Tiểu Khách Điếm Của Phu Lang (phần 2) - Chương 77
Cập nhật lúc: 01/07/2026 15:04
Mang thứ này về, chắc chắn nàng sẽ vui mừng lắm.
“Ca nhi nói bên bến tàu không thường có mối làm ăn nào thích hợp. Tay nghề ngươi tốt, nếu gan lớn một chút, chịu khó bỏ chút tâm tư thì có thể đến phố Thu Quế ở phía bắc thành mà bán đồ ăn. Bên đó có công hành, võ quán, kỹ viện, hý viện, đều là những nơi đông người.”
Ngày thường nơi đó người qua kẻ lại, náo nhiệt khôn cùng, là con phố phồn hoa nhất ở phía bắc thành.
Thư Thụy đa phần chỉ loanh quanh ở khu phía nam và phía đông thành. Phủ Triều Tịch rộng lớn, trong cùng một thành mà quả thực khó lòng đi dạo hết được.
Nếu lần này không nghe Trương thần bà nhắc đến công hành ở bắc thành, y cũng sẽ không đến nơi này, tự nhiên cũng chẳng rõ tình hình bên đó. Nghe nói phố xá ngõ hẻm bên ấy phần lớn là các cửa tiệm đông đúc, y nghĩ bụng người mua đồ ăn chắc chắn là không ít.
Thư Thụy không kìm được liền hỏi: “Sao lại nói phải gan lớn mới đến bên đó làm ăn được?”
“Phố Thu Quế náo nhiệt nhưng đường xá lại không rộng. Tiểu thương đến đó kinh doanh mua bán rất nhiều, người tụ tập đông đúc thì xe ngựa lại khó đi qua. Sai dịch của Nhai ty bên đó lợi hại lắm, nếu bị bắt được thì phạt tiền nặng lắm, có khi công sức kinh doanh mấy ngày liền coi như đổ sông đổ biển.”
Thư Thụy nghe vậy, chân mày khẽ động, thảo nào người ta bảo phải gan lớn mới làm được.
Hai người nói thêm vài câu, Lưu đốc công mới rời đi.
Hắn ta đi chưa được bao lâu thì Lục Lăng đã xách một quả dưa hấu tròn vo từ bên ngoài trở về.
“Bảo là ngươi đi đâu rồi, vừa nãy Lưu đốc công còn đến tìm ngươi đấy.”
Lục Lăng thả quả dưa hấu vào trong giếng nước để ngâm cho mát lạnh. Nghe Thư Thụy nói vậy, hắn hỏi: “Hắn mang công cụ đến rồi à?”
Thư Thụy đáp một tiếng, đưa công cụ cho hắn, lại kể cho hắn nghe chuyện về phố Thu Quế.
“Ta đang tính qua đó xem thử, nếu thích hợp, những lúc bến tàu không có mối làm ăn thì qua bên đó bán chút đồ ăn.”
Lục Lăng bảo sẽ đi cùng y. Hai người thừa dịp trời còn sớm liền cùng nhau đi một chuyến đến bắc thành.
Quả đúng như lời Lưu đốc công nói, nơi này phần lớn là các cửa tiệm, tụ điểm tập trung đông người. Vừa bước vào khu phố thị, lúc này tuy không sớm không muộn vào khoảng xế chiều mà tiếng rao hàng vẫn vang lên không dứt, náo nhiệt chẳng kém gì chợ sớm ở nam thành.
Hàng quán ăn uống ở bên này không nhiều, chỉ có lác đác vài tiệm. Nhìn biển hiệu treo trước cửa, giá cả thu vào quả là cao đến lạ lùng. Chẳng những đắt gấp đôi so với tiệm ăn ở nam thành, mà một đĩa rau xào mộc mạc cũng tận mười hai, mười ba đồng tiền, trong khi ở nam thành chỉ cần tám, chín đồng là đã ăn được rồi.
Chưa nói đến món đó, ngay cả mì sợi cũng đắt hơn hai, ba đồng một bát.
Thư Thụy vừa quan sát vừa xem xét, thấy con đường của phố này quả thực không rộng, nhưng cũng không nhìn thấy người của Nhai ty ra tuần tra quản lý.
Chưa dò đoán được tình hình thế nào, y bèn bỏ ra hai đồng tiền đồng hỏi thăm mấy gã chạy vặt quanh đó. Nghe họ nói, các vị quan gia của Nhai ty tuần tra không cố định giờ giấc, chính là để dễ bề bắt người. Nếu thật sự có giờ giấc cố định thì tiểu thương đều biết đường mà tránh né, thế thì làm sao trị cho được.
