Tiểu Khách Điếm Của Phu Lang (phần 3) - Chương 109

Cập nhật lúc: 12/07/2026 18:05

Buổi tối, hai người dùng bữa đơn giản rồi cùng nhau ra sân đốt tiền vàng làm lễ tế bái.

Bên ngoài đường phố từ nãy đến giờ vẫn văng vẳng tiếng mõ gõ vào đồng la cùng tiếng hô "Trời hanh vật khô, cẩn thận củi lửa". Vì hôm nay là tết Trung Nguyên, biết là người dân đốt giấy tiền cúng kiếng nhiều nên quan phủ cũng cắt cử nha sai đi tuần tra liên tục để đề phòng hỏa hoạn.

Đâu đó ngoài kia còn có tiếng lập đàn làm pháp sự, tiếng cầu nguyện siêu độ vong linh. Nếu đi dạo một vòng quanh bờ sông thì sẽ còn thấy từng đống lửa nối tiếp nhau lập lòe, ai nấy đều đang hướng về nơi xa mà gửi gắm niềm ai thương nhớ.

Thư Thụy không ra ngoài, y tự lấy một cái chậu gốm rồi đốt ngay trong sân nhà. Cốt là ở tấm lòng, thành tâm thì ở đâu cũng vậy thôi.

Y ngồi xổm trước đống lửa, xé từng xấp tiền vàng bỏ vào trong chậu, trong lòng vẫn như mọi năm mà thầm trò chuyện với cha nương, bảo rằng bản thân dạo này sống rất tốt, xin họ ở thế giới bên kia không cần phải lo lắng.

Qua ánh lửa bập bùng, y nhìn sang Lục Lăng đang ngồi xổm đối diện, hàng chân mày khẽ nhíu lại, cũng đang chăm chú xé giấy tiền giống mình, Thư Thụy khẽ mím mím môi.

Lần này y thực tâm tự nhủ, bản thân quả thực đang sống rất tốt.

Từ ngày rời khỏi nhà cữu ruột, một mình trốn chạy ra ngoài, y cứ ngỡ chuỗi ngày sau đó sẽ vô cùng gian nan, có khi còn chẳng chống chọi nổi. Thế mà không ngờ, cuối cùng lại có một người luôn ở bên che chở cho y.

Người này tuy có đôi lúc trông rất ngốc nghếch, nhưng bù lại được cái diện mạo tuấn tú, nhìn vào cũng không dễ làm người ta nổi giận. Hơn nữa, hắn lại còn thật lòng thật dạ đối xử tốt với y, biết nghe lời, tiền bạc đều bằng lòng giao cho y quản lý hết...

"Ngươi nói chuyện với cha nương xong chưa?"

Lục Lăng đốt xong xấp tiền vàng cuối cùng trên tay, lặng lẽ ở bên cạnh canh chừng Thư Thụy một lát. Thấy đôi mắt y sáng long lanh, dường như tâm trạng vẫn khá tốt chứ không bị trầm uất vì nhớ thương cha nương quá cố.

"Ừm."

Thư Thụy nói: "Ngày thường có nói có lẽ họ cũng không nghe thấy, nhưng hôm nay là tết Trung Nguyên, lối đi giữa nhân gian và suối vàng sẽ mở ra. Giấy tiền cháy hết thì lời nói cũng sẽ theo đó mà truyền tới thôi."

Lục Lăng nghe vậy bèn hỏi: "Thế ngươi có nói với cha nương về chuyện của ta không?"

Thư Thụy nhướng mắt lên nhìn hắn: "Nói về ngươi cái gì cơ?"

Lục Lăng khẽ nhíu mày: "Tự nhiên là nói về chuyện hai chúng ta đã định tình với nhau rồi chứ sao. Một năm mới có một dịp tết Trung Nguyên, thế mà ngươi cũng không thèm nhắc tới ta à?"

"Cứ làm như có công lao vĩ đại gì to tát lắm không bằng, mà còn bắt ta phải nhắc tới ngươi vào lúc này."

Thư Thụy dời mắt đi chỗ khác: "Ta biết mở miệng thế nào đây? Chẳng lẽ lại bảo với cha nương là con trốn hôn chạy ra ngoài, rồi lại ở bên một gã trai trẻ mới lớn à?"

"Trai trẻ mới lớn cái gì chứ, ta đã đến tuổi nhược quán rồi. Với lại sao ngươi lại thật thà thế, cứ nhất thiết phải khai chuyện trốn hôn ra làm gì, chỉ cần nhắc đến ta là được rồi mà."

