Tiểu Khách Điếm Của Phu Lang (phần 3) - Chương 112
Cập nhật lúc: 15/07/2026 03:01
Thư Thụy hơi mở to mắt, nào ngờ vừa mới đặt chân vào đã nhìn thấy ngay cảnh tượng tráng lệ này, cái này chẳng phải còn sống động hơn cả tranh vẽ trong sách hay sao!
Chỉ là đang thanh thiên bạch nhật, y thực sự không tiện nhìn nhiều vào thân hình người ta.
Tuy rằng thiên hạ ngày nay dân phong cởi mở, đã sớm không còn như xưa kia nữ t.ử ca nhi phải tuân theo quy củ cửa đóng then cài, "xuất giá tòng phu" nữa rồi. Nơi nào càng phồn hoa đô hội thì những quy huấn rườm rà lại càng ít đi.
Trên đường phố nếu có tiểu lang quân nào tướng mạo khôi ngô, ai nấy đều có thể đường hoàng mà ngắm nhìn, kẻ lớn gan hơn chút còn dám tặng cả khăn tay, cho nên việc nhìn người ta luyện võ chính đáng thế này lại càng không có gì lạ lẫm.
Chưa nói đến việc y nhìn, trên võ trường thoáng thấy có ca nhi tỷ nhi đi vào, ngược lại đám võ sinh càng luyện tập hăng say hơn.
Một tiếng "Hây" vang lên đồng thanh tề chỉnh, dọa cho Thư Thụy đang mải suy nghĩ trong đầu giật b.ắ.n cả mình!
Thư Thụy nhìn quanh cũng không tìm thấy Lục Lăng, nhất thời lại không biết phải hỏi ai. Thời tiết nắng nóng, khắp nơi đều là những nam nhi ở trần đi lại.
Y từ nhỏ đã đọc sách thánh hiền, hai nữa là đã có người trong lòng, tự khắc phải khắc kỷ phục lễ, thực sự không tiện tùy tiện gọi người lại nói chuyện.
“Ồ? Ngươi không phải là... là ca nhi trước đây cùng tiểu Lục bán đồ ăn sao!"
Ngay giữa lúc Thư Thụy đang sầu não không biết làm sao, một nam t.ử dáng người cao to vạm vỡ từ phía hành lang bên cạnh bước tới.
Thư Thụy nghe tiếng liền nhìn sang, may sao cũng là một người quần áo tề chỉnh, nhìn kỹ lại thấy gương mặt này quả thực có chút quen mắt.
"Ta là người lần trước gọi tiểu Lục đến võ quán chúng ta làm giáo tập đây, họ Chung, Chung Đại Dương. Ngươi còn nhớ không?"
Thư Thụy vừa nghe gã cất lời thực ra đã đoán đại khái là ai rồi, chỉ là không biết tên họ mà thôi.
Cái tên ngốc Lục Lăng kia, tuy rằng cũng có kể cho y nghe vài chuyện ở võ quán, nhưng ít khi nói chi tiết về nam t.ử nào.
Y vội vàng khách khí đáp: "Sao lại không nhớ cho được, còn phải đa tạ Chung đại ca mới đúng, bằng không A Lăng nhà ta cũng chẳng có cơ hội vào võ quán làm việc."
"Tạ ta cái gì chứ, cũng là do tiểu Lục có bản lĩnh. Hắn hoàn toàn dựa vào thực lực của mình để vào võ quán đấy. Lúc hắn tới ta vừa vặn đi công chuyện ở võ quán bên ngoài, lúc về thì hắn đã thành giáo tập rồi."
Chung Đại Dương cười hì hì, lại hỏi Thư Thụy có phải đến đưa cơm cho Lục Lăng hay không.
Thư Thụy vâng một tiếng, liền hỏi Lục Lăng đang ở chỗ nào.
"Hắn chắc đang ở sân luyện công phía sau, có điều sớm đã tan học rồi mới phải, sao giờ này vẫn chưa ra nhỉ."
Chung Đại Dương tự lẩm bẩm vài câu. Nghe nói Thư Thụy mới tới đây lần đầu, gã liền nhiệt tình dẫn y ra sân luyện công phía sau tìm Lục Lăng.
