Tiểu Khách Điếm Của Phu Lang - Chương 27
Cập nhật lúc: 27/06/2026 17:02
Xem xét thấy vừa ý, Thư Thụy bèn hỏi: "Ngói nhà ngươi có giá cả thế nào?"
"Loại ngói tốt dày dặn chắc chắn mà ca nhi đang xem này là mười đồng một viên, chín trăm sáu mươi đồng một trăm viên."
Thư Thụy nghe thấy giá cả bèn yên lặng. Mấy nhà y xem trước đó tuy rằng ngói có thứ cấp hơn, nhưng giá cả quả thực rẻ rúng hơn nhiều, chỉ cần sáu bảy đồng một viên.
Thế nhưng tốt xấu gì y cũng phân biệt được đá và vàng, trong lòng tự có một cán cân. Nếu tham chút món lợi nhỏ nhất thời, đến lúc đó mua phải ngói thứ cấp mang về dùng chưa được ba hai tháng lại hư hỏng cả, theo lệ thường vẫn phải sửa sang lại từ đầu, như thế lại càng tốn tiền hơn. Chi bằng một lần mua loại tốt một chút, vừa bền bỉ lại vừa đỡ phải hao tâm tổn sức về sau.
Cửa tiệm kia là của chính y, chứ không phải thuê mướn từ trong tay người khác để làm ăn, nhìn về lâu về dài thì tính ra vẫn là có lời.
"Dạo gần đây ta muốn sửa sang lại cửa tiệm, dạo qua mấy nhà lò ngói xong thì nhận thấy ngói nhà ngươi là tốt nhất. Chỉ là thu dọn lại cái tiệm cũ kỹ của nhà mình thì chỗ nào cũng phải tiêu tiền, trong tay quả thực eo hẹp vô cùng."
Thư Thụy cũng không mở miệng ra là chê ngói người ta đắt đỏ, ngược lại còn thổ lộ ra ý nguyện mua ngói đầy thành tâm của bản thân:
"Tiểu nhị ca có thể châm chước cho ta một chút thuận tiện, bớt cho ta chút giá được không? Đến lúc đó ta cũng sẽ nói với phố phường hàng xóm rằng ngói nhà ngươi tốt, để họ đều tìm đến chỗ ngươi."
Gã sai vặt kia trái lại cũng là kẻ khéo ăn khéo nói: "Ca nhi mắt sáng tâm trong, đúng là tiền nào của nấy mà. Ca nhi đã xem qua rất nhiều nhà lò ngói rồi, tự sẽ hiểu rõ hàng của họ là loại gì, còn hàng của nhà chúng ta là loại gì, đắt hơn vài đồng tiền thì cũng có cái đạo lý của sự đắt đỏ."
"Ca nhi cứ việc an tâm mà mua, nhà chúng ta ở trên con phố này đã kinh doanh mười mấy năm trời rồi, là phường thủ công lâu năm, chứ không phải cái lũ làm ăn chộp giật bán loại hàng tồi tệ chuyên môn lừa gạt tiền tài của người ta đâu."
"Về sau ngói này có xảy ra vấn đề gì thì vẫn có thể tìm được người, nhà chúng ta lại còn đưa hàng tận nơi, cũng có thể giới thiệu thợ giỏi để lợp ngói cho ngươi. Giá gốc nằm sờ sờ ở đằng kia kìa, đều là giá thành tâm cả rồi, vạn lần là không thể thấp hơn được nữa."
Thư Thụy bảo: "Cửa tiệm kia của nhà ta cũng không tính là nhỏ, hiện tại trong tay eo hẹp, dự định trước tiên chỉ sửa sang lại mái nhà của hai gian phòng tự ở và mái nhà bếp thôi, chắc phải dùng trước khoảng bốn năm trăm viên ngói. Về sau mái của đại sảnh lại còn cần tới mấy trăm viên nữa, ta đều sẽ lấy ở nhà các ngươi."
"Ta không dùng đến phu dịch của cửa tiệm các ngươi, tự ta sẽ tới chở hàng. Châm chước bớt cho ta chút giá như vậy, ngươi thấy thế nào?"
"Úi chà! Xem ngươi kìa!" Gã sai vặt kia im lặng một chốc rồi nói: "Ca nhi đúng thật là một tay mặc cả lão luyện mà, đã nói đến nước này rồi, ta mà không bớt chút giá thì thật là không phúc hậu chút nào."
"Thế này đi, tính cho ngươi chín đồng một viên ngói. Nếu ca nhi đồng ý thì ta lập tức quyết định cho ngươi, ngói trong lò cũng không còn nhiều lắm đâu, nếu chậm trễ chút nữa là phải đợi mẻ mới ra lò đấy."
Thư Thụy âm thầm tính toán một phen, tuy rằng một viên ngói chỉ bớt được có một đồng tiền, thế nhưng trăm viên thì đã bớt được một trăm văn rồi, tính toán ra thì cũng là một món hời không nhỏ.
