Tiểu Khách Điếm Của Phu Lang (phần 3) - Chương 81

Cập nhật lúc: 02/07/2026 12:02

Chỉ sau khi vào bên trong tụng hành, lập tức có người chuyên trách khách khí rước cả hai vào sảnh tiếp khách, dâng trà rót nước, tỉ mẩn hỏi han bằng giọng ôn tồn, lúc này Đơn lão nương mới thấy nhẹ lòng hơn đôi chút.

Có điều đến khi bộc bạch sự tình bà vẫn căng thẳng vô cùng, Thư Thụy phải đứng bên nói đỡ, bổ sung thêm vài câu.

“Phủ thành đất rộng phồn vinh, nhân khẩu san sát, người đông lại cùng tụ về một chỗ làm ăn nên khó tránh khỏi sinh sự. Cứ mỗi ngày bên Đông bên Nam, thành Tây thành Bắc gộp lại cũng phải có đến vài chục, cả trăm vụ án lớn nhỏ khác nhau, nương t.ử không cần phải sợ hãi căng thẳng làm chi, đây là chuyện thường tình thôi.”

“Vụ án này của nhà ta chẳng đáng là bao, chỉ nghe qua bấy nhiêu thôi đã biết lỗi không thuộc về phía các vị rồi, cứ nhẹ lòng đi ạ.”

Sau khi hỏi han đơn giản xem đây là loại vụ kiện gì và nắm được đại thể câu chuyện, vị tụng sư kia bèn hỏi họ có muốn đích thân chỉ định vị tụng sư nào trong hành đứng ra giúp đỡ hay không.

Nghe bảo không có yêu cầu gì, gã bèn gọi một vị tụng sư trẻ tuổi đến, giới thiệu là họ Mạnh, bảo họ cứ tiếp xúc hỏi han trước, nếu không có ý kiến gì khác thì sau này mọi sự vụ của án này sẽ do Mạnh tụng sư đây phụ trách.

Đơn lão nương nào có hiểu mấy thứ này, bà chỉ siết c.h.ặ.t lấy tay Thư Thụy, khẩn khoản nhờ y xem xét giúp.

Thư Thụy bèn gặng hỏi kỹ những điều mà người nhà quan tâm như phí dụng mời tụng sư ra sao, từng xử lý qua bao nhiêu vụ kiện, số trận thắng thua thế nào, y hỏi đơn giản một lượt để Đơn lão nương nghe cho tường tận.

Y nghĩ bụng, trừ phi gặp phải hạng tụng sư rởm chứ chuyện của Tình ca nhi cũng chẳng đến mức phải xử thua, bởi vậy cũng không cần quá khắt khe đòi hỏi một vị tụng sư lão luyện, già đời.

Sau cùng Đơn lão nương nghe nói Mạnh tụng sư này tuy trẻ tuổi, chỉ mới ngoài hai mươi, nhưng đã trải qua vài chục vụ kiện, số lần thắng cũng không ít, mà giá cả lại chỉ có hai quan tiền, trong lòng vô cùng ưng ý liền gật đầu.

“Ca nhi à, hôm nay thật sự phải đa tạ ngươi, nếu không có ngươi ở bên, ta quả thực là một đầu lú lẫn. Nam đinh trong nhà đều đi vắng, Nhị ca nhi gặp chuyện, ta vừa giận lại vừa chẳng biết phải làm sao, hoàn toàn không có chút đầu mối nào, đêm qua thức trắng cả đêm.”

Bước ra khỏi tụng sư hành, Đơn lão nương nắm c.h.ặ.t t.a.y Thư Thụy cảm ơn hết bận này đến bận khác: “Hôm nay đã làm lỡ của ngươi không ít canh giờ rồi, đợi đến khi thu xếp xong xuôi chuyện của Nhị ca nhi, ta nhất định mời ngươi đến nhà chơi một chuyến cho ra trò.”