Người này tính tình hoạt bát, hỏi thăm xem món ăn trước đây bọn họ bán có phải do Thư Thụy làm hay không, rồi lại khen ngợi võ quán của bọn họ tốt đủ đường, còn chỉ trỏ vào mấy võ sinh ở trần trên sân luyện công xem đứa nào luyện tốt này nọ.
Đoạn đường đi chẳng bao xa mà Thư Thụy cảm giác như mình vừa nghe xong hai bồ lúa đầy lời nói.
Đi vào sân luyện công phía sau, vừa mới bước qua cửa, Thư Thụy từ đằng xa đã trông thấy Lục Lăng.
Cái tên ngốc này vậy mà vai trái vác bốn cái bao cát, nách phải kẹp hơn mười cây thạch thương, sải bước lớn đi về phía nhà kho.
"Sao ngươi lại đi làm mấy việc này! Chẳng phải đều có võ sinh học xong ở lại thu dọn rồi sao, đám học trò nào mà không hiểu quy củ như vậy, bắt nạt ngươi là giáo tập mới đến có phải không!"
Chung Đại Dương đùng đùng nổi giận đi tới, lớn tiếng mắng mỏ: "Vừa rồi ngươi dạy học trò lớp nào, ta nhất định phải lôi chúng nó ra giáo huấn một trận mới được!"
Vị thanh niên này cảm thấy Lục Lăng xem như do một tay gã tiến cử vào, ít nhiều gì cũng có nghĩa vụ phải chiếu cố, thấy hắn bị bắt nạt liền vô cùng đầy nghĩa khí bất bình.
Ánh mắt Lục Lăng lại chỉ dán c.h.ặ.t vào Thư Thụy ở phía sau, giống như đang chuyên tâm chờ y phân phó vậy.
Bốn mắt nhìn nhau, nhìn dưới ánh mặt trời gay gắt như lửa đốt mà Lục Lăng vẫn phải một mình ở chỗ này thu dọn, trong lòng Thư Thụy ít nhiều gì cũng thấy xót xa, y dịu giọng nói:
"Cất đồ đạc vào kho trước đã."
"Ừm."
Lục Lăng đáp một tiếng, cõng đống binh khí dụng cụ đi vào kho trước. Chung Đại Dương thấy thế, vừa cằn nhằn c.h.ử.i đổng vừa giúp gom dụng cụ trên sân mang vào kho.
Thu dọn xong xuôi, Chung Đại Dương không biết kiếm đâu ra một ấm trà đem tới, ba người ngồi nghỉ ngơi dưới lán mát bên cạnh.
Thư Thụy mang theo lượng cơm canh không ít, vốn dĩ là phần ăn cho hai người, định bụng là sẽ cùng ăn với Lục Lăng ở võ quán. Nhưng tình cảnh này, Chung Đại Dương vừa giúp dẫn đường lại vừa giúp Lục Lăng dọn đồ, y liền mở lời mời gã ăn cùng, bảo gã tự nhiên đừng khách sáo.
Lục Lăng nhìn hai bộ bát đũa xếp dưới đáy hộp đồ ăn, nâng mắt liếc nhìn Thư Thụy một cái, biết rõ là ca nhi định cùng ăn với mình, cái miệng khẽ mím lại một chút.
Tuy nhiên, ở nhà làm mình làm mẩy thế nào cũng được, chứ ra ngoài Lục Lăng vẫn ra dáng ra hình lắm.
Hắn bày cơm canh ra trước, cho người ta thấy lượng thức ăn này đủ cho cả hai người ăn, sau đó chỉ rút ra một bộ bát đũa, giả vờ như đây là phần cơm chỉ đưa cho một mình hắn, rồi bảo Chung Đại Dương đi tìm thêm một bộ nữa.
Chung Đại Dương buổi trưa không có người đưa cơm, nhìn thấy cơm canh của Lục Lăng thơm phức không chịu nổi, hai huynh đệ lại nhiệt tình rủ ăn cùng nên gã cũng chẳng khách khí nữa, ba chân bốn cẳng chạy đi tìm bát đũa.
