Tiểu Khách Điếm Của Phu Lang (phần 3) - Chương 80

Cập nhật lúc: 02/07/2026 12:02

“Chân cẳng ngươi cũng nhanh thật đấy.”

Thư Thụy một tay chống hông thở dốc hai hơi, đón lấy chén nước trà Lục Lăng rót cho rồi một hơi uống cạn sạch.

Lục Lăng hỏi y có sao không, hai người nói qua nói lại vài câu.

Thư Thụy nghỉ ngơi một chốc rồi tiến đến kiểm tra thùng thức ăn, cơm canh tuy vẫn còn thừa nhưng cũng chẳng còn bao nhiêu.

Tính ra từ lúc vào khu phố thị bán cũng chưa được bao lâu, ước chừng chưa đến hai khắc đồng hồ, thế nhưng đồ ăn lại vô cùng đắt hàng. Chẳng trách đám sai dịch của Nhai ty lại lùng sục hung tợn đến thế, vậy mà chung quy vẫn có khối người chấp nhận cải trang gạt người để lén lút vào đó mua mua bán bán.

Trên đường hai người đ.á.n.h xe trở về, bọn y vừa chú ý quan sát động tĩnh của Nhai ty bên ngoài, vừa thúc xe vừa lớn tiếng rao hàng, vậy mà dọc đường đi cũng bán thêm được mấy phần cơm.

Về đến khách điếm, Lục Lăng nói với Thư Thụy rằng chuyến này coi như đã nắm rõ được thâm căn cố đế của bọn họ. Lần sau đợi người của Nhai ty đuổi theo phe phía trước, hắn sẽ quay ngoắt một đầu xe, vòng lại đúng vị trí mà bọn chúng vừa mới tuần tra xong để tiếp tục bán, quyết không để đồ ăn có thể bán được phải chịu cảnh dư thừa mang về.

Thư Thụy nắn bóp bắp chân đang mỏi nhừ, bảo lá gan hắn thật sự quá lớn, hôm nay suýt nữa đã dọa y c.h.ế.t khiếp rồi.

Thế nhưng, đến sáng sớm hôm sau y lại ra ngoài đến chợ lớn mua sắm, buổi trưa cùng Lục Lăng thay đổi cách ăn mặc, rồi chiếu theo lệ cũ tiến về phố Thu Quế.

Cứ như vậy liên tục bốn năm ngày trời, hễ nhìn thấy bóng dáng của quan sai là Lục Lăng lại ôm đồ ăn tháo chạy, còn Thư Thụy thì thừa dịp hỗn loạn lẩn vào trong dòng người, giả làm thực khách đến mua đồ ăn, chiêu này trăm trận trăm thắng.

Một ngày bán hai lần sớm tối, hôm nào vận may tốt, bán được lâu hơn một chút thì có thể kiếm được hơn một quan tiền; nếu như vận may kém hơn, mới đến chưa được bao lâu quan sai đã tới, cả con phố gà bay ch.ó sủa, dù có né được người của Nhai ty thì việc làm ăn cũng không được thuận lợi như trước, cùng lắm chỉ bán được tám chín trăm đồng.

Dẫu là như thế, sau vài ngày tích cóp, bọn y cũng kiếm được một khoản tiền khá khẩm, tính ra đã ngót nghét gần bốn quan tiền rồi.

Tối mùng bốn tháng sáu, sau khi bán cơm trở về, Thư Thụy nói với Lục Lăng ngày mai sẽ không đến phố Thu Quế nữa. Y dự định mua thêm nhiều rau thịt để làm một mẻ đồ kho, đợi đến sáng sớm mùng sáu tháng sáu là tết Hà Nguyệt thì gánh ra ngoài bán.

Coi như ngày mùng năm nghỉ ngơi một ngày.

