Tiểu Người Câm Xinh Đẹp Cũng Có Thể Được Cưng Chiều Sao? - Chương 8
Cập nhật lúc: 26/07/2026 14:01
Chỉ trong một buổi sáng ngắn ngủi, Hứa An phối chuẩn chỉnh toàn bộ bảng màu của bức 《Hoa s.ú.n.g》 mà không sai sót một li.
Trực giác về màu sắc đỉnh cao thế này, ngay cả bản thân ông đôi khi còn phải chào thua!
Nửa phần kinh hoảng nửa phần háo thắng nổi lên, ngay trưa hôm đó Tô Mộc Dương lập tức đôn độn bắt cậu vẽ hình khối cấu trúc phức tạp.
Đố mà cậu nhóc này vượt qua được bài kiểm tra hình khối xương sống này đấy.
Kết quả là, Hứa An thể hiện xuất sắc không chê vào đâu được.
Mọi kiến thức cơ bản chỉ cần ông giảng giải một lần là cậu đã ngộ ra vấn đề và áp dụng mượt mà, đúng kiểu ông trời ban ơn ép phải ăn cơm nghệ thuật.
Thế là, khi Lăng Hách vừa tan sở bước chân về đến nhà, liền đụng ngay cảnh vị giáo sư già kích động chạy ào tới túm c.h.ặ.t lấy tay anh.
—— Lăng tổng, cậu nhóc nhà anh sinh ra để dành cho hội họa rồi! Cho tôi nửa năm, à không, chỉ cần ba tháng thôi, tôi chắc chắn nhào nặn em ấy đỗ thẳng vào Học viện Mỹ thuật Hoàng gia Anh Quốc!
Lăng Hách lịch sự mỉm cười chào xã giao với Tô Mộc Dương, sải bước tiến đến cạnh Hứa An rồi xoa nhẹ đỉnh đầu cậu:
—— Bé con thích vẽ tranh lắm à?
Hứa An gật đầu lia lịa không chút do dự.
—— Thích lắm ạ.
—— Thế có muốn sang Anh Quốc du học mỹ thuật không em?
Hứa An ngẩn ngơ tại chỗ.
Đến cả cơ hội đặt chân sang Anh Quốc du học mà cậu cũng có phần nữa ư?
Hàng loạt suy nghĩ hỗn độn trào dâng trong đầu.
Liệu cậu có đủ khả năng thi đậu vào học viện danh giá đó không?
Học phí đắt đỏ như vậy ai sẽ là người gánh vác?
Cậu đang mang thân phận được Lăng Hách bao dưỡng, đường đường chính chính xuất ngoại học hành thế này liệu có ổn thỏa không?
Hứa An vốn cực kỳ ghét cái tính lo trước lo sau rụt rè này của mình, vừa tự mài mòn tâm trí lại vừa kém thu hút.
Nhưng ngặt nỗi cậu chẳng có cách nào khác để sửa đổi.
Từ tấm bé đã bơ vơ không nơi nương tựa, lăn lộn trong chốn hào môn lạnh lẽo, nếu không cẩn trọng suy tính thiệt hơn từng li từng tí thì làm sao mà bảo toàn được cái mạng nhỏ để mà sinh tồn.
Đối với cậu, được sống sót là ưu tiên lớn nhất trên đời.
Lăng Hách chỉ nghĩ đơn giản là cậu đang lo lắng về tỉ lệ chọi:
—— Đừng lo lắng áp lực gì hết em nhé, đậu hay không không quan trọng, nếu không thi đỗ thì anh cứ việc tài trợ xây hẳn một tòa nhà tặng cho cái học viện hoàng gia đấy là em khắc được nhận vào học thôi.
Tô Mộc Dương:……
Hứa An:……
Tiễn vị giáo sư ra về xong xuôi, Lăng Hách bế xốc Hứa An đặt gọn lên đùi mình, cùng cậu lật giở xem lại lịch trình học tập trong ngày.
Hứa An cúi đầu lạch cạch gõ chữ, thỉnh thoảng lại ngẩng mặt lên đưa điện thoại cho người đàn ông xem, Lăng Hách chăm chú lắng nghe từng chút một, thỉnh thoảng lại gật gù buông mấy câu khen ngợi cưng chiều kiểu “Bảo bối giỏi quá ta” hay “Bảo bối cừ nhất đấy”.
Thấy Hứa An đã viết xong xuôi mọi chuyện, Lăng Hách mới dịu dàng cất giọng hỏi:
—— Ngày mai có một bữa tiệc từ thiện, an an có muốn cùng anh tham dự cho khuây khỏa không?
Tuy an an tuổi còn nhỏ, chuyện thành gia lập thất chưa cần vội vàng tính toán lúc này, nhưng việc đưa người bên cạnh ra ánh sáng để chính thức ra mắt trước mặt các đối tác làm ăn lớn cũng là cách hay.
Đỡ cho đám cáo già lắm mưu nhiều kế cứ tìm cách nhét mấy kẻ không phận sự vào vây quanh anh.
Hứa An chớp chớp mắt.
