Tiểu Khách Điếm Của Phu Lang (phần 3) - Chương 110

Cập nhật lúc: 12/07/2026 18:06

Cũng chẳng thể trách gã trai trẻ lại có điệu bộ như thế, Thư Thụy vốn dĩ đã có một diện mạo phong lưu, tuấn tú vô cùng. Nước da y trắng trẻo mịn màng, mày ngài mắt phượng đậm nét, từ nhỏ lại được học hành t.ử tế, những lúc không mang dáng vẻ của người chốn thị thành thì trên người y toát ra một thứ khí chất thanh cao, phóng khoáng như bậc danh sĩ ẩn dật.

Trước đây y lại luôn cố ý thoa phấn để tạo nên một diện mạo xấu xí, nay đột ngột trút bỏ lớp ngụy trang, hai bên đối lập vô cùng to lớn, chẳng phải càng làm tôn lên dung mạo tuyệt mỹ của y hay sao.

Lục Lăng nhất thời lóng ngóng tay chân, chẳng biết phải đặt vào đâu cho phải. Thư Thụy nhìn bộ dạng của hắn, khẽ bảo: "Ta cũng không phải cố ý muốn lừa gạt ngươi. Rời khỏi nơi đó, nếu không cố tình che giấu đi đôi chút thì dọc đường đi e là khó lòng được yên ổn, hơn nữa lại còn buôn bán mở tiệm, luôn có nhiều điều bất tiện."

"Ta biết rồi, ngươi làm như vậy thực sự mới có thể bảo vệ bản thân tốt hơn, ta không hề có ý trách móc ngươi chút nào cả."

Lục Lăng nhìn thẳng vào Thư Thụy: "Ta không vạch trần là vì tôn trọng quyết định của ngươi, có điều... hiện tại ngươi bằng lòng cho ta biết, ta vui mừng lắm."

Nếu không phải vì sự tin tưởng tuyệt đối, hắn nghĩ Thư Thụy chắc chắn sẽ c.ắ.n răng giấu giếm cho đến tận cùng cũng không đời nào để hắn biết được. Điều làm hắn rung động sâu sắc không chỉ là dung mạo xinh đẹp của Thư Thụy, mà hơn cả chính là tấm chân tình y dành cho hắn.

"Trước đây ta được người ta thuê mướn, làm việc gì cũng chẳng cần phải suy nghĩ nhiều, điều quan trọng duy nhất chính là bảo hộ an toàn cho chủ t.ử, cứ thế mà sống một đường thẳng tuột suốt bao nhiêu năm trời.

Lúc trước bị thương, không thể tiếp tục ở lại kinh thành làm việc cho người ta nữa, có một khoảng thời gian ta vô cùng mơ hồ hỗn loạn, chẳng biết chuỗi ngày sau này phải sống thế nào cho qua.

Mà giờ đây, ngươi chính là cuộc sống mới của ta, là chủ t.ử mới của ta. Từ nay về sau ta đều sẽ nghe lời ngươi, tuyệt đối không bao giờ thay đổi. Thư Thụy, ngươi không cần phải sống một cuộc đời quá đỗi cẩn trọng và đầy rẫy bất an như thế nữa đâu."

Trong lòng Thư Thụy dâng lên một dòng nước ấm, y thầm nghĩ trên đời sao lại có người ham nhận chủ đến như vậy chứ, bèn khẽ mím mím môi: "Ta nào có đủ tiền bạc dư dả để thuê một gã người làm dài hạn như ngươi, không làm chủ t.ử của ngươi được đâu."

Lục Lăng nói: "Ta không đòi tiền công, chỉ cần cho một chỗ dung thân, nuôi ba bữa cơm là được rồi."

Thư Thụy ngước mắt nhìn Lục Lăng, chỉ cảm thấy khi người này nghiêm túc, cái nét bướng bỉnh trong đôi mắt hắn trông thật đáng yêu làm sao.

Ánh mắt y khẽ động, đột nhiên y hơi nhón gót chân lên, khẽ hôn một cái như chuồn chuồn đạp nước lên khóe môi hắn.

