Tiểu Khách Điếm Của Phu Lang (phần 2) - Chương 79
Cập nhật lúc: 01/07/2026 15:04
chân mày Thư Thụy khẽ động, không nhịn được liếc Lục Lăng một cái. Y chớp chớp mắt, cái tên nhóc này tính nhảy việc sang nhà khác làm đấy à?
Gã võ phu vung vẩy cánh tay vừa bị vặn đau như kìm kẹp, xán lại gần Lục Lăng: “Võ quán của chúng ta đều dựa vào bản lĩnh để kiếm bạc. Tiểu huynh đệ có thân thủ tốt như vậy, mọi chuyện còn không phải dễ thương lượng sao.”
Thư Thụy không lên tiếng, chỉ lén lút dỏng tai nghe, muốn xem Lục Lăng định trả lời gã thế nào. Chợt lúc này, một tiếng hét thất thanh đến rách cả giọng vang lên: “Người của Nhai ty tới rồi! Chạy mau!”
Dứt lời, một trận hỗn loạn lập tức nổ ra. Những tiểu thương mới một khắc trước còn ra sức réo gọi mời chào khách mua đồ ăn, chớp mắt một cái đều ùn ùn tháo chạy theo hướng ngược lại với tiếng hét.
Có người thì lao thẳng vào trong cửa tiệm của người ta né tránh, có người dứt khoát vứt cả chậu cả thùng để tháo chạy một mình. Tóm lại là chạy được thì chạy, trốn được thì trốn, cả con phố trong nháy mắt đã loạn cào cào không ra hình thù gì.
“Đứng lại, cấm chạy! Ta nhìn thấy ngươi rồi đấy, thành thật đứng im thì được khoan hồng, còn dám chạy trốn thì có khổ cho ngươi ăn!”
Mấy gã sai dịch đầu đội mũ chùm, người mặc công phục, bên hông đeo đại đao đang rẽ ngược dòng người rầm rập đuổi theo phía sau.
Thư Thụy vẫn là lần đầu tiên chứng kiến trận thế này. Dù trước đó đã chuẩn bị sẵn tâm lý sẽ có ngày mình trở thành đối tượng bị quan sai truy bắt, nhưng vốn làm quen dân chúng tuân thủ luật pháp, nhất thời y thật sự có chút hoảng sợ.
Y luống cuống tay chân đậy nắp thùng thức ăn lại: “Lục Lăng, mau, mau lên, chúng ta tranh thủ...”
“Ngươi tìm chỗ nào đó trốn đi là được, ta xách thùng thức ăn đi, ngươi đừng sợ. Bọn họ chú trọng phải bắt được cả người lẫn tang vật.”
Nói xong, Lục Lăng rút chiếc đòn gánh nhét vào lòng Thư Thụy, một tay nhấc hai chiếc thùng thức ăn rồi vài cái nghiêng mình lách người. Thư Thụy chỉ cảm thấy có một ngọn gió mát sượt qua mặt, bóng dáng hắn đã biến mất tăm.
Chẳng nói tới những người đang vây quanh mua cơm, ngay cả Thư Thụy vốn đã quen nhìn Lục Lăng ra tay cũng không khỏi sửng sốt một chút. Y thầm nghĩ, may mà tên nhóc này không đi vào con đường tà đạo, chứ nếu hắn mà làm trộm, thì của cải nhà ai mà giữ cho nổi.
“Gai góc gớm nhỉ, dám kinh doanh ở chỗ này! Hôm nay phải cho ngươi biết tay...”
Mấy gã quan sai thấy người tụ tập vẫn chưa giải tán hết, hung hăng bặm trợn chen lấn lao lên phía trước.
Một tiếng quát tháo đầy giận dữ, thế nhưng lại quát vào khoảng không. Chỉ thấy một đám người đứng túm tụm một chỗ, người thì bưng bát cơm ăn dở, người thì cầm cái bát không, nhưng chẳng thấy bóng dáng tiểu thương đâu. Đầu óc gã quan sai không khỏi mụ mẫm: “Các ngươi tụ tập ở đây làm cái gì!”
