Tiểu Người Câm Xinh Đẹp Cũng Có Thể Được Cưng Chiều Sao? - Chương 7
Cập nhật lúc: 26/07/2026 14:01
Được bao dưỡng hóa ra cũng chẳng có gì gọi là tệ hại tẹo nào.
Thím Trương ngỏ ý muốn mở tivi cho cậu xem phim hoạt hình, nhưng Hứa An lắc đầu từ chối. Cậu lôi hộp màu nước và khung vẽ mà Lăng Hách tặng ra, trốn gọn vào một góc phòng say sưa tô vẽ.
Cậu mê vẽ vời từ tấm bé, hồi xưa bố đã phải tằn tiện lắm mới tạc được ít tiền còm đóng học phí cho cậu tham gia lớp vẽ cơ bản. Nhưng từ ngày bước chân vào hào môn nhà họ Mục, gia chủ họ Mục tuyệt đối cấm tiệt cậu bén mảng đến mấy thứ nghệ thuật phù phiếm này. Sợ làm phật lòng bố nuôi, cậu chẳng bao giờ dám lén lút cầm cọ lần nào nữa.
Giờ thì hay rồi, tha hồ quang minh chính đại vùng vẫy với đam mê!
Hứa An hưng phấn l.i.ế.m môi, ôm khung vẽ cặm cụi suốt cả một buổi sáng, đến lúc ngẩng đầu lên nhìn đồng hồ thì trời đã đứng bóng ngập trưa.
Màn hình điện thoại hiển thị mấy tin nhắn chưa đọc đều từ một người - Lăng Hách, hỏi xem cậu đã ăn sáng chưa, ở nhà một mình có chán không, trưa thích ăn món gì cứ mạnh dạn sai phòng bếp chuẩn bị, tuyệt đối không được ngại ngùng.
Hứa An chột dạ mím môi, vội vã bấm bàn phím gõ lách cách để thanh minh:
—— Lăng ca, em ăn sáng rồi, ban nãy mải mê vẽ tranh nên không để ý điện thoại.
Gửi xong đọc lại thấy văn phong có vẻ hơi khô khốc, cậu lúng túng lên mạng tra cứu xem các tiểu tình nhân bình thường hay nhắn tin dỗ dành kim chủ thế nào.
Tìm qua tìm lại thì cũng chỉ túm lại vài từ khóa cốt lõi: dịu ngoan, hiểu chuyện, ân cần.
Thế là cậu lại lọ mọ mò vào kho sticker chọn thêm một chiếc hình chú thỏ con thò đầu ngó ngoáy đáng yêu gửi kèm:
—— Lăng ca họp hành vất vả nhớ chú ý ăn trưa đầy đủ nha.
Chưa đầy năm phút sau, Lăng Hách liền gửi lại một biểu cảm hoạt hình miêu tả chú sói con giơ tay OK cực kỳ ăn rơ với sticker chú thỏ của cậu.
Hứa An ôm điện thoại tủm tỉm cười một mình một lúc lâu mới chịu buông xuống để đi xuống lầu ăn trưa.
Lăng Hách về nhà sớm hơn dự tính của cậu rất nhiều.
Cậu đang mải miết tập trung pha màu trên bản vẽ thì bất ngờ bị một cánh tay vạm vỡ vòng từ phía sau ôm chầm lấy eo.
—— Bảo bối đang hí hoáy vẽ món gì thế hả?
Hứa An giật nảy mình, hốt hoảng dùng tay che khuất bức tranh trên giá vẽ, gò má bừng lên một tầng rực hồng thẹn thùng.
—— Sao nào, giấu không cho anh xem à?
Hứa An c.ắ.n môi chần chừ mãi, cuối cùng mới đành lủi thủi rụt tay lại.
Bức tranh dang dở trên khung vải là một bức sơn dầu mới hoàn thiện được hơn nửa, dẫu nét cọ còn mộc mạc nhưng người tinh mắt nhìn qua cũng nhận ra hình ảnh một gã đàn ông mặc âu phục lịch lãm đang đứng ngắm bình minh trên bờ biển.
Khóe môi Lăng Hách cong lên thành một nụ cười dịu dàng, anh cúi sát tai thiếu niên thì thầm trêu chọc:
—— An an đang vẽ anh phải không thế?
Hứa An ngượng ngùng gật đầu lia lịa.
—— Theo anh thấy thì bức tranh này thiếu mất một nhân vật quan trọng rồi.