"Ta không làm được những việc khắt khe đối xử tệ bạc với người khác, thôi thì lấy cái này để bù đắp vậy, cũng xem như không uổng phí lòng trung thành của ngươi."

Lục Lăng sớm đã sững sờ c.h.ế.t trân tại chỗ, sống lưng căng cứng thành một đường thẳng băng. Đến khi phản ứng lại được thì gương mặt lạnh lùng tuấn tú kia đã đỏ bừng lên một mảng lớn.

thực ra Thư Thụy cũng chẳng khá khẩm hơn là bao. Gương mặt y sau khi không còn lớp ngụy trang che giấu, nước da trắng trẻo hễ thẹn thùng là rất dễ lộ rõ vẻ ửng hồng.

Thế nhưng khi nhìn thấy kẻ mà ngày thường nói năng hay làm bất cứ việc gì cũng mặt không đổi sắc, tim không đập mạnh như Lục Lăng, lúc này cũng biết ngượng ngùng xấu hổ, tâm trạng y đột nhiên lại tốt hơn rất nhiều.

"Vậy... ta về phòng ngủ trước đây."

Thư Thụy định bụng chuồn, nhưng y vừa mới bước chân đi thì thân hình phía sau đã cùng tay cùng chân cuống cuồng đi theo. Đoạn đường về phòng chỉ có vài bước chân, vậy mà hắn cũng cố sống cố c.h.ế.t tiễn y đến tận cửa phòng cho bằng được.

"Buổi tối đi ngủ nhớ đóng c.h.ặ.t cửa sổ đấy nhé."

Lục Lăng nhìn Thư Thụy đăm đăm, đại khái là đầu óc vẫn còn đang quay cuồng điên đảo, chưa hoàn toàn tỉnh táo lại sau cái hôn vừa rồi. Thấy y sắp bước vào trong phòng, hắn mới hoàn hồn được đôi chút mà dặn dò một câu.

Thư Thụy chớp chớp mắt: "Có ngươi ở đây rồi, ta còn phải sợ nữa sao?"

Ánh mắt Lục Lăng đảo sang hướng khác, lúc này đã không còn dám nhìn thẳng vào Thư Thụy nữa, hắn thấp giọng bảo: "Trộm thì dễ phòng bị, chứ ta thì có chút khó phòng đấy."

Thư Thụy mím môi không nhịn được cười: "Sao nào, ngươi định lẻn vào phòng trộm đồ chắc?"

Yết hầu Lục Lăng khẽ chuyển động: "ngươi nói xem?"

Thư Thụy thấy tình hình này liền nhanh chân lẹ bước, chui tọt vào trong phòng rồi "rầm" một tiếng đóng sầm cửa lại, nhốt hắn ở bên ngoài. Y tựa lưng vào tấm ván cửa, trái tim trong l.ồ.ng n.g.ự.c vẫn còn đập thình thịch liên hồi: "Dạo này ban sáng ta toàn phải dùng nước lạnh trong phòng để rửa mặt, người ngợm bị đông cứng hết cả rồi."

Lục Lăng nghe thấy lời này thì vô cùng hiểu ý, nhanh nhảu đáp: "Vậy từ nay về sau ngày nào ta cũng đun nước nóng mang đến tận phòng cho ngươi."

Thư Thụy nghe vậy, trong lòng mỹ mãn vô cùng.

"Ngươi cũng mau về phòng ngủ sớm đi."

Nói xong câu này, Thư Thụy đi thẳng về phía giường ngủ. Nét cười trong đôi mắt y vẫn chưa hề tan biến, cứ nghĩ đến bộ dạng ngơ ngẩn của Lục Lăng lúc nãy là y lại thấy gã ngốc nghếch làm sao.

Giờ thì tốt rồi, từ nay về sau y không cần phải lục đục thức dậy từ sớm tinh mơ như đi ăn trộm để dặm phấn hóa trang nữa. Tuy rằng y không có ý định cứ thế phơi bày dung mạo thật này ra trước mặt bàn dân thiên hạ, nhưng ở trong nhà thì hoàn toàn có thể thả lỏng đôi chút rồi, hơn nữa lại còn có thêm một người giúp y che giấu tai mắt.