Đến khoảng xế chiều, Tình ca nhi đã mấy ngày nay không gặp hớn hở chạy đến bảo ngày mai hắn ta được nghỉ, muốn tìm Thư Thụy chơi bời, hỏi xem y có sắp xếp thế nào.

Thư Thụy bèn mời hắn ta cùng đi dạo chợ mua sắm đồ đạc, Tình ca nhi vui vẻ nhận lời ngay.

Sáng sớm mùng năm, Thư Thụy đeo gùi trên lưng chuẩn bị ra cửa. Lục Lăng thấy có Tình ca nhi đi cùng y nên hắn không đi theo nữa.

Hắn ôm một đống y phục ra ngoài bảo là muốn giặt giũ, tiện thể hỏi Thư Thụy có muốn mang đồ của y ra giặt chung luôn không.

Thư Thụy không đưa cho hắn, bảo tự biết giặt, rồi xoay người bước ra khỏi cửa.

Dù ngày mai mới chính thức vào hội, nhưng hôm nay nhiều cửa tiệm bên ngoài đã chăng đèn kết hoa rực rỡ. Thư Thụy đạp lên màn sương sớm bước ra khỏi con hẻm, rõ ràng cảm nhận được hôm nay phố xá đã bắt đầu nhộn nhịp hẳn lên.

Y đi thẳng một mạch đến con phố chính đã hẹn trước với Tình ca nhi, đứng đợi khoảng chừng nửa khắc đồng hồ. Các sạp hàng nhỏ ven đường đã bán được năm sáu bát mì rồi mà vẫn chưa thấy bóng dáng người đâu.

Thư Thụy cảm thấy có chút kỳ lạ, Tình ca nhi vốn không phải kiểu người không tuân thủ giờ giấc, hay là có chuyện gì làm chậm trễ rồi? Hoặc là nhớ nhầm canh giờ chăng?

Y tính bụng định đi về phía khách điếm nơi Tình ca nhi làm việc để ngó qua một cái, ngặt nỗi lại không biết nhà y ở lối nào.

Vừa định cất bước đi thì chợt nghe thấy một tiếng gọi: “Có phải là A Thiều ca ca không ạ?”

Thư Thụy nghe tiếng liền quay đầu lại, chỉ thấy một cô nhóc tì đang lạch bạch chạy tới, dáng vẻ có chút không dám chắc chắn mà hỏi một câu.

“Chính là ta, muội là tam muội nhà Tình ca nhi phải không?”

Cô nhóc gật gật đầu, nói: “Ca ca bảo muội đến nhắn với A Thiều ca ca một câu, hôm nay huynh ấy không rảnh ra ngoài được rồi.”

Lời vừa nói xong, giọng của cô nhóc đã mang theo tiếng nghẹn ngào.

Thư Thụy thấy vậy liền gặng hỏi: “Tình ca nhi xảy ra chuyện gì rồi sao?”

Được người ta quan tâm, vành mắt cô nhóc cũng đỏ lên: “Ca ca không cho nói. Nhưng muội nhìn huynh ấy như vậy, trong lòng xót xa lắm.”

Thư Thụy vội vàng kéo tay cô nhóc gặng hỏi cho ra nhẽ, lúc này mới nghe nàng vừa thút thít vừa kể ra chuyện Tình ca nhi bị thương, hiện tại đang nằm ở nhà, còn không xuống nổi giường.

Y nghe xong trong lòng kinh hãi khôn cùng, ngày hôm qua người này đến tìm y rõ ràng vẫn còn khỏe mạnh lanh lẹ, sao chỉ qua một đêm đã phải chịu tội nợ này rồi. Hỏi kỹ Đơn Tam Muội, nhưng cô nhóc cũng không biết rõ đầu đuôi.

Thư Thụy thấy không ổn, vội vã đi theo Đơn Tam Muội về nhà để xem tình hình của Tình ca nhi.

Nhà họ Đơn nằm trong một con hẻm nhỏ của khu dân nghèo tại nam thành, gia cảnh chẳng mấy khá giả, cả nhà năm miệng ăn phải chen chúc nhau trong hai gian nhà chật chội.

