Tiểu Khách Điếm Của Phu Lang (phần 3) - Chương 117

Cập nhật lúc: 21/07/2026 18:03

Ngay thời điểm y đành phải ngậm đắng nuốt cay định đi lấy tiền ra nộp phạt, một giọng nói trong trẻo, dạt dào cất lên: "Dám hỏi là quan sai của nha môn thu thuế nào đang làm việc ở đây vậy? Triều đình ta đã thay đổi điều luật chương trình rồi sao?"

"Ta chỉ nhớ theo điều luật: nếu thương hộ chưa kịp thời đến nha môn khai báo thì tùy theo tình tiết mà xử phạt. Vị chủ tiệm này kinh doanh chưa đủ tháng, quan sai thu thuế cần phải nhắc nhở bằng lời để sửa đổi mới đúng, cớ sao vừa mở miệng đã độc đoán phạt ngay mười quan tiền như vậy?"

"Ngay cả khi đã qua một tháng mà thương hộ trốn thuế, tiền phạt thuế vụ cũng phải dựa vào sổ sách công văn kiểm tra rõ ràng từng khoản, rồi tùy theo mức độ nghiêm trọng của hành vi trốn thuế mà xử phạt từ ba đến năm lần số tiền trốn."

"Tiệm này chỉ kinh doanh món ăn thức uống nhỏ lẻ, đâu phải ngành hàng phạt cao như châu ngọc, tơ lụa hay lá trà, sao lại phạt ra cái con số mười quan tiền kia chứ?"

Mấy người trong tiệm bất giác đều quay lại nhìn người vừa cất lời.

Thư Thụy hơi nghiêng đầu, chỉ thấy người tới lại là một vị tiểu lang quân trẻ tuổi, chừng mười lăm mười sáu tuổi. Hắn ta mặc một bộ vạt áo dài màu trúc vô cùng trang nhã, nhìn kỹ chất vải thì chẳng phải loại tốt lắm, nhưng người lại vô cùng tuấn tú, vóc dáng cao, khí chất xuất thần, khiến cho bộ y phục bình dị khoác lên người cũng toát ra vẻ quý khí, làm người ta chẳng dám coi thường.

Bọn quan sai ban đầu nghe một tràng phản bác cách làm việc của mình thì có chút không thoải mái. Nhưng vốn dĩ cậy làm quan sai cửa trên người khác mấy tầng, dù có sai thì cũng chẳng coi ai ra gì. Bọn họ định bụng quát tháo xua đuổi người tới chen ngang như từng làm với Dương Xuân Hoa, nhưng khi nhìn thấy vị tiểu lang quân kia thì thái độ lại không còn thô bạo như trước nữa.

"Ngươi là ai? Chẳng lẽ là tụng sư sao?"

"Ta là ai không quan trọng, chỉ xin vị quan sai đây trả lời đúng vào những câu hỏi ta vừa nêu ra thì hơn. Làm việc quang minh chính đại dưới ánh mặt trời, chứ những từ như 'lạm dụng chức quyền' mà thốt ra thì e là chẳng ai nghe thấy dễ chịu đâu."

Gã sai dịch dẫn đầu biến sắc. Nhìn vị tiểu lang quân trẻ tuổi này có vẻ như có lai lịch không nhỏ, nhất thời chưa nắm rõ căn cơ nên gã không dám ngang nhiên cậy quyền hạch sách nữa.

Vốn dĩ bản thân bọn họ cũng có điểm sai, nếu náo loạn lên nha môn thu thuế thật thì chẳng ai thu được kết cục tốt đẹp. Có điều lời lẽ vừa rồi đã lỡ thốt ra công khai, tuy giờ này trên phố không có nhiều người nhưng cứ thế này mà lui thì lại thấy muối mặt.

Thư Thụy thấy thế, đảo mắt một cái liền nối lời: "Hôm nay đều là hiểu nhầm cả. Quan trọng cũng là do tiểu dân không đúng, chưa nắm rõ thuế vụ, phải cảm ơn mấy vị quan gia đã vất vả một chuyến đích thân tới đây."

Y nhân cơ hội này đưa đơn khai báo, đồng thời nộp luôn tiền thuế kinh doanh nước uống. Bốn gã quan sai thấy có bậc thang để bước xuống thì cũng biết co biết giãn, liền đóng dấu rồi xuất phiếu thuế ra.

Giải quyết xong công vụ, cả đám xụ mặt bỏ đi.

Thư Thụy niềm nở tiễn mấy gã quan sai ra tận ngoài đường, khẽ thở ra một hơi dài. Lúc quay người bước trở vào, phía bên xưởng dầu có một cái đầu lén lút rụt nhanh vào trong.

Lông mày y khẽ động đậy, nhưng còn chưa có thời gian để đi sâu điều tra thì phải quay vào đàng đàng hoàng hoàng cảm ơn vị tiểu lang quân đã ra tay trợ giúp.

"Chủ tiệm không cần cảm ơn nhiều, quả thực là do mấy gã quan sai đó quá mức hách dịch."

