Tiểu Khách Điếm Của Phu Lang (phần 3) - Chương 113

Cập nhật lúc: 15/07/2026 03:01

Buổi chiều, Thư Thụy cho lừa uống nước và ăn cỏ trước, rồi mới nạm vào xe bản. Lúc Lục Lăng tan làm về đến nơi, hai người liền đ.á.n.h xe cùng nhau về vùng nông thôn.

Dọc theo quan lộ đi ra ngoài, cây cối xanh tươi rậm rạp, thế mà lại mát mẻ hơn trong thành vài phần.

Hai người dựa theo địa chỉ tìm đến tận nhà Đồng thợ mộc. Nhà gã nhìn qua chẳng khác nào một xưởng mộc nhỏ, trong sân chất đống không ít danh mục gỗ các loại, còn có cả một số món đồ mộc đã thành phẩm, hai người đồ đệ đang bào gỗ học nghề.

Chưa bàn đến chuyện khác, chỉ cần nhìn vào quy mô gia đình thế này cũng đủ biết gã là một vị thợ mộc già đời rồi.

Thấy hai người đến, Đồng thợ mộc cùng lão nương của gã vô cùng nhiệt tình chào đón họ vào trong, rót hai chén trà mời khách uống.

Trong nhà thoang thoảng mùi t.h.u.ố.c bắc, lại có cả tiếng trẻ con khóc kháo, vừa vặn khớp với những lời Đồng thợ mộc cự cãi với Tần Nhị bên tiệm dầu hôm trước, Thư Thụy lúc này mới hoàn toàn yên tâm.

Khách sáo vài câu, thời gian cũng chẳng còn sớm nữa, Thư Thụy và Lục Lăng liền đi xem qua một lượt đồ mộc nhà họ Đồng.

Tay nghề thợ mộc nơi thôn dã quả nhiên chẳng thua kém gì trên thành. Bàn ghế nơi này chỉ cần sờ tay vào là cảm nhận được ngay sự trầm ổn, chắc chắn. Ngay cả người có sức vóc lớn như Lục Lăng, dùng lực đè c.h.ặ.t rồi lắc mạnh cũng không nghe thấy một tiếng "két két" chướng tai nào.

Đồ gã đóng không chỉ có những thứ tầm thường như bàn, ghế dài, ghế tựa, mà còn có đủ loại tủ, chẳng hạn như tủ đỉnh, tủ lượng cách, tủ giá cách đều được làm rất đẹp mắt; lại có cả những món đồ lớn như giường La Hán, giường giá t.ử...

Chẳng qua là không có nhiều hoa văn chạm khắc cầu kỳ, hoa mỹ như xưởng mộc trong thành mà thôi.

Thư Thụy hỏi một câu: "Đồng sư phụ chỗ này cũng đóng được giường và sập sao?"

"Sao lại không chứ. Chỉ là bình thường trong tay ta không có sẵn đồ thành phẩm, cũng may tháng trước có người ở làng bên sắp cưới tức phụ, đến nhờ ta đóng một chiếc giường mới, vừa làm xong vài ngày trước, người ta còn chưa tới khiêng đi, thế nên mới có sẵn một chiếc cho ca nhi xem đấy."

Thư Thụy vô cùng vừa ý, quay sang nhìn Lục Lăng, hắn cũng khẽ gật đầu.

Lúc này đôi bên mới ngồi xuống bàn bạc giá cả.

Thư Thụy thấy trong nhà Đồng thợ mộc cũng chất rất nhiều gỗ, loại quý hiếm thì không thấy đâu, nhưng những loại thông dụng như gỗ thông, gỗ cây phong thì nhiều vô kể, nghĩ bụng gã chắc cũng kiêm luôn việc bán gỗ. Dẫu sao ở vùng nông thôn này, thu mua gỗ với giá tốt vốn là việc dễ dàng.

Y nghĩ dứt khoát cầu một đường tiện lợi, cứ lấy luôn gỗ từ chỗ Đồng thợ mộc mà dùng.

"Ta thấy trên sàn tiệm của ca nhi lát bằng gỗ cây phong. Đã đều thành tâm làm mối việc này, ta sẽ tính cho ca nhi ba đồng một tấm ván sàn, đến lúc đó dùng bao nhiêu kết toán bấy nhiêu."

Thư Thụy nhẩm tính giá cả, đúng là không hề đắt, xưởng mộc trong thành còn đòi những bốn đồng một tấm.