Lục Lăng nài nỉ Thư Thụy: "Mau nói một câu đi mà."

"Đợi đến Tết năm mới rồi nói."

Lục Lăng không chịu, liền sán lại gần trước mặt Thư Thụy: "Đến Tết có khi hai chúng ta thành thân luôn rồi, tới lúc đó mới nói có khi các bậc bề trên lại càng thêm giận đấy."

"Ai thèm thành thân với ngươi vào dịp Tết chứ, chỉ toàn biết nói mò!"

Gương mặt Thư Thụy hơi ửng hồng, y khẽ đẩy Lục Lăng một cái rồi không thèm để ý đến hắn nữa, tự xé nốt phần giấy tiền còn lại, làm đủ ba cái vái lạy rồi kết thúc buổi lễ tế bái.

Lục Lăng tức tối vô cùng, đến nước tắm cũng chẳng buồn múc cho Thư Thụy nữa, liền chui tót vào trong phòng.

Thư Thụy nhìn bộ dạng này của hắn thì không nhịn được cười.

Y khẽ hắng giọng một tiếng: "Ta nói từ lâu rồi."

Cánh cửa phòng lại "két" một tiếng mở ra, người ở bên trong thò đầu ra hỏi: "Thật không?"

"Không tin thì thôi vậy."

Lục Lăng thấy thế liền tức tốc chạy ra khỏi phòng. Hắn giằng lấy cái thùng và gáo nước trong tay Thư Thụy, săn són múc đầy một bồn nước ấm cho y: "Thế ngươi nói thế nào?"

"Thì còn nói thế nào được nữa, tự nhiên là có sao nói vậy thôi."

Thư Thụy thong thả đáp: "ngươi đối xử với ta thế nào, thì ta nói thế ấy."

Khóe mắt Lục Lăng khẽ động đậy, khóe miệng lại nhếch lên vui sướng.

Hắn bảo: "Đợi đến khi trong nhà có tin tức, gửi thư lại rồi, ta cũng sẽ thưa với họ về chuyện của hai chúng ta."

Nghe thấy lời này, Thư Thụy không khỏi bùi ngùi: "Hôm nay lúc đi xưởng mộc, ta cũng có ghé qua dịch trạm gần đó, tạm thời vẫn chưa thấy có thư gửi đến."

"Không cần gấp, cứ đợi thêm một thời gian nữa xem sao, nếu vẫn không có tin tức gì thì ta sẽ nhờ người về tận nơi nghe ngóng."

Lục Lăng nói thêm: "Ta có hỏi qua ở võ quán, bên thành phủ Kế Châu cũng có một chi nhánh, tới lúc đó liên lạc với người bên ấy để dò hỏi tin tức thì cũng dễ dàng thôi."

Thư Thụy khẽ "vâng" một tiếng. Y nhìn chằm chằm vào gian tiệm trước mặt, nghe thấy Lục Lăng tính chuyện thưa chuyện của hai người với gia đình, trong lòng không tránh khỏi có vài phần lo âu.

"Ngươi tạm thời đừng vội nói chuyện của chúng ta với gia đình vội, cứ đợi ta mở lại cửa tiệm, buôn bán ổn định rồi hãy tính tiếp."

Lục Lăng không hiểu: "Tại sao chứ?"

Thư Thụy tự nhiên là không muốn nói ra nỗi sợ rằng hiện tại y chẳng có gì trong tay, sợ người Lục gia sẽ coi thường y. Thực ra, cho dù có mở được cái tiệm này đi chăng nữa, với thân phận một ca nhi làm nghề buôn bán như y hiện tại, e là cũng chẳng lọt nổi vào mắt xanh của Lục gia.

Hai người họ cứ ở bên nhau thế này, nếu Lục gia biết được, kiểu gì cũng sẽ có một trận gà bay ch.ó sủa cho xem. Y không muốn đến lúc đó vừa phải lo nghĩ chuyện mở tiệm, lại vừa phải đau đầu ứng phó với các bậc trưởng bối.

"Hai chúng ta vẫn chưa đến mức đó, nói sớm quá người nhà lại chỉ nghĩ ngươi đang đùa bỡn trẻ con thôi."

Thư Thụy phân trần: "Cứ đợi mọi thứ ổn định trước đã, đến lúc đó nói ra chẳng phải sẽ nước chảy thành sông sao."

Lục Lăng hiểu được Thư Thụy có nhiều nỗi bất an, bèn nói: "Đều nghe theo ngươi cả, ta không gấp gáp một lúc này đâu, cứ thong thả mà tiến tới."