Thân tâm y thư thái hẳn ra, y kéo tấm chăn mỏng đắp lên người, một mạch ngủ ngon đến tận sáng.

Thư Thụy thì ngủ ngon giấc, nhưng lại hại Lục Lăng cả đêm thao thức chẳng tài nào chợp mắt nổi.

Gã đứng ngốc nghếch trước cửa phòng y không biết bao lâu mới chịu trở về phòng mình. Nằm trên đệm ngủ dưới đất, trong đầu hắn toàn là nụ cười và ánh mắt của Thư Thụy cứ hiện lên mồn một.

Hắn đưa tay lên sờ sờ bên khóe miệng vẫn còn nóng hổi, trong lòng thầm nghĩ: Thư Thụy mang một gương mặt xinh đẹp đến nhường ấy thế mà lại chủ động hôn hắn, chuyện này so với những câu chuyện tâm linh ma quỷ mà mấy người kể chuyện sách hay nói thì có gì khác nhau đâu chứ.

Nhưng đây rõ ràng lại là một người bằng xương bằng thịt, chính là người thương của hắn, chứ chẳng phải do đầu óc hắn mê muội mà hoang tưởng ra. Câu chuyện là giả, nhưng người là thật, việc này chẳng phải đã như khắc sâu một dấu ấn vào tận xương tủy hắn rồi sao.

Lục Lăng nghĩ, người đọc sách quả nhiên là có thủ đoạn ghê gớm. Đáng thương cho hắn trước đây một lòng một dạ chỉ biết đ.â.m đầu vào tập võ, đừng nói đến chuyện gió trăng, ngay đến cả nữ t.ử hay ca nhi hắn cũng chưa từng tĩnh tâm nhìn kỹ lấy quá hai người.

Chút bản lĩnh đó của hắn ở trước mặt Thư Thụy hoàn toàn không đáng để nhắc tới nữa rồi, đúng thật là y chỉ cần ngoắc ngoắc ngón tay một cái, hắn cũng chỉ có nước ngoan ngoãn vẫy đuôi mà sấn tới thôi.

Hắn lại chợt nhớ tới Dư Kiều Sinh, nhìn qua rõ là một người đọc sách thật thà chất phác biết bao, vậy mà nào tặng sách nào tặng chữ, món nào món nấy chẳng phải đều rất biết cách dỗ dành người ta sao. Cứ nghĩ đến đó là hắn lại thấy phiền lòng vô hạn, chuyến này càng phải trông chừng người cho thật c.h.ặ.t mới được.

Lục Lăng lật qua lật lại, một lát thì vui sướng, một lát lại lo âu.

Bất chợt hắn lại nghĩ đến Tuyên Dương thế t.ử, một người kim tôn ngọc quý, dung mạo xuất chúng nhường nào, vậy mà mỗi khi trở về phủ đóng cửa phòng lại cũng đứng ngồi không yên.

Hắn gặng hỏi thế t.ử có phải trong người khó ở hay không, thế t.ử ngược lại còn vặn hỏi hắn rằng ở buổi nhã tập hôm nay, có phải tiểu công t.ử nhà Lâm thượng thư đã nói với vị Thám hoa lang kia sáu câu, mà chỉ nói với thế t.ử có năm câu hay không.

Suy đi nghĩ lại nửa ngày trời cũng chẳng rút ra được lý do vì sao, cuối cùng thế t.ử chỉ thở dài thườn thượt một tiếng rồi đúc kết một câu: Ngươi không hiểu đâu, đúng là một gã ngốc, có nói với ngươi cũng bằng thừa.

Lục Lăng nghĩ đến hoàn cảnh bây giờ của mình, xem ra rốt cuộc hắn cũng đã thông suốt rồi. Chuyện tình cảm này hoàn toàn chẳng có can hệ gì đến gia thế địa vị, tài học hay năng lực cả... Cứ rơi trúng đầu ai là người đó bắt đầu trở nên ngớ ngẩn ngay.