Trên đường đi, nghe Đơn Tam Muội kể lại, cha và đại ca của nàng làm nghề bán hàng rong. Họ nhập ít tạp hóa giá rẻ từ trong thành rồi gánh xuống các thôn trấn bên dưới bán kiếm tiền chênh lệch để mưu sinh.

Cả năm phần lớn thời gian đều bôn ba nơi đất khách quê người, chạy vạy khắp nơi, có khi đến ngày lễ ngày tết cả nhà cũng chẳng được đoàn tụ.

Trong nhà chủ yếu chỉ có nương nàng, nhị ca ca và nàng nương tựa nhau. Giờ đây nhị ca ca xảy ra chuyện, cũng chẳng cách nào đưa tin cho cha và huynh trưởng ở bên ngoài biết được.

Bước vào con đường nhỏ hẹp, vừa vặn gặp nương của Đơn Tam Muội bưng thau ra đổ nước. Nghe nói Thư Thụy đến để thăm Tình ca nhi, bà liền vội vã mời y vào trong.

Trong phòng sực lên một mùi t.h.u.ố.c sắc, Tình ca nhi đang nằm trên một chiếc chõng nhỏ không có rèm giường kê sát bên cửa sổ. Thấy Thư Thụy đến, hắn ta liền muốn gượng dậy, nhưng Thư Thụy đã nhanh ch.óng bước tới ấn hắn ta nằm xuống.

“Sao ngươi lại đến đây rồi, chắc chắn là Tam muội nhiều chuyện.”

Thư Thụy nhìn thấy bên má trái của Tình ca nhi sưng vù lên một mảng rõ rệt, khóe miệng và khóe mắt đều có những vết bầm tím đỏ loang lổ. Một gương mặt thanh tú sáng sủa là thế, giờ đây lại biến thành nông nỗi khiến người ta nhìn vào mà thắt cả lòng.

Y cau c.h.ặ.t đôi lông mày, nắm lấy tay Tình ca nhi: “Là ta gặng hỏi Tam muội mới chịu nói đấy, muội ấy không có lỗi đâu. rốt cuộc là ngươi bị làm sao thế này? Hôm qua ta nhìn ngươi rõ ràng vẫn còn tốt cơ mà.”

Tình ca nhi khẽ hất cằm về phía Đơn lão nương đang đứng trong góc phòng âm thầm lau nước mắt. Bà liền gọi Đơn Tam Muội ra ngoài, nhường không gian cho hai người ở trong phòng nói chuyện riêng.

“Muội muội tuổi còn nhỏ, không nên cho nó biết.”

Tình ca nhi vừa nói vành mắt đã đỏ hoe: “Cái đôi phu phụ lang sói ác độc đó, rồi sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu. Hôm qua từ chỗ ngươi trở về, ta đang làm việc ở gian bếp sau. Chưởng quầy thừa dịp trong bếp không có người, tức phụ gã ta cũng không có ở đó, đột nhiên nhét vào tay ta một chiếc trâm bạc, bảo ta cùng gã đi đón tết Hà Nguyệt...”

Gã chưởng quầy kia ra sức dụ dỗ Tình ca nhi, bảo là tặng hắn ta một món quà nhỏ trước, đợi đến ngày lễ sẽ tặng món khác quý giá hơn.

“Một ca nhi trẻ trung tốt đẹp như ngươi, suốt ngày cứ phải cung cúc làm lụng mấy việc nặng nhọc, ta nhìn mà xót xa hết sức, lúc nào cũng nghĩ ngợi làm sao cứu ngươi ra khỏi vũng bùn này, đêm đêm nghĩ đến mức mất ngủ.”