Thư Thụy tiếp lời: "Nếu qua một thời gian nữa mà trong nhà ngươi vẫn bặt vô âm tín, ta lại nghĩ hay là ngươi tự trở về một chuyến xem sao, thuận tiện... thuận tiện nghe ngóng xem bên Bạch gia hiện tại đang có tình hình gì rồi."

Lục Lăng khẽ nhíu mày. Hắn vốn dĩ không có ý định tự quay về phía Kế Châu, nhưng nếu Thư Thụy nói như vậy, hắn hoàn toàn có thể đi một chuyến đến huyện Cam.

"Được rồi. Ngươi cũng đừng quá lo lắng, ta vẫn luôn để mắt tới xung quanh đấy thôi. Đến nay vẫn chưa nghe thấy hay gặp phải kẻ nào đi dò hỏi tung tích của ngươi cả. Nếu bọn họ thực sự dám tìm đến đây, ta tự khắc có hàng tá cách để đối phó, tuyệt đối không để ai đến quấy rầy sự thanh tịnh của ngươi đâu."

Nghe thấy những lời này, trong lòng Thư Thụy dâng lên một luồng ấm áp, y khẽ ừm một tiếng.

Hai người vừa trò chuyện, Lục Lăng vừa bê bồn nước nóng vào phòng cho Thư Thụy.

Đêm xuống không một gợn gió, thời tiết vô cùng oi bức.

Thư Thụy tắm rửa xong xuôi, toàn thân cảm thấy nhẹ nhõm hẳn đi. Y thoa một ít cao thảo d.ư.ợ.c đuổi muỗi lên người, lại đốt thêm một cuộn dây ngải cứu.

Trước đây khi còn sống ở vùng quê nhà họ Bạch, muỗi mòng vào mùa hè nhiều đến mức đáng sợ. Kể từ khi đến thành Triều Tịch này, y thấy muỗi trong thành có vẻ ít hơn đôi chút.

Mùa hè năm nay, ban đêm chỉ cần đốt một ít ngải cứu đuổi muỗi là cũng tạm đủ dùng rồi.

Nhưng đó cũng là nhờ thói quen của y, trên giường lúc nào cũng buông màn cẩn thận, ban đêm muỗi không lọt vào được nên chẳng thể làm phiền giấc ngủ của y.

"Lục Lăng, trong phòng ngươi còn dây ngải cứu đuổi muỗi không?"

Nhắc đến chuyện buông màn, Thư Thụy mới chợt nhớ ra trong phòng Lục Lăng chỉ trải độc một cái đệm ngủ dưới đất, chẳng có gì che chắn hay ngăn cách cả.

"Coi như ngươi còn nhớ hỏi tới, hai ngày trước đã dùng hết sạch rồi. Ban đêm ta không bị lũ muỗi khiêng đi mất hoàn toàn là nhờ vào cái thân hình to khỏe này đấy."

Lục Lăng tắm rửa bằng nước lạnh xong, trên vai đang vắt một chiếc khăn lau mồ hôi, người vẫn trần trùng trục chưa thèm mặc quần áo. Nghe thấy tiếng Thư Thụy hỏi, hắn liền lớn tiếng đáp lại một câu.

"Sao ngươi không nói sớm một chút, bên chỗ ta cũng chỉ còn sót lại đúng một cuộn thôi, tính để ngày mai ra phố mới mua thêm đấy."

Lục Lăng nghe thấy lời này, bèn thong thả mặc quần áo trong vào, trong lòng lại nảy ra vài ý định trêu chọc người ta.

"Thế chẳng lẽ đêm nay ta lại phải chịu trận cho muỗi đốt cả đêm à? Đêm qua đã chẳng ngủ nghê được gì mấy rồi, vốn định sang xin ngươi một ít mà gọi mãi ngươi chẳng thưa. Sáng sớm định nói cho ngươi nghe thì ngươi lại chưa ngủ dậy."

Thư Thụy bấy giờ mới nhớ ra đêm qua mình thực sự quá mệt mỏi, vừa chạm lưng xuống giường là ngủ thiếp đi ngay. Đến bản thân y còn quên bén đi chuyện đốt ngải cứu, thảo nào lại quên mất chuyện người kia đã hết dây ngải cứu rồi.

"Vậy ngươi cầm cuộn đã đốt này của ta sang mà dùng đi."

"Ta cầm đi rồi thì ngươi lấy gì mà dùng nữa."

Lục Lăng nói: "Hay là dứt khoát ta sang phòng ngươi ngủ đi, như vậy cả hai đều được dùng, đỡ phải đùn đẩy nhường nhịn nhau làm gì cho mệt."

