Tiểu Người Câm Xinh Đẹp Cũng Có Thể Được Cưng Chiều Sao? - Chương 17: Hết
Cập nhật lúc: 26/07/2026 15:06
Trông vết thương thì có vẻ sâu, nhưng may là chỉ bị ngoài da. Tròn một tuần sau, Lăng Hách thuận lợi xuất viện.
Hứa An bận rộn chạy ngược chạy xuôi thu dọn đồ đạc cho anh, suýt thì cướp hết cả việc của trợ lý sinh hoạt.
Lăng Hách vươn một tay nhấc bổng cậu lên, ôm gọn vào lòng:
- Đi thôi, chúng ta về nhà.
- Đừng... vết thương!
Hứa An sợ động đến vết thương vừa khép miệng của anh, muốn giãy giụa nhưng lại không dám, chỉ đành khẽ quơ quơ đôi chân nhỏ coi như phản kháng.
- Không sao đâu, lành hẳn rồi.
Suốt mấy tuần anh nằm viện, Hứa An cắm chốt luôn ở đó khiến Lăng Hách xót ruột không thôi.
Điều kiện phòng bệnh thì chán biết mấy. Phòng thì bé tí tẹo đến mức chẳng duỗi nổi chân. Giường bệnh thì vừa hẹp vừa cứng, đệm thì mỏng dính một lớp, sao mà xứng với bảo bối nhà anh được cơ chứ.
Hồi trước anh từng thề với hứa thúc là sẽ cho An An cuộc sống tốt nhất, làm sao có chuyện để cậu chịu khổ bồi anh ở cái phòng bệnh này cơ chứ.
Đương nhiên, nếu chuyện này lọt đến tai Phó Thần, thể nào hắn cũng tru tréo lên cho xem: "Cái phòng năm mươi mét vuông mà chê không duỗi được chân, đại ca anh là voi ma mút chắc??? Còn cái đệm cao su mét tám kia nữa, Hứa An nhà anh là hoàng t.ử hạt đậu hả mà kêu cộm! Đúng là tư bản bóc lột!"
- Không cần... ôm đâu, em muốn...
- Muốn gì nào?
Lăng Hách bế Hứa An vào nhà, cố tình trêu chọc:
- Anh biết rồi, muốn hôn một cái đúng không?
Vừa dứt lời, anh liền cúi xuống hôn phớt lên má cậu một cái:
- Xong nhé, hôn rồi đấy.
- Anh...
Hứa An nói năng vẫn chưa được trôi chảy lắm, mỗi khi khấp khểnh căng thẳng lại càng lắp bắp hơn. Cậu nghẹn mãi chẳng thốt nổi câu sau, mặt đỏ lựng lên rồi giật phắt đầu đi thẳng, giận dỗi không thèm nhìn anh nữa.
Đúng là đồ thích bắt nạt người câm, quá đáng hết chỗ nói!
Thấy chọc sắp quá trớn khiến tiểu bảo bối sắp nổi đóa đến nơi, Lăng Hách mới chịu đặt cậu xuống đất. Hứa An hậm hực cởi giày, chẳng thèm xỏ dép lê mà cứ thế cắm cổ chạy thẳng vào trong nhà.
- Này, dưới sàn lạnh lắm đấy.
Lăng Hách xách đôi dép bông hình chú thỏ lon ton đuổi theo sau như phụ huynh đi hốt hoảng dỗ con ăn cơm. Anh ấn Hứa An ngồi phịch xuống ghế, ngồi xổm xuống xỏ đôi dép thỏ vào đôi chân trắng mịn màng của cậu. Xỏ xong, anh lại tiện tay hôn lên nốt ruồi đỏ nho nhỏ ở mắt cá chân cậu một cái rõ kêu.
Hứa An ngượng ngùng đỏ bừng cả mặt, hốt hoảng rụt chân về, trừng mắt lườm anh y như một chú thỏ con đang xù lông.
- Đồ... đồ mặt dày!
