Tiểu Người Câm Xinh Đẹp Cũng Có Thể Được Cưng Chiều Sao? - Chương 16
Cập nhật lúc: 26/07/2026 14:02
Ngay khoảnh khắc ấy, Lăng Hách cảm nhận rõ mồn một sự thay đổi trên cơ thể mình.
Đến lúc này thì anh đã thấm thía câu "làm rách vết thương" mà Phó Thần vừa cảnh báo có nghĩa là gì rồi đấy.
Nam nhân khẽ ho khan một tiếng, cố tình xụ mặt xuống:
- Biết điều chưa hả?
Hứa An ngoan ngoãn gật đầu, giọng ngọt xớt:
- Em... biết sai rồi ạ.
- Sai ở đâu nào?
Hứa An cúi gằm mặt, lí nhí:
- Làm... anh... bị thương.
- Nói nhảm!
Lăng Hách tức đến mức tối sầm mặt mày, giơ tay đét cho cậu một phát rõ kêu vào m.ô.n.g:
- Chẳng lẽ chuyện em bỏ nhà đi là đúng chắc? nguy hiểm thế cơ mà, lỡ anh mà đến muộn một bước...
Cơn giận chưa vơi, Lăng Hách tiện tay vỗ thêm mấy phát nữa.
- Hưm, em sai rồi, anh ơi...
Hứa An muốn tránh mà chẳng thoát được, đành rúc c.h.ặ.t vào n.g.ự.c anh, giọng xin tha run bần bật như cầy sấy cốt để nam nhân rộng lượng buông tha cho bàn tay đang hành hạ m.ô.n.g mình.
- Thế sao lại bỏ nhà đi hả?
Hứa An rụt cổ lại, lí nhí thú nhận:
- Lúc trước... em không nhớ gì cả, cứ tưởng... anh nuôi em để bao dưỡng.
Vừa dứt lời, cái m.ô.n.g tội nghiệp lại ăn thêm một phát đét nữa.
- Em đúng là muốn tức c.h.ế.t anh mà!
Lăng Hách giơ tay định đ.á.n.h tiếp nhưng cuối cùng lại không nỡ, chỉ đành véo má cậu một cái thật mạnh cho bõ tức.
- Ngô, đau quá...
Hứa An mếu máo kêu oai oái. Thấy Lăng Hách vừa buông tay, cậu đã lập tức sán lại gần, lấy trán cọ cọ vào cổ anh nịnh nọt:
- Em biết sai rồi mà. Tại hồi đó... em không nhớ anh là ai cả!
Đó quả thực là một đoạn ký ức bị vùi sâu dưới lớp bụi thời gian.
Hồi ấy Hứa An chưa đầy tám tuổi, tranh thủ kỳ nghỉ hè nên được đón về quê của ba chơi. Ban ngày ba bận đi làm, cậu chỉ thui thủi một mình ở nhà làm bài tập, cho đến một hôm trước cửa nhà xuất hiện một người vô cùng kỳ lạ.
Gã đàn ông ấy gầy gò, dơ dáy, trên người chẳng có lấy một xu dính túi, tay chỉ khăng khăng nắm c.h.ặ.t chiếc điện thoại và tờ giấy báo trúng tuyển đại học đỏ rực, rồi lả đi trước thềm cửa nhà cậu.
Hứa An sợ tái mặt, vội chạy sang nhờ hàng xóm gọi điện cho ba.
Ba cậu gọi bác sĩ trạm y tế đến, cho thiếu niên uống một ngụm nước đường glucose thì gã mới tỉnh lại.
Thiếu niên vốn kiệm lời, hứa phụ phải gặng hỏi mãi mới biết cậu tên là Lăng Hách, trốn từ vùng núi nghèo khó dưới quê lên đây. Cậu là người đầu tiên trong thôn đỗ đại học trọng điểm, nhưng mụ mẹ kế lại giở trò định nhét con trai ruột của ả mạo danh đi học thay.
Lăng Hách không còn cách nào khác, đành mang theo chứng minh thư cùng giấy báo trúng tuyển trốn khỏi nhà. Chạy đến đây thì đói lả đến mức ngất xỉu giữa đường.
Hứa phụ còn chưa kịp nói gì, Hứa An đã động lòng trắc ẩn với ông anh tuấn tú nhưng đáng thương này rồi.
Cậu kéo vạt áo ba, chớp chớp đôi mắt tròn xoe:
- Ba ơi, anh ấy đáng thương quá, nhà mình giúp anh ấy được không ba?
Thế là Lăng Hách được giữ lại nhà họ Hứa.
Khoảng thời gian trước khi nhập học, Lăng Hách cực kỳ chăm chỉ. Ngoài việc giặt giũ, nấu nướng mỗi ngày, anh còn kiêm luôn chân kèm Hứa An học bài.
Hứa An hồi đó nhỏ xíu một nhúm, trắng trẻo sạch sẽ, đôi mắt to đen láy trông chẳng khác gì một con b.úp bê Tây Dương biết đi.
Lăng Hách thích mê, hễ rảnh là lại bế thốc cậu vào lòng, vừa giảng bài tập hè vừa cùng cậu vẽ tranh.
Lăng Hách học giỏi có tiếng, tiếng lành đồn xa nên mấy gia đình trong thôn cứ có con nhỏ là lại gửi sang nhờ anh kèm cặp. Kiếm được đồng nào, anh lập tức gom góp mua cho Hứa An que kem hình củ cà chua cậu thích nhất, tiện thể sắm luôn chiếc đai lưng đỡ đau lưng cho hứa phụ.
Có một lần, Hứa An theo tụi trẻ con trong thôn ra bờ sông chơi. Mấy đứa nhóc kia đứa nào cũng biết bơi, chỉ có mỗi Hứa An là mù tịt.