Người điềm tĩnh hóa thành kẻ cuống cuồng, người chín chắn hóa thành kẻ nông nổi, người thông minh hóa thành kẻ ngốc nghếch, còn kẻ ngốc... kẻ ngốc nếu không có cái diễm phúc này thì...

Ngày hôm sau, quả nhiên trời chưa sáng rõ Lục Lăng đã trở dậy. Hắn xuống gian bếp đun sẵn nước nóng cho Thư Thụy rồi bưng vào phòng cho y.

Ánh mặt trời rọi vào trong phòng sáng trưng, mọi vật hiện lên vô cùng rõ nét, không giống như dưới ánh đèn dầu cái gì cũng mờ mờ ảo ảo mang sắc vàng ấm áp.

Người kia quả thực vẫn giống hệt như người mà hắn nhìn thấy đêm qua.

Thậm chí so với ban đêm nhìn còn muốn đẹp hơn vài phần!

Hắn túc trực bên cạnh một Thư Thụy vẫn còn ngái ngủ, chăm chú nhìn y súc miệng, rửa mặt, lau khô tay, rồi lại nhìn y mở chiếc hộp ra, thoa một lớp phấn lên mặt. Gương mặt trắng ngần sạch sẽ chỉ trong chớp mắt liền vàng đi vài độ.

Thoa thêm một lớp cao nữa, sắc vàng lại tăng thêm chút sắc đen.

Cầm b.út lên điểm xuyết vài nét dưới mắt, rồi lại dán thêm một nốt ruồi nhỏ bên cạnh sống mũi.

"Ngươi nhìn đủ chưa?"

Thư Thụy liếc nhìn kẻ đã ngồi xổm ở bên cạnh mình suốt nửa ngày trời một cái, rồi thu dọn một trống các loại chai lọ hũ hộp.

Lục Lăng xem đến mức mở mang tầm mắt. Hắn nhìn gương mặt đã quá đỗi quen thuộc trước mắt, bảo: "Trước đây không cảm thấy xấu, chẳng biết sao hôm nay nhìn thế nào cũng thấy kỳ cục."

Thư Thụy nói: "Chuyển từ nghèo khó sang xa hoa thì dễ, chứ ngược lại thì khó mà chịu nổi.

Trước đây gương mặt này hoàn toàn phải dựa vào khí chất của Thụy ca nhi ta đây chống đỡ đấy, nếu không thì ai nhìn vào mà chẳng thầm chê xấu trong lòng."

Nói đến đây, y không khỏi nhớ lại chuyện cũ, liền quay sang nhìn Lục Lăng:

"Ở cái dịch trạm thuộc địa giới phủ Kế Châu ấy, lúc ngươi bị lừa đá trúng rồi tỉnh lại, ta bảo ta là phu lang của ngươi, rốt cuộc trong lòng ngươi đã nghĩ cái gì thế hả?"

"Đầu óc trống rỗng, chẳng nghĩ được gì cả."

"Thật sự không cảm thấy gương mặt này của ta xấu xí, rồi thầm oán trách ông trời sao?"

Thư Thụy ghé sát mặt lại gần gặng hỏi: "Hay là vì bị mất trí nhớ nên không dám chê xấu đấy?"

Lục Lăng đáp: "Ban đầu ta chỉ có chút hoài nghi thật giả, chứ chưa từng nghĩ đến chuyện đẹp xấu bao giờ. Sau đó ngươi bảo trước khi mất trí nhớ ta chê ngươi xấu, hai chúng ta cãi nhau một trận rồi ta mới bị ngã xe xảy ra chuyện.

Ta thấy cũng có lý, cứ ngỡ quá khứ mình thực sự chê bai ngươi nên trong lòng ngược lại còn thấy áy náy hổ thẹn. Ngươi có tranh luận hay hờn dỗi cái gì, ta cũng đều nghĩ là do ngươi đang giận dỗi vu vơ mà thôi. Sau này..."

Lục Lăng mỉm cười: "Sau này thì đúng như những gì ngươi nói đấy, vì con người ngươi quá tốt, tốt đến mức khiến người ta chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ đến chuyện đẹp hay xấu nữa."