Vị tiểu lang quân nhìn Thư Thụy, cảm thấy người này khá có khí phách. Mấy gã quan sai hống hách như vậy mà một ca nhi nhỏ nhắn như y lại không mấy hoảng sợ, đã thế còn biết nhìn nhận thời thế để xoa dịu giải quyết sự việc.

Hôm nay chịu thiệt chẳng qua là vì chỉ là một ca nhi buôn bán nhỏ, không dám đối đầu với quan lại mà thôi.

"Ta vừa ra ngoài phố, nghe mấy vị thư sinh bảo ở đầu ngõ này có tiệm làm bánh Định Thắng rất ngon nên tìm tới nếm thử, không ngờ lại đúng lúc đụng phải quan sai gây chuyện."

Thư Thụy vội vàng mời hắn ta vào tiệm ngồi, lấy bánh Định Thắng ra rồi múc thêm một bát canh Nhị Trần mời hắn ta dùng: "Tiểu lang quân hẳn là người đọc sách nhỉ? Thông thuộc luật pháp lại có phong thái xuất chúng quá."

"sao chủ tiệm không nghĩ ta là tụng sư?"

Thư Thụy cười đáp: "Tụng sư tuy cũng thông hiểu luật pháp lại giỏi tranh luận, nhưng một thân một mình thì bình thường chẳng ai lại đứng ra can thiệp vào chuyện giữa dân và quan cả."

Vị tiểu lang quân bật cười, nụ cười rạng rỡ vô cùng, khiến Thư Thụy không khỏi nhìn kỹ thêm hai cái.

"A Thiều!"

Thư Thụy giật b.ắ.n người, thầm nghĩ quả nhiên không thể làm chuyện khuất tất dù chỉ một li, xoay người một cái là bị bắt quả tang ngay.

Mà cũng chẳng phải y tham lam ngắm nhìn mỹ sắc, mà thực sự là thấy đôi mày bờ mắt của vị tiểu lang quân này có nét gì đó rất giống...

"Ngươi không sao chứ?"

Thư Thụy nhìn người vừa xông vào nắm lấy tay mình, trên trán rịn một lớp mồ hôi mỏng nhưng trên người và mặt lại phả ra luồng khí lạnh, ngạc nhiên hỏi: "Sao ngươi lại về rồi?"

Còn chưa chờ Lục Lăng trả lời câu hỏi của y, vị tiểu lang quân đang ngồi đàng hoàng trước bàn dùng nước bỗng dưng đứng phắt dậy, làm chiếc ghế đẩu bị va đập ngã chổng gọng xuống đất.

Thư Thụy nghe tiếng động không khỏi quay đầu nhìn lại. Lúc này hai người đứng cùng một chỗ, y lại càng thấy đôi mày bờ mi của hắn ta có nét rất giống...

Suy nghĩ còn chưa kịp thu lại, vị tiểu lang quân nọ đã không thể tin nổi cất lời trước:

"Đại ca..."

Ánh mắt của Lục Lăng chuyển từ trên người Thư Thụy sang phía sau y. Nhìn cậu thiếu niên với khuôn mặt đầy vẻ kinh ngạc, lông mày hắn không khỏi nhíu c.h.ặ.t lại, có lẽ cũng không ngờ lại đụng mặt hắn ta ở nơi này:

"Sao đệ lại ở đây?"

Nghe Lục Lăng hỏi, sống mũi thiếu niên khẽ cay cay, lúc này mới mau sải bước lại gần trước mặt hắn.

Đôi mắt phượng khó giấu nổi niềm vui mừng và kinh ngạc tột cùng khi nhìn thấy người, nhưng vì đã lâu ngày không gặp lại nên có chút rụt rè không dám áp lại quá gần. Hắn ta chỉ nhìn chằm chằm Lục Lăng, giải thích với hắn: "Cha mới nhận chức Công phòng Điển sử ở phủ Triều Tịch, mẫu thân và đệ đều cùng cha tới đây nhậm chức, mới tới nơi chừng hai ba ngày thôi.

Đầu năm đại huynh gửi thư về bảo có thể sẽ trở về quê, người nhà đều hân hoan chờ đợi. Chỉ là nửa năm trôi qua lại chẳng nhận được thêm tin tức gì của huynh nữa, sao huynh cũng ở phủ Triều Tịch thế này?"

Đầu năm Lục Lăng quả thực có gửi thư về nhà. Khi ấy hắn bị thương, Thế t.ử khuyên hắn trở về quê nhà dưỡng bệnh. Hắn rời quê từ thuở thiếu thời, nhân cơ hội này trở về, một là để tĩnh dưỡng cho tốt, hai là có thể ở bên phụ mẫu huynh đệ, qua đó bù đắp lại những tiếc nuối thời niên thiếu.

Trong lòng hắn vốn do dự, nhưng đã đi khắp kinh thành thăm khám bao nhiêu y sư mà thương thế vẫn chẳng có dấu hiệu hồi phục, biết rõ tình trạng lúc đó đã không thể tiếp tục cống hiến sức lực cho Thế t.ử được nữa, nên mới nghe theo lời khuyên chuẩn bị về quê.