Y bèn đồng ý: "Tiểu nhị ca thật tốt bụng, sau này việc làm ăn nhất định sẽ tiến xa lâu dài. Đều là những người kiếm sống trong thành cả, ngày sau nếu tiểu nhị ca có bước chân đến cửa tiệm của ta, nhất định cũng sẽ dành cho ngươi một món hời."
"Cũng là bởi vì thấy ca nhi thành tâm muốn mua nên mới nhượng lại cái giá tốt này đấy, ca nhi đừng có nói ra bên ngoài nhé, nếu không mấy vị khách quen cũ mà tìm đến cửa gây chuyện là phiền phức lắm đó!"
Gã sai vặt vừa dẫn Thư Thụy đi đăng ký, vừa hỏi y cửa tiệm nằm ở chỗ nào, làm cái ngành nghề mưu sinh gì.
Dù sao thì sau này cũng phải mở cửa làm ăn, Thư Thụy bèn không giấu giếm, nói là dự định kinh doanh một gian quán trọ nhỏ, cũng có bán thêm cơm nước, đợi khi nào khai trương sẽ gọi gã sai vặt qua uống rượu dùng món.
Gã sai vặt cười hớn hở, khách khí bảo rằng cũng sẽ giúp y tuyên truyền một phen.
Thư Thụy trước tiên đưa một quan tiền để làm tiền đặt cọc, một lát nữa trở về liền chuẩn bị dắt con lừa tới để chở ngói đi. Sửa sang xong mái nhà sớm ngày nào thì y cũng có thể dọn vào ở sớm ngày đó.
Chuyến này năm trăm viên ngói đã tiêu tốn mất bốn quan năm trăm đồng của y, thậm chí y còn không dám một lần mua cho đủ số ngói cần thiết để sửa sang lại toàn bộ quán trọ, chỉ sợ số tiền trong tay sẽ chạm đáy, về sau lại không có tiền xoay sở.
Thư Thụy rảo bước nhanh ch.óng trở về quán trọ nơi đặt chân, định bụng dắt con lừa ra để đóng vào xe kéo đi chở ngói. Bước chân vào trong chuồng ngựa, tìm quanh quất suốt hai vòng lại chẳng tìm thấy con lừa của y đâu cả.
Lừa không thấy tăm hơi đâu đã đành, đến cả chiếc xe kéo cũng chẳng tìm ra nổi!
Y sốt sắng đi hỏi gã sai vặt trong quán.
Tình ca nhi bảo: "Khoảng một nén nhang trước, vị huynh đệ kia của ca nhi đã đến dắt lừa đóng vào xe đ.á.n.h đi ra ngoài rồi. Ta có hỏi chuyện hắn nhưng hắn cũng chẳng đáp lời, không rõ là đ.á.n.h xe đi tới nơi nào nữa."
Chân mày Thư Thụy nhíu c.h.ặ.t, trong lòng thầm kêu không ổn, cái tên tiểu t.ử này không phải là lừa gạt y, cuốn gói theo chiếc xe lừa của y chạy trốn mất rồi đấy chứ!
Thư Thụy vội vàng hấp tấp chạy lên trên lầu của quán trọ, bảo Tình ca nhi lấy chiếc chìa khóa dự phòng tới để mở cánh cửa phòng Lục Lăng đang ở ra.
Hai người bọn họ ở đều là căn hạ phòng nhỏ hẹp, gian phòng này của Lục Lăng lại càng thêm nhỏ hơn, ngoại trừ việc đặt vừa một chiếc giường ra thì những thứ thường bày biện trong phòng khác đều không có.
Thư Thụy đảo mắt nhìn quanh một vòng, cũng không thấy cái tay nải của hắn đâu.
Trong lòng y bồn chồn lo lắng, vội vàng tiến lên phía trước lật mở chiếc nệm giường, thứ duy nhất có thể giấu vật phẩm ở trên giường ra. Chăn nệm "xoạt" một phát bị kéo văng, chỉ thấy một thanh đại đao trầm nặng đang an nhiên nằm ngủ ở trong chăn.
khóe miệng Tình ca nhi giật giật: "Cái này... vị Lục huynh đệ này thật là yêu quý đao gớm."
Thư Thụy cười gượng một tiếng, trong lòng lại cũng trút được một gánh nặng, thở phào nhẹ nhõm.
Tuy rằng y không am hiểu về đao kiếm, nhưng dẫu cho có đem bán dưới dạng sắt vụn đi chăng nữa, thanh đao này của Lục Lăng hẳn là cũng có thể bán được mười mấy quan tiền. Cho dù không cần hành lý đi chăng nữa thì hắn cũng tuyệt đối không thể không cần thanh đao của mình, đủ để thấy được không phải là hắn đã chạy trốn.