"Nói thật là gỗ của Đồng sư phó không đắt, chỉ là đừng dùng gỗ non là được."

"Gỗ lạt cứ để ca nhi kiểm tra qua rồi mới dùng, ta có mối mua gỗ ở quê, chẳng việc gì phải lấy gỗ non giả làm gỗ già để kiếm mấy đồng bạc thất đức. Đến lúc làm sàn, cũng phải là tấm nào ca nhi thấy hỏng đáng thay ta mới thay, chứ không đời nào vì muốn bán thêm gỗ mà cạy luôn cả những tấm còn dùng được lên thay mới đâu."

Thư Thụy nghe vậy thì trong lòng rất đỗi nhẹ nhõm. Y liền buông lời dụ dỗ gã: "Đồng sư phụ nếu làm việc tận tâm, khéo léo, sau này ta còn có thêm việc đóng đồ đạc nữa, trong nhà đóng giường đóng sập, tủ bàn ghế giường đều không thiếu được."

"Dẫu biết Đồng sư phụ tay nghề cao, chắc chắn không lo thiếu việc làm, nhưng đông nhận một chỗ, tây nhận một mối, sao bằng làm gom một nơi cho đỡ tốn công sức. Hai bên chúng ta bàn bạc vui vẻ, đôi bên cùng có lợi chẳng phải tốt hơn sao."

Đồng thợ mộc đương nhiên là nhìn trúng mối việc béo bở chỗ Thư Thụy. Nếu thật sự nhận được cả việc đóng đồ đạc phía sau, nửa năm cuối năm nay gã chẳng cần phải lo lắng gì nữa.

"Ca nhi cứ việc yên tâm, việc nhà ai ta cũng một mực làm như nhau, không có chuyện nhà nào làm tốt, nhà nào làm dối trá đâu. Ngươi cứ nhìn công việc trước mắt mà xem, chuyện sau này tính sau."

Bàn xong giá gỗ, lại bàn đến tiền công nhật. Lúc ở trên thành gã đã nói một tiếng, Đồng thợ mộc đòi một trăm tám mươi đồng một ngày, nhưng cũng có nói với Thư Thụy là sẽ lấy giá hữu nghị cho y.

Đầu tiên gã bớt xuống một trăm bảy mươi lăm đồng, Thư Thụy đời nào chịu gật đầu dễ dàng như vậy, lại khéo môi khéo miệng mặc cả một hồi, chốt định giá một trăm sáu mươi lăm đồng một ngày.

Hai bên lập khế ước bằng văn bản, ghi rõ công việc ước tính mười ngày sẽ hoàn thành, nếu quá hạn ba ngày thì tiền công của những ngày quá hạn đó sẽ bị khấu trừ một nửa. Những điều khoản khác như thời gian làm việc, giá công nhật, giá gỗ đều được ghi chép đầy đủ.

Ký tên điểm chỉ xong, ai nấy đều yên lòng.

Thư Thụy đặt cọc trước một quan tiền, sáng sớm mai Đồng thợ mộc sẽ chở gỗ đến khách điếm để bắt đầu khởi công.

Bàn bạc xong xuôi, thời gian cũng không còn sớm, hai người liền cáo từ ra về.

Đồng thợ mộc cũng hớn hở tiễn Thư Thụy và Lục Lăng ra tận cửa.

Từ lúc đến đây vẫn luôn im hơi lặng tiếng, Lục Lăng lúc này đột nhiên mở miệng hỏi: "Chiếc bàn trang điểm và tủ đỉnh bằng gỗ tuyết tùng kia giá bao nhiêu?"

Đồng thợ mộc có chút do dự liếc nhìn Thư Thụy một cái. Gã từ lúc thấy vị thanh niên này đi cùng Thư Thụy đã cảm thấy người này không dễ chọc vào, may mà từ đầu đến cuối đều là bàn chuyện làm ăn với Thư Thụy. Lúc này đột nhiên nghe hắn hỏi giá đồ mộc, gã không khỏi nhìn sang để dò xét ý tứ của Thư Thụy.

Thư Thụy cũng có chút mơ hồ: "Sao thế?"

"Đóng rất đẹp."

Lục Lăng lại hỏi Đồng thợ mộc: "Cái đó có người đặt trước chưa?"

"Cái này thì không phải người khác đặt, nương t.ử ta vừa mới sinh xong, trong nhà có thêm thành viên mới, ta liền bảo đóng một bộ bàn trang điểm và tủ mới để cho nàng dùng."