“Chỉ cần ngươi chịu gật đầu, sau này ta sẽ trích từ sổ sách riêng một khoản tiền tháng cao gấp đôi hiện tại cho ngươi. Lại ra ngoài con hẻm thuê một căn nhà lớn cho ngươi ở cho thoải mái, hễ rảnh rang là ta sẽ tới tìm ngươi.”

Tình ca nhi bị dọa cho khiếp vía. Tuy gã chưởng quầy này thỉnh thoảng cũng thừa lúc vắng người mà buông lời cợt nhả vài câu, nhưng chưa có bận nào gã lại nói trắng trợn đến mức này.

Y vốn đã biết rõ bản tính của gã ta là hạng người gì, làm sao dám nhận đồ của gã. Huống chi giờ đây gã còn dụ dỗ hắn ta tư thông để làm phòng nhì nuôi bên ngoài, hắn ta có ngốc đến mấy cũng không đời nào đi làm cái chuyện bôi tro trát trấu vào mặt như vậy.

Hắn ta liền dứt khoát từ chối gã.

Có lẽ thấy ngày tết Hà Nguyệt là dịp để nam thanh nữ tú gặp gỡ giao duyên đã cận kề nên gã ta nổi m.á.u dâm tà. Ai ngờ gã chưởng quầy này một khi thú tính trỗi dậy liền triệt để chẳng màng thể thống gì nữa, thấy Tình ca nhi không thuận theo, lập tức lật lọng thay đổi sắc mặt.

“Ta có lòng tốt dâng một lòng nhiệt tình cho ngươi, ngươi lại không biết điều như vậy. Nói cho ngươi biết, nếu ngươi đã không chịu điều tốt, thì cũng đừng trách nơi này của ta không giữ nổi ngươi, qua ngày hôm nay ngươi đừng hòng vác mặt đến đây nữa.”

Ai dè ngay lúc này, chưởng quầy nương t.ử nghe thấy động tĩnh liền từ đâu xông ra, lao lên giáng thẳng cho Tình ca nhi hai cái tát tai, miệng c.h.ử.i bới mắng nhiếc hắn ta là đồ hồ ly tinh ti tiện không biết liêm sỉ, dám đi quyến rũ nam nhân.

Tình ca nhi khóc lóc giải thích, nói rõ ngọn ngành. Ngờ đâu mụ phụ nhân ác độc kia lại bênh chằm chặp trượng phu của mình, chỉ một mực mắng nhiếc Tình ca nhi. Trong lòng mụ ta oán hận trượng phu nhưng lại vẫn còn tư tình, thế là bao nhiêu lửa giận đều trút hết lên đầu Tình ca nhi vốn có tính khí nhu mì, cam chịu.

“Mụ ta vu oan bảo ta ăn cắp trâm bạc của mụ, rồi lôi ta ra đ.á.n.h cho một trận tơi bời rồi đuổi đi, tiền công tháng trước cũng không chịu kết toán cho ta. Mụ còn đe dọa nếu ta dám sinh sự làm loạn, mụ sẽ lên phủ nha cáo trạng ta trộm cắp tiền bạc của đông gia, cho ta vào tù.”

Tình ca nhi kể lại mà trong lòng đầy rẫy sự uất ức. Hắn ta muốn biện bạch, nhưng lại vô lực tranh chấp với hạng người ngang ngược bá đạo như thế.

Giờ đây chẳng những mất việc, không đòi được tiền công, mà còn bị ăn một trận đòn đau.

Thư Thụy nghe xong đầu đuôi gốc rễ câu chuyện thì phẫn nộ khôn cùng.

Cái đôi phu phụ lang sói đó y cũng không phải chưa từng chứng kiến qua, trước đây y đã có chút lo lắng cho Tình ca nhi, không ngờ chưa được bao lâu thì thật sự xảy ra chuyện.

Y xót xa cho Tình ca nhi hết mực, ngày thường tận tâm tận lực làm bao nhiêu việc nặng, vậy mà còn phải chịu đựng biết bao uất ức nhục nhã từ phía đông gia.

