Tiểu Khách Điếm Của Phu Lang - Chương 26

Cập nhật lúc: 27/06/2026 14:03

Nào phải gã đang nịnh bợ lấy lòng Thư Thụy, gã vốn thường xuyên phụ việc phụ bếp cho Uông nương t.ử chuyên trách nấu cơm ở bếp phía sau của quán trọ, lúc Uông nương t.ử làm mấy món xào, món hầm thì ngửi cũng thấy thơm phức, có điều gã đều cảm thấy không thể sánh bằng mùi hương đưa lại từ nồi này.

Món canh cá viên phổ biến thông thường nhất này mà lại được làm cho ngon lành đến nhường này, thì đây chẳng phải chính là đầu bếp chứ còn gì nữa.

Thư Thụy khẽ mỉm cười, múc một bát gốm cá viên ra ngoài bưng cho Tình ca nhi: "Ngươi nếm thử xem nào."

Tình ca nhi nhìn đăm đăm vào món ăn viên trắng nước đậm đà kia, khẽ mím môi, trong lòng quả thực muốn nếm thử, chỉ là làm sao mà nỡ mặt mũi chứ: "Ta ăn sáng rồi, các vị cứ ăn đi thôi."

"Nói về bữa sáng thì ai nấy đều ăn cả rồi, còn bảo là bữa trưa đã dùng xong thì ta đây quyết không tin đâu."

Thư Thụy hiểu rõ gã ngại ngần không tiện đón lấy, bèn bảo: "Ngươi cứ coi như nếm thử hộ ta đi, xem thử nếu ta làm đầu bếp thì cái mùi vị này có thể hút khách được không."

Tình ca nhi nghe được những lời này của Thư Thụy, bèn thốt lên một câu hôm nay thật có lộc ăn, lúc này mới thẹn thùng đón lấy chiếc bát gốm, nói lời tạ ơn y rồi hớn hở chạy đi lấy chiếc thìa tới.

Nhân lúc còn nóng, gã liền nếm thử một ngụm nước canh trước, vừa vào đến miệng suýt chút nữa là khiến gã tươi ngon đến rụng cả lông mày, liền lại múc một viên cá tròn trịa bóng bẩy tống vào trong miệng, đôi mắt ăn đến mức sáng rực cả lên.

Viên cá kia vừa dai giòn, vừa mềm mịn, lại chắc thịt! Quả thực là ngon lành đến khôn cùng!

"Thiều ca nhi, nếu ngươi mà ra ngoài dựng một cái sạp hàng, thì những kẻ bán canh cá viên khác đều phải mất hết sạch khách khứa cho mà xem."

Tình ca nhi một mạch ăn liền tù tì ba viên mới chịu dừng tay: "Thật là cừ khôi mà, cá viên này làm sao có thể chế biến ra được hương vị như thế này chứ, không một chút cảm giác tanh, chỉ có vị tươi ngon thơm nức ngập tràn."

Thư Thụy cũng không tiếc lời nói cho người ta biết: "Triều Tịch phủ chúng ta cá tươi là vật tầm thường, cá viên tôm viên chẳng có gì hiếm lạ, muốn làm cho không bị tanh cũng dễ thôi, lúc nạo thịt cá băm chỉ cần gạt bỏ phần thịt đỏ đi thì có thể tốt lên rất nhiều rồi."

Y lại nói với gã một vài điều cần chú ý khi quật đ.á.n.h khuấy nhuyễn.

Tình ca nhi nghe được bí quyết, chỉ càng thêm cảm thấy Thư Thụy là người tốt biết bao.

Nửa bát canh cá viên còn lại gã cũng không nỡ ăn tiếp nữa, bưng đi đặt vào trong hộp thức ăn khéo léo cất giữ cho kỹ, để đến buổi tối khi nghỉ về sẽ mang về cho đệ đệ muội muội của gã, cũng để cho bọn nhỏ được nếm thử miếng ngon.

Thư Thụy thấy vậy, định múc thêm cho gã một ít, gã liền liên tục xua tay, quyết không chịu nhận thêm nữa.

Gã dỗ dành bảo Thư Thụy mau ch.óng đi ăn đi, lát nữa là Uông nương t.ử sẽ qua đây dùng bếp lửa rồi.

Thư Thụy đành phải thôi, múc hai chậu bát canh cá mang lên gian phía trước, cất tiếng gọi Lục Lăng vốn bị y bắt đi ngủ lúc nãy dậy ăn cơm.

Lục Lăng bước xuống lầu, nhìn canh viên cá bốc khói nghi ngút đặt trên bàn, hương thơm bay đến, cái bụng vốn chẳng đói mấy lập tức liền thay đổi ý định, trở nên đói cồn cào.

Hắn nhấc bước chân định tiến qua đó, lại bị Thư Thụy lườm cho một cái: "Rửa tay."

Lục Lăng khẽ nheo nheo mắt, đi một chuyến vào bếp sau, chỉ một lát sau đã trở lại. Thư Thụy đang ngồi bên chiếc bàn kê sát cửa sổ, chỉ cảm thấy trên đỉnh đầu dường như có vài giọt mưa lách tách rơi xuống, vừa ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy người nọ đang vung vẩy đôi bàn tay ướt sũng lướt thướt tiến lại gần.