Thư Thụy không nhịn được cười: "Trong suốt mười mấy hai mươi năm cuộc đời trước đây của ta, đó là lần duy nhất ta tự cao tự đại nghĩ mình thông minh rồi tự rước họa vào thân đấy. Từ đó về sau ta đều vô cùng thận trọng, sợ rằng lại để thông minh hại thông minh."

Lục Lăng âm thầm lén lút nắm lấy tay Thư Thụy: "Không hề hỏng việc chút nào."

Hai người ở trong phòng trò chuyện một lát, đến lúc dùng dằng bước ra khỏi phòng thì đã không còn kịp làm bữa sáng nữa. Thư Thụy bèn bốc một xâu tiền đồng đưa cho Lục Lăng, bảo hắn ra ngoài ăn sáng.

Y còn chu đáo dặn dò hắn nên đi xa xa một chút mà ăn, kẻo lỡ để Dương Xuân Hoa bắt gặp thì nàng lại cười nhạo y hôm nay ngủ nướng, rồi lại khiến người ta nghĩ ngợi lung tung.

Lục Lăng thì chẳng nghĩ ngợi nhiều chuyện đến võ quán, cũng may được Thư Thụy dỗ dành hứa hẹn buổi trưa sẽ mang cơm đến cho, lúc này hắn mới chịu ngoan ngoãn rời khỏi nhà.

Thư Thụy thong thả dùng xong bữa sáng của mình, rồi bắc bếp nấu một ít nước mát giải khát.

Hôm qua tuy không mở hàng buôn bán, thế mà hôm nay cũng có hai người khách quen trong ngõ nhỏ đến hỏi mua. Tuy rằng trước cửa tiệm cũng không thấy có mấy người dừng chân, nhưng điều đó cũng chứng minh việc làm ăn nhỏ của y vẫn tiến triển khá tốt.

Thư Thụy nấu xong nước mát, thấy mặt trời đã lên cao mới dọn bàn ghế ra đặt dưới gốc cây du.

"Cửa tiệm hiện tại thành ra nông nỗi này, phu thê chúng ta gặp khó khăn, cũng đâu có bảo là không thanh toán tiền công cho ngươi đâu, chỉ là xin khất lại một thời gian trước đã. Dù sao đi chăng nữa thì đôi bên cũng là họ hàng, sao ngươi lại mở mắt ra là chỉ thấy tiền như thế, cứ nhất quyết phải thu trước một khoản tiền mới chịu làm là thế nào!

Trước đây ta có giới thiệu không ít việc cho ngươi đúng không? Nhìn xem hôm nay ta sa cơ lỡ vận rồi, ngươi liền đối xử với ta như vậy đấy hả?"

"Tần Nhị, ngươi nói câu này là không có đạo đức rồi, nghe cứ như thể tôi cố tình gây khó dễ cho ngươi không bằng.

Ngươi bảo cửa tiệm của ngươi bị lửa thiêu rụi, muốn mời ta đến tu sửa, ta liền không nói hai lời mà từ chối ngay việc của một hộ gia đình dưới quê để lên đây làm cho ngươi. Bây giờ ta chỉ bảo ngươi đưa trước một ít tiền để mua gỗ lạt, chứ chỗ ta đâu phải thứ gì cũng có sẵn đâu, phải sang chỗ người khác mua một ít, tiền công còn chưa thèm tính tới cơ mà, ngươi còn muốn thế nào nữa đây?"

"Bốn cánh cửa lớn, hai cái bàn, tám cái ghế đẩu ta làm cho ngươi trước khi cửa tiệm khai trương, đến tận bây giờ ngươi còn chưa thanh toán hết sổ sách cho ta, ta đã từng giục ngươi một lần nào chưa?

Tháng trước thê t.ử ta sinh nở, cha ta lại bị ngã gãy chân đang nằm liệt giường ở nhà, tay trắng túng quẫn thế mà ta còn chưa từng mở miệng đòi ngươi lấy một đồng, giờ lấy đâu ra tiền mà ứng trước tiền mua gỗ cho ngươi đây? Nếu không phải vì tình nghĩa họ hàng thân thích, ngươi tưởng ta thèm đi chuyến này chắc?"