Y nhẹ nhàng dùng khăn lau đi giọt nước mắt trên mặt Tình ca nhi, cất lời an ủi hắn ta vài câu.

Sau đó, y lại nói: “Chuyện này lỗi không phải ở ngươi, Tình ca nhi ngươi không cần phải tự trách mình. Hành vi ác độc của bọn họ, nếu cứ đợi ông trời quả báo thì còn chưa biết đến bao giờ. Lúc này ngươi phải đòi lại công đạo cho mình mới đúng, tuyệt đối không thể nhẫn nhịn nữa!”

Tình ca nhi xót xa nói: “Chúng ta thấp cổ bé họng không quyền không thế, nam đinh trong nhà như cha và huynh trưởng lại ở bên ngoài, làm sao dám vác mặt đến cửa sinh sự được. Bọn họ hung ác dữ tợn, chỉ sợ đến lúc đó chúng ta lại chịu thiệt thòi nhiều hơn.”

Thư Thụy lại lắc đầu: “Ngươi ngốc lắm ca nhi ơi, đôi phu thê kia chính là nắm thóp được cái tính khí nhu mì nhẫn nhục của ngươi, biết ngươi gặp chuyện không dám làm lớn, cho nên mới đ.á.n.h ngươi để dọa nạt. Nếu đổi lại là một người có bản tính cứng cỏi, ngươi xem bọn họ có dám hay không!”

“Chuyện này dù thế nào ngươi cũng là người nắm lý, thương tích rành rành không làm giả được, tiền công quả thực quá ngày cũng chưa kết toán cho ngươi. Một tờ đơn kiện gửi thẳng lên phủ nha cáo trạng gã ta! Gã càng đe dọa không cho ngươu đi gõ cửa quan, nói phải ra công đường, thực chất trong lòng gã chính là đang sợ ngươi làm lớn chuyện này lên phủ nha đấy.”

“Ngươi nghĩ mà xem, nếu thật sự phải lên phủ nha thì ai thiệt thòi hơn? Bọn họ làm ăn kinh doanh mà vướng vào việc kiện tụng thế này, tiếng tăm bên ngoài tụt dốc không phanh, chắc chắn sẽ tổn thất càng lớn hơn. Quan phủ xử án đâu phải kẻ ngốc, dễ dàng gì để cho hạng thương nhân độc ác như bọn họ che mắt? Luật pháp hiện nay nghiêm minh, trừng trị những kẻ ác thương như vậy vô cùng nghiêm khắc.”

Thư Thụy ra sức khuyên nhủ: “Ngươi cực khổ làm việc cho bọn họ, cần cù chăm chỉ, tiền công hai kẻ đó trả cho ngươi cũng chẳng cao gì, đã vậy ăn chặn còn chưa đủ, cuối cùng lại còn sỉ nhục đ.á.n.h đập ngươi. Hôm nay nếu ngươi nhịn cục tức này, e là bọn họ còn ra ngoài rêu rao bảo ngươi tay chân không sạch sẽ, phẩm hạnh không đứng đắn nên mới bị từ bỏ đuổi đi.

Chuyện này mà để cho những người không biết rõ chuyện nghe thấy thì họ sẽ nghĩ thế nào? Mai này ngươi đi tìm công việc khác, người ta dò la được ngươi làm việc ở chỗ cũ bị đuổi đi như thế, làm sao họ còn dám dùng ngươi nữa?”

Tình ca nhi nghe xong, siết c.h.ặ.t lấy tay Thư Thụy: “Ta cũng là vì sợ những điều này. Nhưng ta không dám bao quan, sợ đứng trước các vị quan sai uy nghiêm lại không nói năng gãy gọn được.”

“Quan sai thì cũng là người phàm như chúng ta thôi, ngươi thấy họ uy nghiêm là bởi vì họ phải đứng ra chủ trì công đạo cho bách tính, ngày thường khi ở riêng tư chẳng phải cũng ăn cơm uống nước đi ngủ như ngươi sao.