Lại nói về chuyện thức ăn đắt đỏ, một là vì người cần ăn cơm trên con phố này rất nhiều, hai là Nhai ty cứ dăm ba bữa lại xua đuổi tiểu thương, còn tiệm ăn là kinh doanh công khai hợp pháp, bọn họ tự nhiên có cái vốn để mà kiêu ngạo.
Nghe xong, Lục Lăng nói: “Cứ qua đây đi, ta chắc chắn sẽ không để người của Nhai ty bắt được.”
Thư Thụy nhìn hắn, thầm nghĩ hắn tài giỏi gớm, đến lúc đó chạy một mạch là mất hút, nhưng đồ ăn mang theo chẳng lẽ lại vứt hết đi sao?
Trở về khách điếm, Thư Thụy lục lọi hòm xiểng, thu dọn nửa ngày trời, cuối cùng cũng nghĩ ra một kế.
Sáng sớm hôm sau, y ra ngoài mua một ít nguyên liệu nấu ăn, chuẩn bị buổi trưa sẽ lên phố Thu Quế bán thử.
Hôm qua y có kho một ít thịt rau để ăn, hương vị rất ngon, tự ăn một ít rồi đem tặng một ít đã hết sạch, chỉ còn một nồi nước kho là chưa dùng hết. Nồi nước kho đó đều là hương liệu, lại qua một lần kho, đã ngấm và hòa quyện chút hương thịt, nếu kho lần thứ hai thì mùi vị sẽ càng thêm đậm đà.
Ban đêm y đã để cho nguội rồi đem cất vào trong hầm ngầm, sáng nay trước khi ra cửa ngửi thử thì thấy chưa hề biến mùi.
Y nghĩ bụng hôm nay sẽ tận dụng nồi nước kho đó, kho ít thịt đầu heo và chân giò heo, hầm cho thật nhừ thật mềm, băm nhỏ ra rồi chan cùng nước dùng, một muỗng rưới lên cơm trắng, cái vị đó quả thực có thể sánh với thần tiên.
Ngoài thịt kho, y còn dùng nồi sắt hấp một nồi lớn cơm đậu thịt gác bếp, và làm món cơm rang trứng đậu cô ve muối chua.
Lại lấy dưa hấu ra, gọt bỏ lớp vỏ ngoài cùng và phần ruột đỏ ở chính giữa, dùng lớp cùi màu trắng xanh cắt lát làm một món dưa muối lạnh.
Hôm nay phần lớn y vẫn chuẩn bị các món cơm, những món canh nước lỏng bỏng đều không chuẩn bị.
Sắp xếp xong xuôi, y chia cơm thức ăn cho vào hai chiếc thùng mới đóng.
Chiếc thùng mới này ẩn chứa càn khôn, nói là thùng nhưng lại hơi giống cái chậu, bởi vì miệng thùng rộng, bên trong lại chia làm hai ngăn.
Một chiếc thùng có thể đựng được hai loại thức ăn khác nhau.
Đây là thứ Thư Thụy cố ý nhờ thợ mộc trong xưởng gấp rút làm ra, mục đích chính là để tiện bán đồ ăn ở phố Thu Quế.
Bên đó Nhai ty đã quản nghiêm như vậy thì không thể giống như lúc đi bến tàu, kéo theo một xe bò lỉnh kỉnh chậu với thùng, hễ dừng lại là bày ra làm việc được. Nơi này mang đồ theo càng ít càng tốt, nếu thực sự có bị đuổi chạy thì gánh một đôi quang gánh là đi ngay.
Gần đến buổi trưa, Thư Thụy cùng Lục Lăng dọn dẹp xong xuôi cơm canh, đ.á.n.h xe lừa đi về phía bắc thành.
Đến bên ngoài phố Thu Quế, họ tìm một dãy lán trại gửi xe để gửi con lừa lại.
“Hai vị muốn vào phố Thu Quế bán đồ ăn đúng không? Bán món gì thế?”
Vừa vào trong lán trại, gã sai vặt dẫn đường cho bọn họ liền thẳng thắn hỏi như vậy.
Trong lòng Thư Thụy dâng lên cảnh giác, không đáp lời gã.
Gã sai vặt thấy vậy cũng không giận, chỉ cười nói: “Xem bộ dạng này của hai vị chắc là mới đến lần đầu rồi. Chỗ chúng ta đã đậu mấy chiếc xe rồi kia kìa, nhìn mấy con lừa con la đang xếp hàng ăn nước ăn cỏ phía trước xem, đều là của những người lên phố Thu Quế bán đồ gửi ở đây cả đấy.”
“Hai vị đến giờ này tính ra là muộn rồi, nếu trễ hơn chút nữa, e là sẽ đụng đầu ngay với người của Nhai ty.”
“Sao lại nói như vậy?”
