Tiểu Người Câm Xinh Đẹp Cũng Có Thể Được Cưng Chiều Sao? - Chương 15

Cập nhật lúc: 26/07/2026 14:02

Là Mục Kế Nghiệp!

Hứa An hoảng hốt lùi phắt lại, toàn thân run như cầy sấy.

- Mày cái đồ ăn cháo đá bát này, nhà họ Mục nuôi mày mười năm trời, thế mà mày dám bám víu đại gia rồi hất cẳng khiến nhà họ Mục phá sản, thậm chí còn đẩy cả tao vào tù! Nhưng thì sao chứ? Lăng Hách sớm muộn gì cũng phải cưới vợ sinh con, mày phỏng tay trên thì cũng chỉ có cửa làm tiểu tam, hoặc lang thang đầu đường xó chợ thôi!

Mục Kế Nghiệp cười dữ tợn, từng bước ép sát Hứa An: 

- Mày hại đời tao ra nông nỗi này, đừng có hòng mong toàn mạng rời đi. Đây là nghĩa trang đấy, nửa đêm nửa hôm đến con ch.ó còn chẳng bén mảng, mày thử đoán xem nếu mày cứ thế bốc hơi ở đây, có ai thèm ngó ngàng tới không hả?

Hứa An chợt bừng tỉnh.

Hóa ra cái tin nhắn nặc danh khốn nạn kia là do Mục Kế Nghiệp phát tán! Gã thừa biết cậu có tính cách sạch sẽ, tuyệt đối không chấp nhận làm tiểu tam, nên cố tình gửi tin nhắn kích động, lừa cậu rời khỏi Lăng Hách để tiện bề ra tay trả thù!

Hứa An mím c.h.ặ.t môi, muốn cất tiếng nhưng cổ họng nghẹn đắng chẳng thốt nên lời. Nỗi sợ hãi vô hình bao trùm lấy cậu.

Cậu thầm nghĩ, có lẽ bản thân chẳng sống nổi qua đêm nay rồi.

Nhưng trớ trêu thay, trong khoảnh khắc cận kề cái c.h.ế.t này, người duy nhất hiện lên trong đầu cậu vẫn chỉ có một mình Lăng Hách.

Mục Kế Nghiệp dường như đã phát tiết đủ, gã vồ lấy Hứa An, rút từ trong n.g.ự.c ra một con d.a.o phay sáng loáng, nhắm thẳng bụng cậu đ.â.m xuống.

Hứa An tuyệt vọng nhắm c.h.ặ.t hai mắt lại.

Thế nhưng, cơn đau thấu xương dự kiến mãi vẫn không tới. Thay vào đó là tiếng thét t.h.ả.m thiết của Mục Kế Nghiệp cùng một vòng tay ấm áp đến lạ thường siết c.h.ặ.t lấy cậu.

Hứa An từ từ mở hé mắt, liền trông thấy Lăng Hách đã ôm trọn cậu vào n.g.ự.c từ bao giờ, còn Mục Kế Nghiệp thì chật vật ngã lăn ra đất.

- Chạy cái kiểu gì thế hả! Không biết nguy hiểm lắm à!

Người đàn ông hiếm hoi lắm mới mất kiểm soát cảm xúc, anh ôm ghì Hứa An vào lòng như muốn khảm cậu vào cơ thể mình. Định giơ tay đ.á.n.h cho mấy cái cho bõ tức nhưng lại xót, cuối cùng bàn tay to lớn chỉ đành vỗ nhẹ lên cái m.ô.n.g tròn vo của thiếu niên.

Hứa An vùi mặt vào vai Lăng Hách, tủi hân khóc nấc lên không thành tiếng, cơ thể vẫn còn thỉnh thoảng run lên bần bật.

Cả hai chẳng ai ngờ rằng, Mục Kế Nghiệp ngã lăn quay lúc nãy đã chật vật lồm cồm bò dậy từ lúc nào. Gã nghiến răng nghiến lợi vớ lấy con d.a.o rơi dưới đất, lảo đảo lao về phía họ, chĩa thẳng mũi d.a.o vào sống lưng Hứa An: 

- Khốn kiếp, vậy thì c.h.ế.t chung đi!

Đồng t.ử Lăng Hách co rút lại. Anh không chút do dự kéo phắt Hứa An ra sau lưng, lấy bả vai gồng mình đỡ trọn nhát d.a.o chí mạng, rồi tung một cước đá văng cổ tay Mục Kế Nghiệp.

Mục Kế Nghiệp ngã văng ra xa, con d.a.o cũng rơi lóc cóc xuống đất, nhưng Lăng Hách cũng theo đà khuỵu một chân xuống cỏ.

Máu.

Toàn m.á.u là m.á.u.

Bả vai người đàn ông đã bị nhuộm đỏ thẫm, m.á.u tươi cứ thế rỉ qua kẽ áo chảy ròng ròng.

Hứa An ngã nhào xuống đất, đầu óc ong lên từng hồi đau như muốn nứt đôi.

Cậu lờ mờ nhìn thấy hình ảnh người ba quá cố trong vụ t.a.i n.ạ.n xe mười năm về trước. Cũng toàn thân đẫm m.á.u như thế, gượng cười với cậu một cái rồi vĩnh viễn khép mi.

Và rồi, một đoạn ký ức xa xăm từ chục năm trước bỗng chốc ùa về. Hồi ấy, trên đường đi học về cùng ba, hình như vẫn luôn có một bóng lưng mờ ảo lặng lẽ dõi theo bảo vệ cậu.

