Tiểu Khách Điếm Của Phu Lang (phần 3) - Chương 118
Cập nhật lúc: 21/07/2026 18:04
Lục Ngọc đã nhiều năm không gặp Lục Lăng. Vị đại ca này của hắn ta đối xử với người nhà vốn có chút xa cách, thế mà ban nãy lại vội vã chạy xông về như thế, dĩ nhiên hắn ta nhận ra mối quan hệ giữa hai người không phải dạng vừa.
Hắn ta không khỏi nhìn sang Lục Lăng, muốn xem đại ca của mình giới thiệu ca nhi này ra sao. Nào ngờ hắn lại chẳng mở miệng, ngược lại là Thư Thụy đón lấy lời thoại:
"Ta muốn kinh doanh lại căn khách điếm cũ do gia đình để lại, vừa hay lúc đó Lục huynh độc thân tới phủ Triều Tịch muốn tìm một nơi dừng chân trú ngụ. Cửa tiệm khi ấy còn chưa sửa sang xong, giá trọ lại rẻ, nên Lục huynh mới ở lại nơi này."
Lục Lăng nghe xong tràng lý lẽ này thì oán giận liếc Thư Thụy một cái, thầm nghĩ bản lĩnh của y đúng là không hề thụt lùi, mở miệng ra là bịa ngay được một tràng lý lẽ hoàn chỉnh.
Giá trọ rẻ mới là lạ! Khiến người ta tốn bao nhiêu trăm quan tiền mà đến cái danh phận cũng chẳng có nổi.
Lục Ngọc nghe vậy cũng không đi sâu tìm hiểu bộ lý lẽ này. Có tin hay không vốn chẳng quan trọng, quan trọng là biết được mối quan hệ giữa hai người không tệ là được rồi.
"Đại ca bôn ba bên ngoài, cuộc sống trải qua không dễ dàng gì, phải cảm ơn vị tiệm chủ đây đã tạo điều kiện thuận lợi cho đại ca nhà ta. Sau này cả gia đình chúng ta nhất định sẽ tới tạ ơn nhiều."
Nói xong, hắn ta nhìn Lục Lăng. Lại một lần chia xa mấy năm trời, giờ đây cả hai đều đã trưởng thành, trong lòng thực sự ngổn ngang muôn vàn cảm xúc.
Nào ai biết được hồi đầu năm khi hay tin hắn sắp về nhà, trong lòng hắn ta đã mong mỏi cuộc đoàn tụ của hai huynh đệ đến nhường nào. Không ngờ lại gặp nhau ở phủ Triều Tịch, trong phút chốc quả thực vừa mừng rỡ, trong lòng lại vừa cảm thấy xót xa cảm thán.
"Đại ca, về nhà gặp cha nương đi. dù sao cả gia đình cũng có duyên phận với nhau, không nói mỗi người một ngả lại tới phủ Triều Tịch đoàn tụ, căn nhà mới của chúng ta lại thuê ngay đối diện cửa sau."
"Cũng tại hai ngày nay bận rộn dọn dẹp nên mới chẳng biết đại ca ở gần chúng ta đến thế. Mẫu thân còn nhẩm đọc mấy lần, không biết huynh đã về lại huyện Cam đó chưa nữa."
Thư Thụy nhìn thấy thần sắc và dáng vẻ của Lục Lăng có chút không tự nhiên, tuy là phụ họa theo lời Lục Ngọc nhưng thực chất là đang khuyên răn Lục Lăng: "Người nhà đoàn tụ là chuyện tốt, nhất định là phải về rồi."
Lục Lăng ngước mắt nhìn Thư Thụy một cái, rồi quay sang bảo Lục Ngọc: "Đệ về trước đi, ta sẽ tới ngay."
Lục Ngọc thấy hình như hai người có chuyện muốn nói, hắn ta cũng không làm bộ dạng trẻ con đeo bám Lục Lăng nữa, chỉ vâng lời bảo sẽ mang tin tốt này về trước.
Nhìn thấy bóng người bước ra khỏi cổng viện, rồi lại từ cửa sau bên kia bước vào nhà, gia đình họ Lục quả thực là đã dời đến ở ngay đối diện bọn họ.