Thế nhưng chẳng có ai thèm đoái hoài đến gã quan sai kia, họ đồng loạt quay đầu đi như thể vừa gặp phải chuyện xúi quẩy rồi tản ra. Dân chúng trên phố đều có chút chán ghét đám người của Nhai ty này, cứ canh đúng giờ cơm là tới xua đuổi tiểu thương, làm cho bọn họ đến cái ăn cũng chẳng mua nổi.
Nếu Nhai ty thật sự vì muốn duy trì trật tự thì đã đành, đằng này bọn họ lại chuyên thói tư lợi, lúc xua đuổi tiểu thương thì lật tung sạp hàng, đập phá đồ đạc của người ta, nếu không chịu nộp tiền phạt còn ra tay đ.á.n.h người. Nào có chút dáng dấp của người làm quan làm lại, rõ ràng chính là lũ ác bá.
Nếu có đến phủ nha cáo trạng, bọn họ lại có đủ thứ lý lẽ.
Có một lần người của võ quán chướng mắt cảnh bọn họ đ.á.n.h đập một bà lão, bèn động thủ với bọn họ rồi kéo nhau lên phủ nha, cuối cùng thế nào lại biến thành người của võ quán phải bồi thường tiền bạc. Thử hỏi như vậy ai mà không lạnh lòng cho được.
Đều là những tầng lớp bách tính nhỏ bé cực khổ kiếm sống qua ngày, lại chẳng làm chuyện đại gian đại ác gì, cớ sao phải chịu sự bắt nạt như thế.
Thư Thụy thấy những người khác đã tản đi, y cũng ổn định lại tinh thần, làm bộ như chưa có chuyện gì xảy ra mà bước đi. Không ngờ lại bị một gã sai dịch gọi giật ngược lại: “Ngươi cầm cái đòn gánh làm gì đó?”
Tim Thư Thụy đập thịch một tiếng, nhưng trên mặt vẫn làm ra vẻ ngơ ngác: “Trên phố này không cho phép cầm đòn gánh ạ?”
“Tuy là không cấm, chỉ là sao ngươi lại chỉ cầm mỗi cái đòn gánh không thế kia!”
Thư Thụy chớp chớp mắt: “Vừa nãy ta đi từ đằng trước lại, bỗng dưng hỗn loạn một trận, ta bị đạp trúng mấy phát còn chưa kịp hoàn hồn thì chẳng biết ai đã nhét cái đòn gánh này vào thẳng trong lòng ta rồi.
Sai gia, hay là ngài cứ tịch thu đi ạ, ta cầm đồ của người không quen biết cứ như đi ăn trộm ấy, trong lòng bất an lắm.”
Gã sai dịch kia nhíu c.h.ặ.t lông mày, không thèm đón lấy chiếc đòn gánh mà Thư Thụy đang thật thà chất phác đưa tới.
Bắt người phải bắt được tang vật, bọn họ tịch thu một chiếc đòn gánh thì được cái tích sự gì, mang về Nhai ty lại để người ta cười thối mũi là muốn phạt tiền đến phát điên rồi hay sao.
Gã soi mói nhìn Thư Thụy từ trên xuống dưới hai lượt, hung dữ quát: “Sau này giờ này bớt lượn lờ ngoài đường đi, cản trở quan sai làm nhiệm vụ.”
Dứt lời, mấy gã cầm chuôi đao bên hông nghênh ngang bỏ đi.
Thư Thụy khẽ nhướng mày, thấy người đã đi xa mới thở phào một hơi dài nhẹ nhõm. Quả đúng là phú quý cầu trong hiểm nguy, thế này cũng quá mức kinh tâm động phách rồi.
Y chui ra từ con hẻm nhỏ lúc đến, nghĩ bụng sẽ tới chỗ lán trại gửi xe lừa để đợi Lục Lăng hội quân. Ai ngờ đâu, người nọ đã tới nơi đó từ sớm rồi.