Thư Thụy đáp: “Tình ca nhi cũng giúp ta rất nhiều, lúc này nhìn hắn như vậy ta thực sự xót xa lắm, giúp được hắn chút nào thì lòng ta cũng nhẹ nhõm hơn chút ấy.

Giờ đã đóng tiền đặt cọc cho tụng sư rồi, những chuyện sau này tự khắc có người lo liệu, mình đã bỏ bạc ra thì hai người đừng sợ phiền hà hắn. Có chuyện gì không rõ cứ đến tìm ta là được, Tình ca nhi biết chỗ ta ở đấy. Lúc nào rảnh ta lại qua thăm Tình ca nhi tiếp.”

Đơn lão nương cảm kích khôn cùng: “Được, được. Nương con ta sẽ nghe theo lời tụng sư.”

Hai bên nói thêm vài câu ngắn ngủi, Thư Thụy mới rời đi.

Chuyến đi đến Đơn gia rồi lại vòng qua tụng hành này đã làm lỡ mất cả buổi chợ sớm.

Cũng may là nguồn cung trong thành luôn dồi dào không dứt, tuy rau thịt không được tươi ngon và nhiều chủng loại như chợ sớm, nhưng cũng không đến mức đi muộn mà không chọn mua được món gì.

Thư Thụy ngẩng đầu lên, chợt nhận ra mình đã cuốc bộ đến phố Văn Kiều từ lúc nào.

“Hay!”

Y đang định rảo bước đến khu chợ lớn thì thấy phía trước phố thị có một đám người đứng vây quanh đông nghẹt, dường như đang xem trò tạp kỹ gì đó, thi nhau hô hoán cổ vũ.

Thư Thụy muốn đi qua lối đó, khi đến gần cũng ghé mắt dòm vào xem cho biết cái mới lạ.

Chỉ nghe thấy bên trong vang lên những tiếng xé gió sầm sập đầy kình lực. Y chỉ nghe tiếng chứ không thấy người, dòng người vây quanh ba tầng trong ba tầng ngoài dày đặc như một bức tường thành, y có đeo gùi trên lưng thì chen thế nào cũng không nhúc nhích nổi.

Thế là y đành kiễng chân, rướn dài cái cổ ra nhìn, nhưng vẫn chẳng thấy gì, một hồi loay hoay chỉ khiến người ngợm nóng hầm hập. Thư Thụy lau mồ hôi rịn ra trên trán, nghĩ bụng cái trò náo nhiệt này không xem cũng chẳng sao.

Vừa định quay người bỏ đi, chợt có người gọi giật lại: “Ca nhi, lại chỗ này này, chỗ ta nhìn rõ mồn một luôn đây.”

Một tiểu ca nhi trẻ tuổi tốt bụng lạ lùng, thấy y nhìn không tới liền đưa tay kéo y chen lên phía trước.

“Ở đây biểu diễn trò gì vậy mà người xem đông đảo thế kia?”

Tiểu ca nhi đó ghé tai Thư Thụy nói nhỏ: “Múa đao đấy. Là một gã hậu sinh trẻ tuổi, múa đao trông tuấn tú khôn tả luôn!”

“Hả?”

Thư Thụy bị kéo dúi dụi vào bên trong, vừa mới nghi hoặc kêu lên một tiếng thì đã thấy trên chiếc đài được vây vòng tròn bên trong, có một bóng người một tay cầm đao; những động tác xẻ, múa, gạt, đ.â.m được tung ra mượt mà như nước chảy mây trôi, thanh thoát như gió thoảng, nhưng thế tấn công lại dũng mãnh tựa báo săn.

Khiến cho đám nữ t.ử và ca nhi vây xem xung quanh liên tục vỗ tay bôm bốp, thầm thương trộm nhớ.

Y nhìn chằm chằm vào người nọ mà ngẩn ngơ cả người, cảm thấy bản thân chắc là bị cái nắng gắt làm cho mất hồn mất vía rồi, nhìn người kia sao mà giống Lục Lăng đến vậy. Không thể tin nổi, y bèn dụi mắt nhìn kỹ lại một lần nữa.