Lăng Hách chỏ ngón tay vào hình nam nhân trong tranh:
—— Đáng lẽ cạnh anh phải có thêm an an nữa chứ, đúng không nào?
Sắc mặt Hứa An thoáng thay đổi, bất giác siết c.h.ặ.t bàn tay mất tự nhiên.
Cậu chẳng qua chỉ là một kẻ được bao dưỡng với tư cách tình nhân.
Liệu cậu có tư cách đứng cạnh Lăng Hách hay không?
Có bao giờ cậu được cùng Lăng Hách dạo bước ngắm hoàng hôn trên bãi biển không?
Lăng Hách mải mê ngắm nghía tác phẩm nghệ thuật nên hoàn toàn không nhận ra những gợn sóng cảm xúc đang hỗn loạn trong lòng cậu.
Dù cấu trúc đường nét còn non tay nhưng bố cục phối màu lại vô cùng mượt mà tinh tế, rõ ràng cậu nhóc này sở hữu năng khiếu thiên bẩm hiếm có.
—— An an có muốn theo đuổi hội họa chuyên nghiệp không?
Hứa An chớp chớp đôi mắt ngơ ngác, chưa tài nào tiêu hóa kịp dụng ý của đối phương.
—— Để anh tìm cho em một vị giáo sư danh tiếng kèm cặp nhé, bắt đầu từ tuần tới em cứ ở nhà thong thả học vẽ.
Lăng Hách nói là làm, sáng thứ Hai tuần ấy, vị giáo sư mỹ thuật tiếng tăm đã có mặt tại nhà họ Lăng để diện kiến.
Hứa An ban đầu còn nghĩ vị giáo sư mà Lăng Hách mời tối đa chỉ là mấy thầy cô dạy lớp năng phong trào làng nhàng, ai ngờ đâu vị khách tới nhà lại chính là vị phó giáo sư trẻ tuổi nhất của Học viện Mỹ thuật Trung ương. Tác phẩm sơn dầu mang tên 《Hoàng Hôn》 của ông từng được đấu giá ngất ngưởng với con số mười triệu nhân tệ tại sàn Hong Kong.
Giáo sư Tô Mộc Dương lúc mới bước chân vào cửa vốn mang theo tâm lý chán chường miễn cưỡng.
Theo quan niệm của ông, nghệ thuật đòi hỏi năng khiếu trời phú, dạo gần đây lắm thiếu gia nhà giàu rủng rỉnh tiền bạc cứ thích đú đởn học đòi hội họa dẫu chẳng có tí hoa tay nào, chỉ tổ tốn phạm thời gian vàng ngọc của ông.
Chưa kể đến đám phú nhị đại ngoài kia thì đứa nào đứa nấy ngu dốt dốt đặc cán mai nhưng lại tự cao tự đại, bảo luyện cơ bản thì trốn tránh còn mắng mỏ thì dỗi hờn, cái giống của nợ ấy ông nào thèm dây dưa.
Kẹt nỗi vị tổng tài họ Lăng kia lại có chút thâm tình giao hảo với sư phụ ông, đành ngậm đắng nuốt cay lặn lội đến đây dạy dỗ vài buổi cho phải phép.
Ông liếc xéo cậu tiểu thiếu gia đang mặc bộ đồ ngủ lụa tơ tằm với làn sóng da trắng mịn màng bằng nửa con mắt, khó chịu lôi trong cặp ra một bản sao bức 《Hoa s.ú.n.g》 của Monet:
—— Trước tiên hãy tự tay pha trộn chuẩn xác tất cả các gam màu xuất hiện trong bức tranh này đi đã.
Tô Mộc Dương thừa nhận ông cố tình gây khó dễ để cậu tiểu thiếu gia tự ái mà bỏ cuộc sớm cho xong chuyện.
Nào ngờ đâu, Hứa An chẳng hề tỏ ra nao núng chút nào, ngược lại cực kỳ điềm tĩnh ngồi vào bàn, nghiêm túc từng chút một căn chỉnh tỉ lệ màu sắc.
Tô Mộc Dương nhướng mày ngạc nhiên, nhưng rồi nhanh ch.óng trấn định lại.
Để xem vị thiếu gia nhà họ Lăng này đóng kịch được mấy hồi!
Chỉ vỏn vẹn vài phút sau, Hứa An đã hoàn hảo tái tạo chính xác tông màu đầu tiên.
Biểu cảm của Tô Mộc Dương cứng đờ trên mặt.
Chắc… chắc là ăn may thôi!
Thế nhưng ngay sau đó là màu thứ hai, thứ ba…