Hứa An đã xin nghỉ phép tròn một tuần, và ngay ngày hôm sau khi Lăng Hách xuất viện, lớp học vẽ tranh sơn dầu của cậu cũng chính thức hoạt động trở lại.
- Lăng tổng xuất viện rồi hả, chúc mừng chúc mừng nhé.
Tô Mộc Dương qua loa xã giao một câu, rồi tót ngay đến bên Hứa An, ôm chầm lấy tiểu bảo bối vào lòng:
- Ấy chà, cục cưng ngoan của thầy chịu khổ quá rồi.
Hứa An ngơ ngác chớp mắt nhìn Tô Mộc Dương.
Người bị thương nằm viện là Lăng Hách cơ mà, sao lại thành cậu chịu khổ thế này.
- Mà nghe nói em nói chuyện được rồi cơ à? Thật hay giả thế, gọi một tiếng "thầy" nghe thử xem nào?
- Thầy ạ.
Hứa An ngoan ngoãn cất lời, chất giọng mềm mại ngọt ngào.
- Ôi chao, giọng nghe cưng thế không biết cơ chứ.
Thấy Tô Mộc Dương lại nhao nhao định ôm tiếp, Lăng Hách thật sự ngứa mắt không chịu nổi, đành húng hắng ho khan một tiếng thật to.
Tô Mộc Dương bĩu môi, đành miễn cưỡng thu lại cái nết đùa cợt.
- Phải rồi, thầy chuẩn bị cho em một bất ngờ này.
Tô Mộc Dương ra vẻ thần bí móc trong túi ra một tờ thông báo tuyển sinh:
- Học viện Mỹ thuật Hoàng gia nước B năm nay có đợt xét tuyển đặc biệt một nhóm học sinh. Người phụ trách đúng lúc lại là sư huynh của thầy. Thầy đã đem tranh luyện tập của em cho anh ấy xem, và anh ấy cực kỳ có ấn tượng luôn. Chỉ cần em nộp hồ sơ xin học, chắc chắn đậu 100%!
Tô Mộc Dương hào hứng khoe khoả, nhưng trái ngược với sự nhiệt tình của thầy, Hứa An lại chẳng có vẻ gì là vui mừng cả.
- Nước B... xa, xa lắm.
Hứa An mím môi:
- Học... mấy năm cơ ạ?
- Bằng cử nhân thì sương sương bốn năm, còn nếu muốn học sâu hơn thì tùy năng lực.
- Lâu... thế cơ ạ.
Hứa An cụp mi xuống:
- Vậy... em không đi đâu.
Tô Mộc Dương nghe xong liền nổi đóa: - Cái thằng nhóc này hay nhỉ, cơ hội tốt thế cơ mà...
- Thôi nào Tô sư phụ, để em đi học trước đã.
Lăng Hách nhẹ nhàng ngắt lời Tô Mộc Dương.
- Đi học thì từ từ, tôi còn đang...
- Để tôi nói chuyện với An An.
Giọng Lăng Hách không quá lớn, nhưng Tô Mộc Dương vẫn mồn một cảm nhận được thứ áp lực sắc bén và uy quyền từ một kẻ đứng trên cao.
- Được rồi, học sinh nhà cậu thì cậu tự mà quản.
Tối đến, Lăng Hách lại quen thói ôm Hứa An vào lòng. Vòng tay anh vừa ấm áp vừa an toàn, khiến cậu có cảm giác thoải mái hệt như đang ngâm mình trong suối nước nóng.
- Bảo bối ngoan.
Giữa lúc nửa tỉnh nửa mê, Hứa An nghe thấy giọng nam trầm ấm vang lên bên tai: - Sao lại không muốn sang Học viện Hoàng gia thế hả?
Hứa An cựa quậy mở bừng mắt:
- Xa lắm... em không muốn... rời xa anh.