Thư Thụy thấy Lục Lăng hiểu chuyện như vậy, liền lấy từ trong tay áo ra một chiếc khăn tay, giúp hắn lau mồ hôi trên trán.
"Hôm nay có chuyện gì thế?"
Lục Lăng hơi cúi đầu xuống một chút, để mặc cho Thư Thụy lau mồ hôi cho mình. Ngửi thấy mùi hương thoang thoảng của lá trúc và hoa nhài trên chiếc khăn, trong lòng hắn sớm đã sướng rơn lên rồi.
"Không có chuyện gì lớn đâu, chẳng qua là vị chính giáo tập kia có chút không vừa mắt với ta thôi."
Thư Thụy nghe vậy, không cần hỏi nhiều cũng đoán ra được đại khái.
"Ngươi là người mới đến, tính tình lại có chút lạnh lùng, mấy vị chính chức có người cứ thích ra oai phủ đầu với người mới dưới trướng, để người ta phải cung kính kiêng dè mình."
Chuyện như vậy vốn dĩ rất thường tình, ra ngoài làm việc mưu sinh, nơi nào đông người nơi đó tự có giang hồ. Xót xa thì xót xa cho Lục Lăng thật, nhưng Thư Thụy vẫn thấy rất an lòng:
"Thật khó cho A Lăng nhà ta vậy mà lại không trở mặt đ.á.n.h nhau với người ta, chịu nhẫn nhịn chịu thiệt để êm chuyện."
Lục Lăng nhìn Thư Thụy, thấy khóe môi y cong lên, hắn nhẹ nhàng nhéo nhéo tay y một cái: "Cái này có đáng là gì, ta cũng đâu phải kẻ ngốc chỉ biết ra ngoài gây chuyện sinh sự, dẫu sao ta cũng đã lăn lộn ở võ quán nhiều năm rồi."
Hai người còn chưa kịp nói hết câu thì Chung Đại Dương đã cầm một bộ bát đũa chạy trở về, Thư Thụy thấy thế vội vàng cất khăn tay đi.
Chung Đại Dương đặt m.ô.n.g ngồi xuống ghế, mang theo một luồng hơi nóng hầm hập, người cũng đang tức tối đầy mình.
"Tiểu Lục ngươi không chịu nói, nhưng ta thừa biết là kẻ nào giở trò rồi. Vừa nãy ta đi hỏi xem ai học cùng lớp với ngươi, chính là cái lão già Ngụy Tiến kia chứ gì!"
Thư Thụy xới cơm cho hai người, thấy Chung Đại Dương nói năng có chút bốc đồng liền đưa mắt nhìn quanh một lượt: "Trong võ quán đều là người ngẩng đầu không thấy cúi đầu gặp, Chung đại ca tính tình thẳng thắn, nhưng cũng xin nói nhỏ giọng một chút."
Chung Đại Dương nói: "Không sao đâu, giờ này bên ngoài không có ai đâu."
Gã nói thì nói vậy, nhưng rốt cuộc vẫn nghe lời Thư Thụy mà hạ thấp giọng xuống.
"Cái lão già kia cậy lúc quán trưởng không có ở võ quán liền mang cái danh lão làng ra làm khó tiểu Lục, bắt nạt người nơi khác đến. Trước đây lão có tiến cử tiểu cữu t.ử mình vào võ quán làm việc, vừa vặn ngay trước sau lúc tiểu Lục đến diện kiến. Cái tên tiểu cữu t.ử nhà lão chỉ có dăm ba cái võ mèo cào ba cắc, ai thèm nhận vào để tốn bạc cung phụng không công, chưa kể còn kéo thấp danh tiếng của võ quán xuống. Mấy giáo tập xem qua đều lắc đầu, nhưng ngại lão già kia nên không tiện nói gì. Cuối cùng vẫn là quán trưởng đứng ra đi qua loa thủ tục, nể mặt lão là người kỳ cựu trong võ quán nên mới bảo là võ quán đã đủ giáo tập rồi, tạm thời không tuyển thêm người."