Thư Thụy cảm thấy tất cả những chuyện này thật không thể tin nổi, nhưng đồng thời trong lòng lại trỗi dậy một nỗi âu lo. Chỉ mong sao y và Bạch gia không gặp phải cuộc tương phùng trớ trêu như thế này.
"Bây giờ đã có tin tức của người nhà rồi, sao còn chưa thấy vui vẻ thế? Ngại ngùng lo sợ khi về lại nhà sao?"
Lục Lăng cẩn thận nắm lấy tay Thư Thụy: "Ta quả thực không biết họ lại tới phủ Triều Tịch."
"Ta đâu có vì chuyện này mà lừa gạt ngươi cái gì. Ngươi biết mà."
Thư Thụy vỗ về hắn: "Mấy ngày nay ta biết ngươi cũng lo lắng cho gia đình, thời điểm này đã tình cờ gặp nhau ở phủ Triều Tịch rồi thì trở về phụng dưỡng đoàn tụ cho tốt đi."
Lục Lăng siết c.h.ặ.t t.a.y Thư Thụy: "Ta muốn ngươi cùng ta đi gặp họ."
Thư Thụy phủ tay lên lưng bàn tay Lục Lăng, nghiêm túc nói: "Bây giờ chưa phải lúc. Nếu ta đi cùng ngươi qua đó, đến lúc đó khó tránh khỏi bị gặng hỏi, chỉ một lúc làm sao giải thích cho thỏa đáng được?
Cứ thong thả đã, đợi đến khi thời cơ chín muồi rồi hẵng nói cũng chưa muộn mà. Chẳng lẽ chúng ta thực sự vội vã trong một chốc một lát này sao? Ngày dài tháng rộng, chúng ta còn cả một chặng đường dài phía trước, có chuyện gì mà không thể từ từ tiến tới chứ?"
Nghe Thư Thụy kiên nhẫn giảng giải như vậy, trái tim phấp phỏng không yên của Lục Lăng mới dần lắng xuống. Vốn dĩ hắn cũng có chút lo sợ việc gia đình đột ngột tới đây sẽ phá hỏng sự bình yên vốn có của hai người, Thư Thụy suy nghĩ quá nhiều rồi đến lúc lại lui bước đòi dứt bỏ mối quan hệ của cả hai.
"dĩ nhiên chuyện gì ta cũng nghe theo ngươi. Chỉ là dù thế nào đi nữa ngươi cũng đừng bỏ rơi ta, chuyện gì chúng ta cũng có thể thương lượng đàng hoàng."
Thư Thụy cười một tiếng: "Nói năng nhảm nhí cái gì thế không biết! Trước đó đã thỏa thuận xong rồi, gặp chuyện thì cùng nhau giải thích giải quyết, làm gì có chuyện hễ mở miệng ra là đòi dứt đòi bỏ chứ? Ta không phải loại người tùy tiện như thế."
Tên ngốc này, gặp lại người nhà rõ ràng là chuyện vui, thế mà lại làm như thể hai người sắp sửa chia ly tới nơi không bằng.
Lục Lăng nói: "Thế ngươi để cửa cho ta nhé, muộn chút ta lại về."
"dù ta có không để cửa thì ngươi vẫn vào được như thường thôi, lo lắng cái gì chứ."
Thư Thụy kéo hắn ra tới tận cửa tiễn đi, lại còn dặn dò thêm: "Ngươi đã nhiều năm không gặp lại gia đình, dù trước kia có xảy ra chuyện gì thì hôm nay gặp lại nhau cũng chẳng dễ dàng gì, nói năng cho đàng hoàng đấy."
Lục Lăng gật đầu. Hai người lại trao đổi thêm vài câu, lúc này hắn mới quay trở về Lục gia.
Lục Ngọc trở về trước một bước, nhanh miệng kể trước chuyện Lục Lăng ở phủ Triều Tịch cũng như việc hai bên bỏ lỡ nhau ra sao cho Lục phụ và Lục mẫu Liễu thị nghe.
Hai phu phụ vừa nghe tin này thì tưởng là đùa, nhưng biết đứa con thứ hai không phải hạng người lấy chuyện quan trọng ra làm trò đùa nên mới tin chắc là thật. Hai phu phụ sốt sắng định bụng chạy thẳng sang khách điếm gặp Lục Lăng.