Về sau, dọc theo đường đi từ kinh đô ra, tới phủ Kế Châu thì đã sang tháng tư. Đụng độ Thư Thụy, bôn ba chao đảo rồi cuối cùng lại tới phủ Triều Tịch.

"Đầu tháng ta có gửi một lá thư về."

"Thế thì thật không may rồi, e là lúc thư tới nơi thì chúng ta đã ở trên đường rồi. Ở nhà chỉ có lão đầy tớ trông nom, chẳng dám tùy tiện bóc thư ra nên không biết đó là thư đại ca gửi về. Chắc ông ấy lại ra trạm bưu dịch để gửi trả lại địa chỉ ở đây!"

Lục Lăng gửi thư về quê không có thời gian cố định, gia đình cũng chỉ biết gửi thư theo địa chỉ ghi trên thư gửi tới. Địa chỉ của hắn lại chẳng cố định, khi thì gửi từ kinh thành, khi thì ở nơi khác, đa phần đều phải trông chờ vào việc hắn chủ động viết thư về thì gia đình mới biết được chút tin tức của hắn.

Đầu năm nhận được thư bảo hắn sắp về, cả nhà ai nấy đều rất đỗi vui mừng. Có điều ngóng ngược ngóng xuôi mãi mà chẳng thấy người đâu, muốn hối thúc hỏi han cũng chẳng biết phải gửi thư đi đâu mà hối. Họ liên tiếp gửi hai ba lá thư theo địa chỉ ở kinh thành trước kia nhưng đều chẳng nhận được hồi âm.

Trong vòng hai tháng này, Lục phụ nhận được quan chức, phải rời nhà đi nhậm chức.

Vừa hay Đông Sơn thư viện ở phủ Triều Tịch lại vô cùng danh tiếng, ông muốn cho Lục nhị lang đi theo cha sang đây để vào thư viện đọc sách. Hai cha con cùng tới phủ Triều Tịch, sao có thể yên tâm để một mình Lục mẫu ở lại trông nhà? Dĩ nhiên là cả gia đình cùng đi với nhau để tương trợ đùm bọc lẫn nhau mới tốt.

Lục mẫu vốn muốn ở nhà chờ Lục Lăng, nhưng lại không yên tâm về cái tính nết của Lục phụ. Qua vài lần khuyên răn, bà mới đồng ý đi trước một bước để thu xếp bên này cho ổn thỏa.

Ở nhà cũng đã để lại thư nhắn, nếu Lục Lăng có trở về thì sẽ biết được tin tức họ đang ở phủ Triều Tịch, đến lúc đó lại bàn tính xem sắp xếp ra sao.

Lục nhị lang tuôn một lèo trút hết những chuyện xảy ra trong mấy tháng qua ở nhà, cùng với việc đã bỏ lỡ thư của Lục Lăng ra sao.

Lục Lăng chỉ im lặng lắng nghe, chẳng nói mấy về chuyện của bản thân.

Nói xong, Lục nhị lang nắm lấy tay Lục Lăng: "Đại ca, còn huynh thì sao? Mấy năm nay không gặp, huynh có khoẻ không? Lần nào trong thư cũng chẳng thấy huynh nói chuyện tốt xấu của bản thân, gia đình đều vô cùng lo lắng cho huynh."

"Sao đại ca lại ở phủ Triều Tịch?"

Lục Lăng hơi hạ mi mắt, nhìn sang Thư Thụy bên cạnh, định bụng cất lời.

Thư Thụy thấy hắn như vậy liền lắc đầu nhẹ với hắn một cái.

Lục Lăng thấy y không cho mình nói, rốt cuộc vẫn nghe theo ý y: "Trước đây mắc bệnh đau đầu, nghe nói ở phủ Triều Tịch có đại phu chuyên trị nên tiện đường ghé qua xem sao."

Lục nhị lang nghe trước đó Lục Lăng bị bệnh thì sốt sắng hỏi: "Đại ca sao lại bị đau đầu? Đã tìm được vị đại phu đó chưa?"

"Bây giờ khoẻ rồi."

Lục Lăng nói bằng giọng nhẹ hẫng, không muốn bàn sâu về nguyên do bị bệnh đau đầu. Bệnh này nói ra dây dưa quá nhiều chuyện, rắc rối phức tạp lắm.

Nói xong, hắn không tiếp tục bàn sâu về những chuyện này nữa, mà quay sang nhìn Thư Thụy, giới thiệu với y: "Đây là nhị đệ của ta, Lục Ngọc."

Thư Thụy vẫn luôn giữ im lặng không cất lời chen vào cuộc trò chuyện của hai huynh đệ. Ban nãy nhìn đôi mày bờ mi của vị tiểu lang quân này đã thấy có nét giống Lục Lăng, đâu ngờ hai người lại đúng thật là huynh đệ ruột, lại còn tình cờ đụng độ ở chốn này.

Y lịch sự cất tiếng chào: "Lục nhị lang quân."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.