"Ngặt một nỗi, tiểu Lục lúc đó tới đây, người ta có bản lĩnh thật sự, quán trưởng vừa lòng vô cùng liền nhận tiểu Lục vào ngay, thế chẳng phải là tự vả vào cái lý do từ chối trước đó sao. Lão già kia mất mặt, đi rêu rao bên ngoài là tiểu Lục tới cướp mất suất của tiểu cữu t.ử lão. Cái thứ hèn nhát trong lòng ấm ức không dám đi tìm quán trưởng gây chuyện, thế là cứ ngấm ngầm làm khó dễ tiểu Lục."
Thư Thụy và Lục Lăng nghe xong đều khẽ nhíu mày. Ban đầu vốn chỉ tưởng là người cũ chèn ép người mới, không ngờ đằng sau còn có tầng nguyên do này.
"Lão già kia dạo này đang đắc ý lắm, lão cha của lão là một công sai, đang làm Toản điển ở Công phòng. Điển sử Công phòng của phủ thành chúng ta chẳng phải vì vụ sập cầu hồi tiết Hà Nguyệt mà bị tra xét bãi nhiệm sao, cái vị trí đó đang để trống, nghe đâu lão cha của lão sắp sửa được đôn lên ngồi vào ghế trưởng quan Công phòng rồi đấy. Tiểu Lục hiện tại đừng có đối đầu trực diện với lão, bằng không sẽ chịu thiệt thòi ngầm. Cứ đợi quán trưởng về rồi tính sau."
Lục Lăng từ nhỏ đã rời quê hương bôn ba bên ngoài, đắng cay ngọt bùi nào chưa từng nếm qua, tự nhiên không để mấy chuyện này trong lòng.
Chỉ là trước kia chịu tủi nhục lớn nhỏ thế nào cũng chẳng có ai bận tâm, giờ đây bên cạnh lại có người xót thương cho hắn, hắn càng không cảm thấy những thứ này có gì to tát, liền nói: "Dù sao cũng chỉ là mấy chuyện vặt vãnh này, ta rảnh đâu mà đi tính toán với lão."
Lời này, hắn là cố ý nói cho Thư Thụy nghe.
Thư Thụy nghe hắn nói vậy, trong lòng cũng chỉ thầm nghĩ dặn dò Lục Lăng ngày thường ở đây cẩn thận một chút, làm tốt phận sự của mình, bớt để người ta nắm thóp mà nói ra nói vào.
Cũng không thể vì biết có người muốn gây khó dễ mà vứt bỏ luôn công việc không làm nữa, thôi thì cứ đi bước nào tính bước ấy, nếu đối phương thật sự làm quá lên thì khi đó lại là một chuyện khác. Nếu cứ lấy chuyện ngày hôm nay ra mà nói, thực sự cũng không tiện tranh chấp đôi co với người ta làm gì.
Mấy người nói thêm vài câu rồi mới chuyên tâm dùng bữa.
Chung Đại Dương được ăn cơm canh ngon lành, cái bụng căng tròn ra, luôn mồm cảm thán Thư Thụy không bán đồ ăn ở đây nữa thật là đáng tiếc.
Gã lại bốc đồng nói sau này cưới thê t.ử hay cưới phu lang nhất định phải tìm người thạo nấu nướng canh thang.
Thư Thụy buồn cười, nói với gã: "Chung đại ca sau này nếu muốn ăn cơm ta nấu thì cứ nói với Lục Lăng một tiếng là được."
Lục Lăng sợ cái tên ngốc này cứ nhìn Thư Thụy mà cười ngớ ngẩn rồi hiểu sai ý của ca nhi nhà mình, liền bổ sung thêm một câu: "Không lấy giá đắt của ngươi đâu."
"Huynh đệ tốt!"
Thư Thụy dọn dẹp hộp đồ ăn, Lục Lăng tiễn y ra ngoài.
Trước khi đi, Thư Thụy dặn dò Lục Lăng: "Buổi chiều ngươi về nhà sớm một chút, ta tìm được một vị thợ mộc ở nông thôn, đã hẹn với gã chiều nay đi xem đồ mộc rồi. Ta đợi ngươi tan làm rồi cùng đi."
Lục Lăng ừm một tiếng: "Tan làm ta sẽ về ngay."