Thư Thụy nghe thấy phía xưởng dầu kia lại xảy ra tranh cãi ầm ĩ. Y thầm nghĩ hôm qua hai phu thê họ cãi nhau thì cãi nhau, chứ hôm nay đã thấy người của bên xưởng ngói chở ngói đến, lại còn gọi cả thân thích thợ mộc đến tu sửa, xem ra cũng không hề chậm trễ chút thời gian nào.

Chưởng quầy xưởng dầu ban đầu còn lớn tiếng quát tháo rùm beng, cốt là muốn cho người ta biết người thân của nhà mình sống không có đạo đức, nào ngờ người huynh đệ họ lại vặn hỏi ngược lại một tràng như vậy khiến gã lập tức mất sạch nhuệ khí, bèn chuyển giọng đổi hướng: "Ngươi đừng có vơ đũa cả nắm mà lôi mấy chuyện đó ra nói, nhà ai mà chẳng có lúc gặp khó khăn cơ chứ.

Cái việc này ngươi cứ nói một câu là có làm hay là không thôi, nếu ngươi không làm thì ta gọi người khác đến làm. Vốn dĩ nghĩ tình thân thích nên mới nhường việc cho ngươi, thế mà ngươi lại hết chê thế này lại trách thế nọ. Đúng là tưởng ta không tìm được người khác chắc!"

"Vậy thì ngươi cứ đi mà tìm người khác của ngươi đi! Để xem có cái nhà t.ử tế nào chịu cho ngươi nợ tiền công trước, rồi lại còn cho ngươi nợ luôn cả tiền mua gỗ lạt nữa hay không."

Tần Nhị của xưởng dầu thấy đã nói đến mức đó rồi mà người ta vẫn không chịu đồng ý thì càng thêm nổi trận lôi đình: "Cút cút cút đi! Đúng là tưởng không có cái loại thân thích nhà quê như ngươi thì không xong việc chắc."

Người nam t.ử kia phải chịu trận mắng nhiếc vô lý như thế, lại còn bị chê bai là người nhà quê, tức giận đến mức mặt mũi tím tái, liền xách hòm dụng cụ thợ mộc sải bước dứt khoát bỏ đi.

Thư Thụy đang khom lưng lau chùi bàn ghế, trông thì có vẻ như đang bận rộn với công việc của nhà mình, nhưng thực chất là đang dựng thẳng hai bên tai lên để nghe ngóng không sót một chữ nào.

Thấy người nam t.ử tầm ba mươi tuổi kia đang hầm hầm tức giận đi ngang qua cửa tiệm của mình, đôi mắt y khẽ đảo một vòng, thầm nghĩ trong lòng lần này đành phải đóng vai người không có đạo đức một phen vậy, liền vội vàng chạy nhỏ bước tới: "Sư phụ, ngươi là thợ mộc phải không ạ?"

Người nam t.ử kia liếc nhìn Thư Thụy một cái, vốn không hề quen biết y, thấy y hỏi như vậy thì cũng cố nén cơn giận vừa ôm từ xưởng dầu ra đi, đáp: "Đúng vậy. Ca nhi có chuyện gì sao?"

Thư Thụy nói: "Cửa tiệm này của ta đang cần tu sửa lại đôi chút, dạo gần đây vừa vặn đang muốn tìm một vị thợ mộc đến làm việc. Nếu sư phụ có thời gian rảnh rỗi, có thể vào trong tiệm xem qua một chút được không?

Tình hình thế nào, cứ vào xem việc rồi mới dễ thương lượng bàn bạc. Cho dù không thành công đi chăng nữa thì ta cũng xin được mời sư phụ uống một bát nước mát, thời tiết oi bức thế này cơ mà."

Người nam t.ử nghe vậy, khẽ xốc lại cái hòm dụng cụ trong tay, đại khái cũng không ngờ vừa quay đầu một cái là đã có ngay công việc tìm đến cửa, liền nói với Thư Thụy: "Có gì đâu chứ, vào xem cho ca nhi một cái cũng chẳng tốn bao nhiêu công sức cả."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.