Cũng may là còn chưa kịp bước ra khỏi cửa, Lục Lăng đã đứng lặng hồi lâu ngoài cổng rốt cuộc cũng im lặng bước vào nhà.
Hai bên đụng mặt nhau trong khoảng sân nhỏ, nhìn chằm chằm vào đối phương, trôi qua nửa ngày tĩnh lặng, tiếp đó mới chầm chậm vang lên tiếng khóc nghẹn ngào của Liễu thị.
"Sao lại to lớn, cao ngất ngưởng thế này rồi."
Lục phụ tuy không khóc lóc như Liễu thị nhưng vành mắt cũng đỏ bừng. Ông nhìn Lục Lăng, miệng lẩm bẩm nói: "Không thay đổi mấy, nhìn vẫn có nét giống cha..."
"Chớp mắt cái đã mười năm rồi, lúc bước chân ra khỏi nhà còn là một đứa trẻ mười tuổi, chừng ấy năm trôi qua sao có thể không cao lên, không lớn lên cho được chứ?"
Liễu thị đang đau lòng khóc lóc nghe thấy lời của Lục phụ thì không kìm được mắng mắng ông vài câu: "Nói cái thứ lời thối tha gì thế không biết! Con trai ông sinh ra không giống ông thì còn giống ai được nữa!"
Con người Lục phụ này chẳng biết ruột gan mọc kiểu gì, xưa nay nói năng vốn chẳng mấy dễ nghe. Nếu không phải thần sắc động lòng thì người ta còn tưởng ông nói mấy lời quái gở cố tình làm xấu mặt Lục Lăng không bằng.
"Ta đâu có ý đó, bà làm gì mà hung hăng mắng ta trước mặt con cái thế hả?"
Lục Ngọc thấy thế vội vàng đứng ra giảng hòa: "Khó khăn lắm cả gia đình mới đoàn tụ, sau này sẽ không bao giờ chia xa nữa. Xem kìa, cha nương mừng đến lú lẫn cả rồi!"
Cũng nhờ có Lục Ngọc đứng ra khuyên giải Lục phụ và Liễu thị một hồi, lại kéo Lục Lăng đang ngơ ngác không biết nên mở miệng nói gì ngồi xuống, gom cả gia đình xa cách bấy lâu lại với nhau, bằng không bầu không khí vẫn còn có chút gượng gạo đóng băng.
Lúc Lục Lăng ra đi, hai gương mặt ấy hãy còn trẻ trung, giờ đây lại đã hằn lên những dấu vết của tuổi tác. Trong lòng hắn muôn vàn cảm xúc phức tạp, cũng chẳng hề dễ chịu chút nào.
Năm này qua năm khác, hắn chưa từng trở về nhà, e là cũng có chút không biết phải mang tâm cảnh nào để đối mặt.
Lục Lăng ghi nhớ lời Thư Thụy dặn. Trong lòng tuy có chút không tự nhiên và ngượng ngùng, nhưng rốt cuộc thái độ vẫn khá ôn hòa. Liễu thị hỏi gì hắn đều trả lời nấy. Lục phụ dĩ nhiên cũng muốn hỏi, chỉ là bị Liễu thị kéo tay áo không cho mở miệng nói nhiều, tránh để ông lại tuôn ra mấy lời ngốc nghếch thiếu suy nghĩ rồi lại rước thêm bực vào người.
Thực ra chẳng qua là hỏi lại những lời Lục Ngọc mang về mà thôi.
Lục phụ và Liễu thị đã nhiều năm không được gặp lại đứa con trai lớn, thấy tính nết hắn cũng không giống trước kia cho lắm. Hồi nhỏ tuy trong xương tủy có chút lạnh lùng cứng cỏi nhưng dù sao vẫn có nét tinh nghịch của trẻ con. Thế nhưng mấy năm lăn lộn bên ngoài, từ trong ra ngoài đều lạnh lẽo cứng rắn vô cùng, trông không giống người dễ tiếp cận.
Chia xa chừng ấy năm trời, chỉ vài ba câu nói mà muốn thân thiết lại như xưa thì đâu có dễ dàng gì. Có điều họ cũng chỉ cố gắng hết sức nói thêm vài câu, ôn lại tình hình hiện tại mà thôi.