Chỉ thấy người này mặc một chiếc áo ngắn vạt màu đen, lớp lót trong màu xám trắng, đôi mắt thanh tú lạnh lùng, bản mặt gầy gò nghiêm nghị, tuy lạnh băng băng nhưng lại thấp thoáng nét ngốc nghếch đầy ranh mãnh... người này không phải Lục Lăng thì còn có thể là ai được nữa!

Thư Thụy bị mấy gã nam nhân vóc dáng cao to chen chúc ở giữa, chỉ có thể nhìn qua những khe hở chút một.

Y đờ đẫn nhìn người trên đài đang múa đao ra gió, trong lòng nghĩ cái tên nhóc này đến rau cũng không thèm đi mua cùng y, chẳng phải bảo là ở nhà giặt quần áo sao? Giặt kiểu gì mà giặt tới tận chỗ này rồi?

Đúng là thảnh thơi gớm, ở nhà sao chẳng thấy hắn múa cho y xem lần nào? Xem ra múa ở bên ngoài trông có vẻ sướng tay hơn thì phải.

Nhìn xem, làm cho mấy ca nhi tỉ muội người ta xem đến kích động biết bao, mặt đỏ tía tai, cười vui nắc nẻ, ôm lấy l.ồ.ng n.g.ự.c chỉ sợ ngất xỉu đi mất.

“Đúng là tuấn tú thật, đệ đệ nhà ta học võ trong võ quán, thân thủ đã xem là nhanh nhẹn lắm rồi, thế mà đứng trước gã hậu sinh này thì hoàn toàn không đáng nhắc tới.”

Vị tiểu ca nhi kéo Thư Thụy vào ban nãy nắm tay y nói: “Chẳng biết là hậu sinh nhà ai, nếu ngày mai ngày hội mà hắn cũng tới đây múa đao thì tốt biết mấy, chắc chắn ta sẽ chẳng thèm đi ngó hoa sen nữa, cứ tới đây xem hắn múa đao thôi.”

“Ngày mai ngày hội không bị gò bó, còn có thể tặng khăn tay cho hắn, chứ hôm nay thì chẳng tiện tặng.”

Thư Thụy nghe vậy liền nở nụ cười gượng gạo: “Nhìn dánh vẻ này của hắn, e là đã thành gia lập thất rồi.”

Ca nhi nọ quay đầu nhìn Thư Thụy, hỏi: “Sao ngươi lại nói vậy?”

“Ngươi nhìn quần áo hắn mặc mà xem, chỉ là vải thô tầm thường, giá tiền không cao, nhưng đường kim mũi chỉ lại được khâu vô cùng tỉ mỉ, dày dặn. Nếu mua đồ may sẵn ở tiệm vải bên ngoài, loại vải thế này người ta sẽ không may cẩn thận đến thế đâu.”

“Thông thường chỉ có người thân cận, để tâm hết mực mới chịu bỏ ra chừng ấy công sức để may cho hắn thôi.”

“Trời đất ơi, vẫn là ngươu tinh ý, ta chỉ mải chăm chăm nhìn đao múa có đẹp hay không chứ chẳng thèm nhìn kỹ mấy thứ này.”

Ca nhi nọ vỡ lẽ liền vỗ đùi đét một cái, sau cùng lại xuýt xoa, nhíu mày nói tiếp: “Tiệm đồ may sẵn bên ngoài quả thực không may đẹp được như vậy, nhưng cũng đâu thể nói chắc không phải là do lão nương hay tỷ muội của hắn may cho chứ. Nếu hắn đã thành gia lập thất rồi thì trên người sao lại chẳng thấy vương chút món đồ nào của nữ t.ử hay ca nhi nhà mình.”

Thư Thụy bặm môi, không đáp lời.

Nhưng ca nhi nọ vẫn níu lấy y nói: “Hắn nhất định là chưa thành gia đâu, ngày mai ngươi có đến nữa không? Hai chúng ta kết bạn cùng đi chơi tết đi!”