Mãi mới tìm lại được đoạn ký ức ấy, mãi mới được trở về bên anh, Hứa An đến một giây cũng chẳng muốn rời xa Lăng Hách nửa bước.
Lăng Hách dịu dàng xoa mái tóc cậu, giọng nói bất lực lộ rõ sựưng chiều:
- Con trai mốt là phải lớn, không được cứ dính lấy người nhà mãi thế đâu.
Hứa An hừ nhẹ một tiếng, phớt lờ lời anh nói, đôi tay đang vòng qua lưng nam nhân lại càng siết c.h.ặ.t hơn.
- Sang Học viện Hoàng gia, An An sẽ vẽ được những bức tranh sơn dầu tuyệt đỉnh hơn nữa, trở thành một đại họa sĩ lừng danh. Chẳng phải đó là ước mơ thuở nhỏ của em sao?
Cổ họng Hứa An nghẹn ứ, cậu vùi phắt mặt vào vai Lăng Hách. Hình ảnh cậu nhóc mấy chục năm trước ngẩng mặt lên hồn nhiên tuyên bố "Sau này em muốn làm họa sĩ" bỗng chốc hiện về rõ mồn một.
Thế nhưng sau đó, những trận sốt cao, cái c.h.ế.t của ba, và dồn dập những biến cố bất ngờ ập đến đã ấn luôn nút tạm dừng cho giấc mơ thuở nhỏ ấy.
- Em... luyến tiếc anh lắm.
Mất một lúc lâu sau, Hứa An mới nghẹn ngào thỏ thẻ bên tai Lăng Hách.
- Ngoan nào, anh cũng luyến tiếc em chứ bộ. Cứ hễ rảnh việc là anh lại bay sang nước B thăm em ngay, đến kỳ nghỉ em lại về nước, chịu không nào?
- Ồ, quả quyết tính tống tiểu bảo bối nhà cậu đi du học thật đấy à?
Phó Thần vừa hí hửng chuẩn bị ốc tai điện t.ử dự phòng cho Hứa An vừa trêu chọc: - Không sợ sau khi sang đấy An An lại vớ được anh chàng ngoại quốc nào vừa cao to vừa tuấn tú à? Theo tớ biết thì cái nét đẹp của An An ở phương Tây đắt giá lắm đấy nhé.
Lăng Hách chẳng buồn ngước mắt lên:
- An An không thế đâu.
- Chậc chậc chậc, đúng là tự tin quá nhỉ.
- Hơn nữa, tớ không thể vì tư lợi cá nhân mà ích kỷ nhốt em ấy bên cạnh cả đời được.
An An của anh trước hết phải là chính mình, sau đó mới là người yêu của anh.
Bảy năm sau.
Buổi triển lãm tranh sơn dầu vì cộng đồng chính thức khai mạc.
Hứa An mặc một bộ âu phục màu xám đậm được cắt may tinh tế ôm trọn vóc dáng, đứng trên sân khấu lưu loát bằng tiếng Anh chia sẻ về cảm hứng sáng tác của mình.
Cậu đã trổ mã thành một thanh niên tuấn tú, dưới ánh đèn tụ quang trông chẳng khác nào một vị vương t.ử cao quý, thanh lãnh.
Sau phần giới thiệu là đến phiên đấu giá, tác phẩm của Hứa An vừa lên sàn đã được chốt đơn với mức giá ngất ngưởng hàng chục triệu đô.
Tại bữa tiệc tối diễn ra sau đó, không ít người chủ động đến làm quen với Hứa An, trong đó có cả những nhân vật có m.á.u mặt hay giới quý tộc thế gia, nhưng cậu chỉ mỉm cười khách sáo giữ khoảng cách, thậm chí chẳng buôn dưa lê quá ba câu. Trông cậu hệt như bông tuyết kiêu kỳ lạnh giá trên đỉnh núi tuyết.
Hứa An bước vội vã qua sảnh tiệc, ánh mắt dáo dác tìm kiếm một bóng hình quen thuộc.