Thư Thụy ném thẳng chiếc khăn thô vào mặt hắn: "Tay cũng không thèm lau!"

Lục Lăng lập tức chộp lấy chiếc khăn, ngồi xuống trước mặt Thư Thụy: "Lau khô rồi thì sao ngươi biết được là ta đã rửa hay chưa?"

"Ngươi thích rửa hay không thì tùy, rốt cuộc cơm canh đâu có tống vào miệng ta."

Lục Lăng nhìn chậu canh cá viên đặt ở trước mặt mình, nhướng mày một cái, cuối cùng cũng không tranh biện với Thư Thụy nữa.

Hắn cầm chiếc thìa lên, yên lặng ăn một cách ngon lành.

Đến giờ ngọ, các vị khách ở trong quán trọ bước xuống lầu gọi món dùng bữa, nhìn thấy bát canh cá viên của hai người vừa tươi lại vừa thơm phức, bèn chạy vào bếp để đòi gọi món, kết quả mấy người đều phải ra về tay không.

Sau khi ăn xong bữa trưa, Thư Thụy ở trong quán trọ nghỉ ngơi một chốc, nhân lúc trên đường phố chợ người qua lại không nhiều, các cửa tiệm buôn bán còn đang lúc vắng vẻ đìu hiu liền ra cửa đi dạo qua vài lò gạch ngói.

Y xem xét khá nhiều ngói, lại còn so sánh giá cả một lượt.

Nghe được Tình ca nhi nói rằng gạch ngói ở lò ngói Thản Kiều ở Điềm Tỉnh phố rất khá, y bèn dạo bộ theo con đường đi tới đó.

Thời điểm bấy giờ đúng vào lúc ban trưa, trong tiệm không có mấy khách khứa, gã sai vặt kia đang ở trước quầy thu ngân ăn một bát cơm ngũ cốc, đưa kèm với một đĩa cá mặn xé nhỏ và một đĩa trứng gà xào, ăn đến mức hai má phồng phồng nần nẫn.

Trông thấy có khách đến, gã vội vàng quẹt miệng một phát, nhiệt tình đon đả chào đón Thư Thụy tiến vào bên trong.

Nay đã đến tháng năm, đã vào mùa hạ rồi, mưa bão nhiều lên, những người sửa sang nhà cửa đều tranh thủ thời gian, công việc làm ăn ở lò ngói vô cùng bận rộn.

Nếu không phải như vậy, gã sai vặt kia cũng không đến mức đến tận giờ này mới được ăn cơm.

Thư Thụy bảo gã sai vặt cứ tập trung ăn cơm cho xong xuôi đi, không cần vội vã tiếp đón, tự y sẽ xem ngói trước.

Gã sai vặt cũng vô cùng cảm kích, bận rộn suốt cả buổi sáng, đã sớm đói đến mức bụng dính đến lưng rồi, đâu có ngờ tới lúc này lại phải đặt bát đũa xuống để tiếp khách chứ.

ngược lại Thư Thụy xem xét càng thêm tự nhiên thoải mái hơn. Trước đây y vốn chẳng hiểu gì về việc ngói tốt ngói xấu cả, thế nhưng hôm nay sau khi dạo xem mấy nhà, nhìn nhiều thấy rộng rồi thì trong lòng cũng đã có vài phần hiểu biết.

Đôi mắt y sáng rực như tinh tú, xem xét kỹ lưỡng một lượt độ rộng và độ dày của mấy viên ngói, nhấc lên cân đo đong đếm một chút, lại dùng một thanh củi gỗ nhỏ khẽ gõ nhẹ vào.

Viên ngói nặng trịch, nguyên liệu sử dụng rất chân thực, tiếng "bính bính" phát ra từ cú gõ vừa thanh thúy lại vừa ngân vang, có thể thấy được chất đất gắn kết c.h.ặ.t chẽ, bên trong cũng được nung nấu rất tốt.

Y lại lấy thêm vài viên ngói nữa mang ra so sánh đối chiếu thử, chúng áp sát khít khao vào nhau, cũng không bị cong vênh vênh lệch, như vậy lúc lợp ngói lên mái nhà cũng sẽ không vì việc không vuông vức ngay ngắn mà dẫn đến dột mưa.

"Xem ra ca nhi cũng là người am hiểu trong nghề đấy."

Gã sai vặt thấy Thư Thụy xem ngói vô cùng tỉ mỉ cẩn thận, bèn nói: "Ngói của nhà chúng ta chịu được việc xem xét kỹ lưỡng, tùy ý cho ngươi kiểm nghiệm."

Thư Thụy nhìn thấy gã sai vặt đúng là không gạt y, lượn quanh mấy nhà lò ngói xong, thì chỉ có ngói của cái lò ngói Thản Kiều này là tốt nhất.

Mấy nhà xem trước đó, nếu không phải viên ngói không vuông vức, thì cùng một cái khuôn đúc ra mà ngói lại chẳng đồng bộ thành một bộ. Nhiều thứ còn có những đường rạn ngầm li ti, viên ngói lại nhẹ bỗng như bông, chỉ sợ còn chưa lợp lên mái nhà thì đã nứt toác ra rồi, hoàn toàn không bằng cái loại chất liệu như thế này.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.