Nương t.ử của Đồng thợ mộc ở trong buồng, chắc vẫn còn đang ở cữ. Sớm đã nghe thấy trong nhà có người trên thành xuống xem đồ mộc, tuy không ra ngoài tiếp khách nhưng nàng vẫn chú ý lắng nghe tiếng động bên ngoài.

Nghe thấy có người hỏi, nàng liền vọng tiếng từ trong phòng ra: "A Thuận, nếu người ta đã nhìn trúng bộ bàn tủ đó thì cứ nhường cho người ta trước đi, chúng ta vẫn còn đồ dùng, không gấp."

Thư Thụy nghe vậy, khẽ giật giật tay áo của Lục Lăng: "Ngươi mua cái đó làm gì?"

Lục Lăng đáp: "Tự có công dụng."

Đồng thợ mộc thấy nương t.ử mình đã nói như vậy, lại thêm chuyện làm ăn đã bàn xong xuôi, gã không thèm hét giá cao để lừa người, liền nói với Lục Lăng hai món đồ đó giá tám trăm đồng.

Lục Lăng không nói hai lời, lập tức móc túi tiền ra. Thư Thụy thấy động tác của hắn nhanh thoăn thoắt, đến cơ hội cản hắn cũng chẳng có.

Thế là lúc về, trên xe bản liền chở theo một bộ bàn trang điểm và tủ đỉnh, cồng kềnh thô kệch, chẳng dễ dàng gì. Mấy người phải loay hoay một hồi lâu mới chằng buộc chắc chắn được lên xe.

Trên đường về, Thư Thụy quay đầu lại nhìn mấy lần, sợ đồ đạc bị va quệt trầy xước, may mà quan lộ bằng phẳng nên không xảy ra chuyện gì.

"Đang yên đang lành tự dưng mua hai món đồ mộc này làm gì? Sau này mua sắm dần dần là được rồi mà."

Lục Lăng dắt dây cương lừa, nói: "Để ở trong phòng ngươi."

Hai người bọn họ tuy có phòng để ở, gió thổi không đến mưa tạt không vào, nhưng trong phòng lại nghèo nàn túng quẫn vô cùng, đến mức tên trộm ngó vào một cái cũng phải lắc đầu ngao ngán.

Lục Lăng thì sao cũng được, nhưng Thư Thụy là người thích chu toàn, tề chỉnh, mấy bộ y phục còn chẳng có chỗ mà cất, chỉ đành xếp gọn trong rương hòm. Mỗi ngày lại còn phải chải chuốt trang điểm, vậy mà cũng chỉ có một chiếc bàn sửa đi sửa lại để bày biện mấy thứ phấn son hương cao.

Lục Lăng đến phòng y nhìn thấy y mỗi ngày trang điểm, liền nghĩ bụng nên sắm sửa cho y mấy thứ này rồi.

Buổi trưa nghe nói chiều nay đi về quê xem xưởng mộc, hắn tự tính toán nếu nhìn trúng cái nào tốt thì sẽ mua xuống ngay.

Thư Thụy nghe xong lời Lục Lăng nói, trên mặt tuy không biểu lộ gì nhưng trong lòng lại dâng lên một cội ấm áp, tên ngốc này thế mà lại chu đáo đến vậy. Trong phòng không có mấy thứ này tuy vẫn tạm bợ qua ngày được, nhưng có thì đương nhiên sẽ tiện lợi hơn nhiều. quả thực y cũng là một ca nhi có chút điệu đà, bản thân cũng sớm muốn sắm sửa, chỉ là tiền trong tay luôn eo hẹp, không nỡ bỏ ra để trang hoàng nơi nghỉ ngơi của mình trước.

Y chớp chớp mắt, thầm nghĩ người trong lòng này thật sự rất tốt.

Thế nhưng quay đi quay lại chợt nhớ ra điều gì, y liền quay sang nhìn Lục Lăng: "Ngươi lấy đâu ra tiền thế? Ta nhớ hình như chưa đến ngày phát tiền công mà!"

Lục Lăng rất thật thà: "Mượn của Chung Đại Dương đấy."

Thư Thụy dồn dập hỏi: "Mượn bao nhiêu?"

"Không nhiều, chỉ hai quan tiền thôi. Tên nhóc đó có nhiều hơn cũng không chịu cho mượn nữa, bảo là đã khóa vào trong tiền trang để dành tiền cưới tức phụ rồi."