Là người đã ôm cậu ngồi xích đu, nấu cho cậu bát mì cà chua trứng thơm lức mũi, hay dắt tay cậu đi mua kem hình cây kẹo mút dọc đường.

Rốt cuộc là ai?

Người ấy tên là gì cơ chứ?

Kho tàng ký ức bị bụi bặm vùi lấp chục năm bỗng trào dâng mãnh liệt, hòa quyện với nỗi sợ tột độ thành một cơn sóng thần càn quét tâm trí Hứa An.

Cậu ôm c.h.ặ.t đ.ầ.u, câm lặng hét lên trong vô vọng.

Ngay khoảnh khắc ấy, một tia sáng bất chợt x.é to.ạc màn đêm u tối. Hứa An bàng hoàng ngẩng phắt đầu lên.

- Anh... Lăng Hách ca ca!

Bóng hình người đàn ông trước mặt bỗng chồng khít lên bóng lưng quen thuộc trong miền ký ức xa xôi.

Hóa ra, chẳng có màn bao dưỡng nào cả. Cậu và anh, đã quen biết nhau từ mười mấy năm về trước rồi.

- Chúc mừng cậu nhé, đúng là trong cái rủi có cái may, tiểu bảo bối nhà cậu đã khôi phục lại ký ức, cũng nói chuyện được rồi đây. Chỉ là mới vừa nhớ lại nên phát âm có hơi ngọng nghịu một chút, luyện tập thêm dăm bữa nửa tháng là trôi chảy ngay thôi.

Phó Thần đặt đống kết quả kiểm tra lên đầu giường Lăng Hách, liếc anh một cái đầy ghét bỏ: 

- Còn về phần cậu, mới có mấy ngày không gặp mà đã bị người ta c.h.é.m cho ra bã thế này cơ à?

- Có chút cá lọt lưới thôi, có to tát gì đâu.

Lăng Hách điềm nhiên đáp, tiện tay cầm lấy xấp báo cáo. Anh vừa lật xem trang đầu thì cửa phòng bệnh đã bị ai đó đẩy mạnh tung tóe.

Vì lao đi như một cơn gió nên Hứa An suýt thì phanh không kịp, bổ nhào thẳng vào mép giường. Thấy bả vai người đàn ông quấn đầy băng gạc trắng toát, nước mắt cậu lập tức vỡ đê tràn mi.

- Ngoan nào, sao thế hả em?

Lăng Hách xót ruột vô cùng, vội dùng bên tay lành lặn kéo cậu vào lòng.

Hứa An lắc đầu lùi lại, đưa ngón tay run rẩy chỉ vào vai anh: 

- Anh... đau lắm đúng không?

- Bảo bối ngoan, anh không sao cả, chỉ là vết thương ngoài da chút xíu thôi, hôm nay xuất viện luôn cũng được ấy chứ.

- Không...

Hứa An định bảo là không được xuất viện, nhưng ngọng quá nên chỉ đành mím môi lắc đầu quầy quậy.

Chứng kiến cảnh hai người tình tứ phát tởm, Phó Thần da gà da vịt nổi đầy người, vứt lại một câu đầy tính đe dọa rồi chuồn lẹ: 

- Cẩn thận đừng có làm rách vết thương đấy nhé!

Cẩu lương này ai thích ăn thì ăn, chứ anh đây nuốt không nổi nữa rồi!

Phó Thần đóng sầm cửa lại, phòng bệnh bỗng chốc rơi vào không gian yên tĩnh.

Hứa An cúi gằm mặt, chột dạ chẳng dám nhìn thẳng vào Lăng Hách, mất một lúc lâu mới nghẹn ra được câu xin lỗi đã chuẩn bị từ đời thuở nào: 

- Em... thực xin lỗi anh.

Lăng Hách thở dài bất lực, vẫy vẫy tay ra hiệu cho chú thỏ con đang cụp tai cúi đầu kia bò lên giường. Nhưng Hứa An sợ đụng phải vết thương của anh, chỉ dám kéo một chiếc ghế nhựa ngồi sát mép giường, gác cằm lên thành giường, đôi mắt tròn xoe ngấn lệ nhìn anh vô tội.

- Anh còn chưa khóc mà sao em đã khóc rồi thế hả?

Lăng Hách buồn cười đưa tay xoa mái tóc mềm mượt của cậu.

Hứa An nhìn trân trân vào vết thương của anh, muốn vươn tay chạm vào nhưng lại sợ đau, cuối cùng chỉ bĩu môi sụt sịt.

- Thôi được rồi, thật sự không đau đâu, vừa mới tiêm t.h.u.ố.c tê xong mà.

Lăng Hách dứt khoát kéo thỏ con lên giường, trêu chọc:

 - Nếu xót anh quá thì hôn anh một cái coi như đền bù đi.

Ban đầu anh chỉ định trêu cho cậu đỡ buồn, ai ngờ Hứa An lại làm thật. Cậu ngập ngừng ghé sát lại gần với vẻ mặt thành kính hết mực, cẩn thận đặt một nụ hôn phớt lên cằm anh, rồi mân mê thơm dần lên tới khóe môi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tiểu Người Câm Xinh Đẹp Cũng Có Thể Được Cưng Chiều Sao? - Chương 15: Chương 15 | MonkeyD