Thư Thụy lắc đầu, bảo ánh nắng có chút gay gắt, phơi nắng làm y khó chịu nên muốn đi trước.

Y không làm kinh động đến người trên đài, quay đầu một cái liền lách ra khỏi đám đông, tức bừng bừng đi thẳng về phía khu chợ lớn.

Khi trở về khách điếm thì đã quá giờ ngọ.

Thư Thụy mua móng dê, chân giò heo, lòng heo, lòng gà lòng vịt cùng các loại thịt và nội tạng; ngoài ra còn có râu mực đ.á.n.h bắt từ dưới biển lên, mực ống, tôm thuộc hệ hải sản.

Rau xanh thì vẫn là những loại rau thích hợp để làm đồ kho.

“Sao đi lâu thế, giờ mới về?”

Lục Lăng canh chừng ở cửa, thấy Thư Thụy đeo cái gùi lủng lẳng lững thững đi tới từ đầu kia của con hẻm, trông cứ như một chú ốc sên nhỏ, hắn liền vội vàng nhảy xổ ra cửa, tiến lên đỡ lấy chiếc gùi cho y.

Thư Thụy đội cái nắng gay gắt như lửa đốt đi suốt một quãng đường về, bị hun đến mức những sợi tóc cũng nóng hầm hập.

Y nhìn thấy hắn liền nói giọng cáu kỉnh: “Một đôi tay đôi chân tự đi thì đương nhiên phải tốn nhiều thời gian hơn rồi.”

chân mày Lục Lăng khẽ động: “Đơn Tình không đi cùng ngươi à?”

Thư Thụy vốn định mỉa mai hắn một câu, nhưng lại không ngờ hắn lại đá đưa câu chuyện sang đầu Tình ca nhi.

“Người hắn không khỏe, ta đến nhà thăm hắn một chút, sau đó tự đi chợ.”

Lục Lăng lờ mờ cảm thấy Thư Thụy hình như có chút không vui, hắn hỏi: “Ai chọc giận ngươi à?”

Thư Thụy nghe vậy liền hất cằm nhìn Lục Lăng: “Ngươi bảo ai rảnh rỗi sinh nông nổi đi chọc giận ta, ta đâu phải hạng người lòng dạ hẹp hòi đến thế, cứ thích chuốc bực vào người.”

Lục Lăng chớp chớp mắt, nhất thời mù tịt không hiểu ra làm sao, nhưng cũng chẳng dám tranh biện nhiều, chỉ sợ nói dai nói dài lại bị ăn mắng lây một trận.

“Ta đi rót cho ngươi ít trà lạnh.”

Thư Thụy nhìn cái bóng dáng vừa chạy biến vào trong nhà bếp kia, bĩu môi, tức tối ngồi bệt ở bên ngoài.

Buổi chiều, lúc Thư Thụy canh chừng bếp lò để kho thịt rau, y lấy chiếc giỏ đựng kim chỉ ra, tự tay làm một chiếc túi thơm vô cùng tinh xảo.

Y thêu lên trên đó một chú hươu nhỏ hoạt bát, phối màu sắc nổi bật, bắt mắt.

Chiếc túi thơm này mà đeo trên người, người ta chỉ cần liếc mắt một cái là biết ngay do ca nhi hay nữ t.ử thêu thùa, chung quy sẽ không để người ngoài nhìn vào còn tưởng là do lão nương hay huynh đệ tỷ muội làm cho nữa.

Thư Thụy cầm cây kim bạc sáng loáng, tỉ mỉ chỉnh đốn đường may.

Trong lòng tự nhủ, dẫu hắn không phải là người của y, nhưng hiện tại người đang ở chỗ y, y cũng phải làm tròn trách nhiệm giám sát, quản lý cho tốt mới được.

Mai này nhỡ đâu đầu óc hắn nửa tỉnh nửa mê mà đi cấu kết với người bên ngoài, chẳng phải y cũng khó lòng ăn nói sao.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.