Đầu Thư Thụy ong ong cả lên: "khá khen cho ngươi đấy, giờ còn biết ra ngoài vay tiền để tiêu xài rồi cơ à! Việc mua đồ mộc này có phải chuyện cháy nhà c.h.ế.t người gì đâu mà phải cuống cuồng lên như thế, sao không thể đợi có tiền rồi hãy ung dung mà mua, có bao nhiêu tiền thì làm bấy nhiêu việc chứ!"

Y có chút giận dỗi, tuy biết Lục Lăng là vì trong lòng nghĩ đến mình nên mới làm vậy, nhưng y cũng không muốn tên ngốc này nuôi thành thói quen xấu.

"Ngày mai ta sẽ trả lại cho hắn." Lục Lăng thấy Thư Thụy không vui, liền nói: "Nếu ngươi bảo ngày mai ngày kia mới đi xem đồ mộc thì ta đã không mượn hắn rồi."

"Nói cứ như ngày mai ngày kia là ngươi có tiền ngay không bằng, đã tới ngày phát tiền công của ngươi đâu?"

Lục Lăng nói: "Tên trộm lẻn vào nhà hôm trước ngươi còn nhớ không?"

"Sao lại không nhớ?" Thư Thụy hơi nheo mắt lại, vội vàng túm lấy vạt áo Lục Lăng: “không phải hắn đưa tài vật trộm cắp được cho ngươi đấy chứ!"

"Nói đi đâu thế. Ta thèm vào lấy loại bạc bẩn thỉu của hắn sao?" Lục Lăng nói: "Là phía phủ nha cơ, hôm nay có người nhắn đến, nói tên tiểu tặc kia đã được thẩm vấn ra rồi, hóa ra lại là một kẻ tái phạm nhiều lần. Thế nên bảo ta ngày mai tìm thời gian đến phủ nha một chuyến, còn được nhận mười quan tiền thưởng treo giải nữa."

Thư Thụy nhướng mày, đúng là chưa từng nghĩ tới lại có chuyện tốt như thế này xảy ra.

"Thế đã thẩm lý ra tên tiểu tặc đó từ đâu tới chưa?"

Lục Lăng nói với cậu: "Có lẽ ngươi cũng biết đấy, tên tiểu tặc đó chính là người của tiệm nước giải khát ở đầu phố."

Tên trộm này sau khi bị giải vào phủ nha, lúc đầu cái miệng còn cứng lắm, ăn xong hai mươi đại bản, lại bị hình phòng ra sức tra khảo một trận, cái miệng có cứng đến đâu cũng bị cạy ra bằng sạch, khai tuốt tuột không sót một chữ.

Gã khai nương t.ử hắn ở phố Nam kinh doanh một cửa tiệm để làm bình phong che mắt, nói với bên ngoài là gã đi chạy vạy làm ăn xa. Thực chất là ban ngày gã ở nhà ngủ trương mắt ếch, ban đêm mới mò ra ngoài làm nghề trộm cắp. Gã làm cái nghề này đã nhiều năm rồi, người tuy ở thành Nam nhưng không bao giờ trộm cắp ở thành Nam, phần lớn đều chọn thành Tây và thành Bắc để giở trò đồi bại. Một là vì thành Tây và thành Bắc nhiều nhà giàu có hơn, dễ kiếm được món hời lớn; hai là vì cách xa thành Nam, không dễ bị người ta lật tẩy lai lịch.

Hôm đó phố Thập Lý xảy ra hỏa hoạn, vốn chưa đến giờ gã ra ngoài trộm cắp, nghe thấy trên phố náo động dữ dội như vậy, biết tiệm dầu bốc cháy sẽ gây ra chuyện lớn, lòng tham nổi lên liền phá lệ muốn thừa cơ nước đục thả câu kiếm chác chút tài vật. Vốn dĩ gã không định sờ mó đồ đạc ở khách điếm của Thư Thụy, là hàng xóm láng giềng xung quanh, ai mà không biết cái tiệm cũ nát của bọn họ nghèo kiết xác ra sao. Chẳng qua là gã đi vơ vét một vòng ở các cửa tiệm phía trước, lúc đi ra suýt chút nữa thì đụng phải người đi cứu hỏa, gã liền lẻn vào khách điếm trốn tạm trước.

Ai mà ngờ được, cứ thế liền ngã ngựa tại chỗ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.