Thế là tụi nó nhảy ùm xuống nước đùa nghịch, bỏ mặc Hứa An đứng một mình trên bờ trố mắt nhìn.
- Không dám xuống nước đúng là đồ nhát gan!
Mấy đứa con trai nghịch ngợm lè lưỡi trêu chọc cậu.
Hứa An tức đỏ bừng cả mặt, nhắm c.h.ặ.t mắt liều mình nhảy xuống sông. Nào ngờ chân vừa chạm nước đã chìm nghỉm.
Lúc này đám trẻ con mới tá hỏa nhận ra cậu không biết bơi thật, liền hô hoán chạy lên bờ tìm người lớn. Đến khi mọi người hộc tốc chạy ra thì Hứa An đã bị dòng nước cuốn ra xa bờ lắm rồi.
Chẳng ai dám nhảy xuống cứu, chỉ có Lăng Hách nghe tiếng hô liền lao thẳng xuống sông, bơi một mạch ra chỗ xa nhất ôm lấy Hứa An. Anh dùng hết sức đẩy được cậu lên gần sát bờ, nhưng bản thân lại kiệt sức không leo lên nổi. May mà đội phòng cháy chữa thanh kịp thời có mặt mới vớt được cả hai lên.
Lên bờ, Lăng Hách chẳng màng tới cái chân bị chuột rút, cứ thế lảo đảo chạy đến ôm chầm lấy đứa nhỏ đang hoảng loạn vào lòng dỗ dành. Sau đó... anh đét cho cậu một trận nhừ t.ử.
Chính qua bài học xương m.á.u lần đó, Hứa An hiểu ra rằng chẳng có cái gì quan trọng hơn tính mạng cả.
Còn sống là còn hy vọng, c.h.ế.t đi là hết.
Kỳ nghỉ hè ngắn ngủi cũng trôi qua, hứa phụ gom góp gửi cho Lăng Hách tiền học phí kỳ đầu tiên.
Lăng Hách không từ chối, nghiêm túc quỳ rạp xuống đất dập đầu lạy hứa phụ ba cái.
Hứa An ôm c.h.ặ.t lấy ống quần anh không cho đi, Lăng Hách kiên nhẫn ngồi xổm xuống dỗ dành:
- Ngoan nào, nghỉ đông anh lại về thăm em nhé.
- Vậy anh có mua kẹo bông gòn hình con thỏ cho em không? Có nấu mì cà chua trứng cho em ăn và kể chuyện cười cho em nghe trước khi đi ngủ không?
- Chắc chắn rồi. Anh hứa đấy, An An có chịu đợi anh về không nào?
- Em chịu mà.
Thế nhưng, bốn tháng sau, khi Lăng Hách tay cầm chiếc kẹo bông gòn hình con thỏ quay lại tìm hứa phụ thì tin dữ ập đến: Hứa An bị sốt cao viêm tai tịt ngắt, toàn bộ ký ức trước đó cũng bay sạch.
- Thế nên... anh mới không thèm tìm em nữa chứ gì?
Hứa An bực dọc dùng mũi chân đá đá cẳng chân Lăng Hách, hờn dỗi:
- Đồ tồi.
Lăng Hách không thanh minh chuyện lúc ấy cứ hễ nhìn thấy anh là Hứa An lại đau đầu muốn nứt óc, mà chỉ dịu dàng ôm chầm lấy thiếu niên vào n.g.ự.c:
- Anh sai rồi, thế bây giờ em muốn anh đền bù thế nào đây?
Hứa An nghiêng đầu, vắt óc suy nghĩ một hồi lâu mới đáp:
- Em muốn ăn... kẹo bông gòn hình con thỏ!
- Được, mua hết cho An An của chúng ta.
Lăng Hách siết c.h.ặ.t vòng tay, đặt những nụ hôn vụn vặt lên trán cậu:
- Mua hết cho em.
Lăng Hách giấu nhẹm một chuyện: Thật ra sau khi hứa phụ qua đời, anh đã từng lặn lội đến nhà họ Mục để tìm Hứa An.
Anh quỳ lạy van xin gia chủ nhà họ Mục giao Hứa An cho anh nuôi dưỡng, nhưng đối phương thẳng thừng từ chối.
Khi ấy Lăng Hách vừa tốt nghiệp đại học, trong tay chẳng có gì ngoài hai bàn tay trắng. Anh đã đứng c.h.ế.t trân trên nền tuyết lạnh giá suốt cả một đêm đằng đẵng, mới đổi lại được một câu hứa hẹn hão huyền từ lão ta: "Ta sẽ đối xử tốt với nó."
Nhưng nhìn kết cục bây giờ mà xem, đó chẳng qua chỉ là một lời dối trá rẻ mạt.
Chuyện này không cần thiết phải kể cho tiểu bảo bối nghe. Để An An nhà anh phải chịu đựng mười năm tủi nhục, lỗi là ở anh.
Là anh có lỗi với em, cũng có lỗi với hứa phụ.
Hứa An ngoan ngoãn nằm rạp trong n.g.ự.c nam nhân như một chú thú nhồi bông. Nhưng nằm một lúc, cậu bỗng cảm thấy có gì đó hơi sai sai.
Hứa An cau mày khó chịu:
- Khó... khó chịu quá.
Lăng Hách ho nhẹ một tiếng, trêu:
- Em đừng có cựa quậy nữa là hết khó chịu ngay.
Hứa An ngơ ngác "ạ" một tiếng, rất ngoan ngoãn nằm im bất động, nhưng... quả thật vẫn chẳng dễ chịu chút nào cả.
Đồ l.ừ.a đ.ả.o.
Hứa An thầm oán trách trong lòng.
Làm gì có chuyện không khó chịu cơ chứ!