Cho đến khi bước chân rẽ vào khu vườn hoa phía sau, cậu cuối cùng cũng nhìn thấy người đàn ông khiến cậu thương nhớ suốt ngày đêm.
Khoảnh khắc ấy, băng giá tan rã!
Hứa An vứt phắt ly cocktail vướng víu trên tay sang một bên, sải bước lao đến ôm chầm lấy cổ Lăng Hách.
- Anh...
Hứa An vùi đầu cọ cọ vào cổ Lăng Hách, giọng nói đã nghẹn ngào từ bao giờ.
- An An.
Lăng Hách ôm trọn thiếu niên đã cao lớn vào lòng, cúi xuống hôn lên đôi môi mềm mại của cậu:
- Em mới là nhân vật chính của tối nay đấy, sao lại trốn ra đây thế này?
- Không thèm, nói chuyện với bọn họ có gì vui đâu.
Mặc dù đã trải qua bao năm rèn giũa, phát âm cực kỳ lưu loát, nhưng mỗi khi xúc động Hứa An vẫn có hơi lắp bắp đôi chút.
Từ lúc bắt đầu học nghiên cứu sinh, cậu gần như cắm chốt luôn ở phòng vẽ. Lăng Hách bên này công việc cũng bận tối tăm mặt mũi nên chẳng thể thường xuyên sang thăm cậu.
Tính đi tính lại, hai người đã ròng rã một năm trời chưa được gặp mặt trực tiếp rồi.
Lăng Hách bế xốc Hứa An đặt ngồi lên chiếc xích đu trong vườn hoa, rồi tự mình ngồi xuống bên cạnh:
- Thế dự định tiếp theo của em thế nào?
- Đương nhiên là về nước rồi chứ sao. Thầy khuyên em nên nhận lời mời làm giảng viên, nhưng em vẫn thích... vẽ tranh hơn.
Hứa An chớp chớp đôi mắt long lanh:
- Hay là, em mở một phòng tranh riêng nhé?
- Được chứ, vốn liếng cứ để anh lo.
Hứa An vui đến mức cong tít cả mắt:
- Cảm ơn anh ạ.
Gió đêm hiu hiu thổi, hai người cứ lặng lẽ ngồi bên nhau chẳng nói câu nào, tận hưởng trọn vẹn khoảnh khắc bình yên và tốt đẹp này.
Đến cuối cùng, Lăng Hách mới khẽ cất lời:
- An An, chúng ta kết hôn đi.
Hứa An giật mình b.ắ.n người:
- Cái... cái gì cơ?
Lăng Hách đứng phắt dậy, từ trong túi áo vest lấy ra một chiếc hộp nhung đỏ nhung mịn màng. Mở nắp ra, bên trong nằm im lìm một chiếc nhẫn đính viên kim cương xanh tuyệt đẹp.
Ngọc xanh Oppenheimer, loại kim cương quý hiếm đắt đỏ bậc nhất thế giới với sản lượng cực kỳ khan hiếm. Khối vừa được khai thác gần đây nhất đã bị một đại gia bí ẩn hốt gọn tại phiên đấu giá một tháng trước với cái giá c.ắ.t c.ổ ba mươi triệu đô la.
Hứa An đọc được tin tức này lúc trước còn phải trầm trồ cảm thán không thôi không biết tên trọc phú nào tiêu tiền như rác.
Và kết quả là, cái tên "trọc phú" đó chính là anh người yêu của cậu.
Hứa An kích động nắm c.h.ặ.t hai tay, mất một lúc lâu sau mới nghẹn ngào thốt lên: - Số tiền này... thừa sức để em mở mấy cái phòng tranh rồi đấy biết không hả.
Lăng Hách cong môi cười dịu dàng:
- Thế... An An có đồng ý không nào?
Hứa An cúi người, chủ động áp môi mình lên đôi môi nam nhân, câu trả lời vẫn y hệt như lời thề hẹn từ mười mấy năm về trước.
- Em đồng ý.