Nếu ngươi chưa từng thấy quan gia, lá gan nhỏ, sợ không am hiểu được sự tình, thì chúng ta bỏ tiền thuê một vị tụng sư đứng ra kiện cho ngươi. Bọn họ mồm miệng lanh lẹ, chuyện gì cũng sẽ nói rõ ràng rành mạch thay ngươi, thậm chí ngươi chẳng cần phải mở miệng nhiều.”

Thư Thụy lại nói: “Thời buổi thái bình hiện nay, người đọc sách nhiều, không ít người dấn thân vào ngành tụng sư này. Tụng sư đông đảo thì giá cả tự nhiên không đến mức cao ch.ót vót nữa. Dân chúng thấp cổ bé họng chúng ta hiếm khi dính dáng đến kiện tụng, vốn dĩ bổn phận làm ăn nên cũng không đi đoái hoài đến mấy thứ này. Khi gặp chuyện, nhất thời tay chân luống cuống, sợ này sợ nọ cũng là lẽ thường tình, thực chất chỉ cần đ.á.n.h bạo một bận, phá vỡ cái nỗi sợ đi là ổn ngay.”

“A Thiều, sao ngươi lại hiểu biết nhiều đến thế?”

Thư Thụy nói: “Trước kia quê cũ của ta ở ngay gần phủ nha, những lúc rảnh rỗi không có việc gì làm, thấy bên đó thăng đường xử án, ta liền thích đứng ở bên ngoài nghe ngóng một chút. Nghe nhiều rồi tự nhiên cũng biết được đôi ba phần.”

Lúc này, Đơn lão nương ở bên ngoài bưng chén t.h.u.ố.c bắc đã sắc xong đi vào, nói với Tình ca nhi: “Nhị ca nhi, nương nghe bằng hữu của con nói rất có lý đấy. Hai nương con mình không am hiểu chuyện công đường, dứt khoát cứ mời một vị tụng sư đến đòi lại công lý cho chúng ta. Bỏ ra chút tiền bạc cũng không sao, không thể để người ta bắt nạt chúng ta một cách trắng trợn như thế được.”

Thư Thụy gật đầu nói: “Chính là như vậy. Nếu không kiện đôi phu phụ ác độc đó, tiền công của Tình ca nhi không đòi được, tiền t.h.u.ố.c tiền thang chữa trị vết thương cũng phải tự bỏ tiền túi ra, số tiền bạc này gom lại dư sức mời tụng sư rồi. Đến lúc kiện thắng được bọn họ, đòi bọn họ bồi thường tiền bạc, cũng coi như có sự bù đắp.”

“Nếu hai người sợ đi tìm tụng sư, ta có thể đi cùng hai người một chuyến.”

Tình ca nhi im lặng một chốc, lúc này mới gật đầu đồng ý.

Một khi đã định đoạt xong xuôi tâm ý, Đơn lão nương sợ nếu cứ lưỡng lự đắn đo mãi thì đến lúc đó lại hèn nhát mà đổi ý, thế là bà dứt khoát lập tức thay một bộ quần áo tươm tất hơn, sửa soạn chỉnh tề, rồi nhờ Thư Thụy cùng đi với bà đi mời tụng sư.

Hai người cứ thế đi dọc theo con phố gần sát phủ nha, tìm đến một gian tụng hành có treo biển hiệu quy củ đàng hoàng.

quả thực Đơn lão nương vẫn còn nơm nớp lo sợ, trong lòng bà cứ nghĩ đi tìm tụng sư là dính dáng đến rắc rối, có chút mất mặt xấu hổ, nên chẳng dám nhìn thẳng vào ai, cứ né tránh ánh mắt của mọi người xung quanh mà bước đi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tiểu Khách Điếm Của Phu Lang (phần 3) - Chương 1: Chương 80 | MonkeyD