Nói xong, hắn đứng chờ Thư Thụy mắng cho mấy câu kiểu như "đồ mặt dày", "ai thèm dùng chung với ngươi" này nọ. Thế nhưng đợi một hồi lâu mà bên kia vẫn im hơi lặng tiếng.

Hắn khẽ động tâm tư, lập tức thu lại vẻ mặt cợt nhả tinh nghịch vừa rồi. Sợ Thư Thụy thực sự nổi giận, hắn vội vàng phân bua: "Ta không phải..."

"Được thôi."

Lục Lăng hơi ngẩn người ra, nhưng ngay lập tức phản ứng lại: "Lần sau nếu nguói định đồng ý thì đừng có khóa chốt cửa đấy nhé."

Thư Thụy thong thả đáp: "Cửa không khóa đâu."

Lục Lăng im lặng một lát, không phải là hắn không tin, chỉ là ngoài miệng nói vậy thôi chứ đâu có ai lại thật sự làm càn như thế.

"Thôi bỏ đi, ta da dày thịt béo, cho dù có nhịn một đêm không dùng thì cũng chẳng hề hấn gì."

Đầu bên kia không đáp lời hắn, ngược lại vang lên tiếng mở cửa lạch cạch.

"Ta vào nhé."

Ngoài cửa truyền đến giọng nói của Thư Thụy. Cửa phòng của Lục Lăng tự nhiên là không cài then rồi. Dứt lời, Thư Thụy đẩy cửa bước vào, trên tay y bưng một cuộn dây ngải cứu đang cháy dở, một làn khói trắng lững lờ bay lên, trong phòng lập tức ngập tràn mùi hương ngải cứu.

Thế nhưng Lục Lăng làm gì còn tâm trí đâu mà ngắm nhìn làn khói ấy, đầu mũi của hắn lúc này dường như cũng mất đi khứu giác hoàn toàn, chẳng còn ngửi thấy mùi vị gì nữa.

Hắn ngơ ngác nhìn người vừa bước vào phòng, điềm nhiên đặt cuộn dây ngải cứu lên chiếc ghế đẩu nhỏ đặt cạnh đệm ngủ dưới đất.

Lục Lăng như bị ma xui quỷ khiến mà bước từng bước về phía y. Một người mà ngày thường chỉ cần có ngọn gió thổi cỏ lay là đã lập tức cảnh giác như hắn, thế mà lúc này lại vấp phải chân ghế, suýt chút nữa thì ngã nhào ra đất.

Thư Thụy nhìn bộ dạng ngốc nghếch của hắn, khẽ bật cười một tiếng: "ngươi bị mất hồn rồi à, đi trên đất bằng mà cũng suýt ngã cho được."

"Ngươi..."

Lục Lăng không thể tin vào mắt mình, chăm chú nhìn thẳng vào y hồi lâu. Hắn định mở miệng nói gì đó, nhưng rồi lại sực nhớ ra mà dời mắt nhìn sang hướng khác: "Ngươi... có phải là ngươi quên chưa hóa trang rồi không?"

Thư Thụy nhìn điệu bộ này của hắn, liền bảo: "Nghĩ đủ trăm phương ngàn kế để xem cho bằng được, giờ cho xem rồi sao ngược lại lại ngượng ngùng không dám nhìn thế kia?"

"Ta không phải..."

Lục Lăng định lên tiếng biện bạch vài câu. Ban đầu hắn quả thực vô cùng kinh ngạc, quả thật là rất muốn nhìn cho rõ dung mạo thực sự của y. Nhưng sau đó khi đã bình tĩnh lại và suy nghĩ kỹ càng, trong lòng hắn cũng tự khắc thông suốt. Thư Thụy giấu giếm dung mạo tự nhiên là có nỗi khổ tâm riêng của y. Hai người đã ở bên nhau rồi, hà cớ gì cứ phải vạch trần ra làm gì cho thêm chuyện.

Vốn dĩ hắn chỉ vì đã biết chuyện nên mới muốn giả vờ hồ đồ để trêu chọc Thư Thụy một chút, nào ngờ đâu hắn làm sao đấu lại được cái đầu óc nhạy bén của y, mới qua vài ba chiêu đã bị y đi guốc vào trong bụng mất rồi.

Thư Thụy vặn hỏi: "Không phải cái gì?"

"Ta không phải cố ý làm vậy đâu."

Lục Lăng khẽ ho một tiếng, quả thực lúc này hắn có chút không biết phải đối mặt trực diện với Thư Thụy thế nào nữa.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.