Từ giây phút chấp nhận sự thật bản thân là tình nhân được bao dưỡng, cậu đã ngầm chuẩn bị sẵn tinh thần để đồng hành cùng nam nhân này trong các bữa tiệc xã giao thương trường.
Thế là cậu ngoan ngoãn gật đầu đồng ý.
—— Lăng ca muốn em đi cùng thì em sẽ đi.
—— Ngoan lắm.
Lăng Hách cúi xuống hôn nhẹ lên mái tóc mềm mượt của Hứa An, ra hiệu cho nhân viên đem hàng loạt bộ lễ phục may đo cao cấp xếp hàng dài vào phòng để thử đồ.
Bộ đầu tiên là thiết kế của nhà mốt Chanel với tông trắng thuần khiết, phần cổ áo và cổ tay thêu chỉ bạc lấp lánh chìm nổi. Làn da Hứa An vốn dĩ trắng ngần, mặc bộ này vào trông chẳng khác nào một cậu b.úp bê sứ Tây phương tinh xảo.
Bộ thứ hai mang sắc đen huyền bí của nhà Hermès, bộ vest đính kèm dải ruy băng ngầm tạo hiệu ứng thị giác tương phản mạnh mẽ, khoác lên người chẳng khác nào người thừa kế của một gia tộc phi phiệt.
Bộ thứ ba là thiết kế đường trang cách tân may đo thủ công độc quyền, sắc xanh đậm toát lên vẻ quyền quý, mặc vào trông y hệt một thiếu gia phong lưu tuấn tú.
Lăng Hách kiên nhẫn bắt cậu thử hết bộ này đến bộ khác, cầm điện thoại chụp ảnh liên tục không biết mệt mỏi.
Đến bộ thứ mười, Hứa An thực sự kiệt sức chịu đựng, uể oải gục mặt xuống sô-pha thở hồng hộc.
—— Lăng ca, em mệt quá rồi, hay là tạm dừng không thử nữa nhé.
Lăng Hách lúc này mới luyến tiếc phất tay ra hiệu cho người cất đống quần áo còn lại đi.
—— Thế bé con ưng ý bộ nào nhất nào?
Hứa An đắn đo ngẫm nghĩ một hồi lâu rồi vẫn đành lắc đầu nguầy nguậy.
Bộ nào cũng đẹp xuất sắc, quả thực chẳng thể đưa ra lựa chọn.
—— Hay là Lăng ca quyết định giúp em đi?
—— Ngoan ngoãn thế là cùng.
Lăng Hách bế bổng thiếu niên đặt lại lên đùi mình:
—— Vậy thì chọn bộ màu đen đi nhé.
Mãi cho đến ngày hôm sau, Hứa An mới ngộ ra lý do sâu xa vì sao Lăng Hách lại chọn bộ cánh màu đen ấy cho cậu.
Bởi vì hôm nay bản thân Lăng Hách cũng diện nguyên một cây vest màu xám bạc có thêu đường viền ẩn tương tự, nhìn lướt qua trông chẳng khác nào diện đồ đôi tình nhân.
Chỉ là bộ vest của Lăng Hách to hơn cậu vài cỡ, cậu tò mò lén mặc thử áo khoác của anh vào người, vạt áo dài thượt suýt chạm đầu gối, phần trước n.g.ự.c rộng thênh thang.
Không ngờ bề ngoài Lăng Hách trông thư sinh lịch lãm thế mà vóc dáng lại cao lớn vạm vỡ đến vậy.
Hứa An ôm vạt áo thùng thình quá khổ, gò má bừng bừng đỏ lựng nghĩ thầm. * Hứa An trước đây từng có dịp tham gia dăm ba bữa tiệc từ thiện, bầu không khí xa hoa trụy lạc trong giới thượng lưu đối với cậu chẳng có gì là lạ lẫm.
Theo sát chân người đàn ông bước vào hội trường, cậu ngoan ngoãn tìm một góc khuất yên tĩnh ngồi xuống để không làm phiền công việc giao thiệp của Lăng Hách, tiện tay cầm đĩa chọn vài chiếc bánh ngọt nhỏ lót dạ.
Phải công nhận một điều là bánh ngọt trong tiệc này ngon nhức nách, ăn đứt mấy bữa tiệc dở tệ ở nhà họ Mục hồi trước.
Hứa An vừa ăn vừa tủm tỉm vui vẻ, hai má phúng phính phồng lên hệt như chú thỏ con đang lom lom gặm cỏ.
Có lẽ vì diện mạo quá đỗi nổi bật thu hút, không ít thiếu gia tài phiệt xung quanh cứ chốc chốc lại liếc sang với ánh mắt tò mò tột độ, cậu chỉ lịch sự mỉm cười gật đầu chào xã giao rồi cúi gằm mặt tránh đi.
Đúng vào lúc cậu vươn tay gắp chiếc bánh ngọt thứ năm vào đĩa, một giọng nói châm chọc quen thuộc bất ngờ vang lên ngay sát bên tai:
—— Ồ, hóa ra là cái đồ ăn bám rẻ mạt của nhà tao đây mà, quả nhiên đúng là loại bám chân đại gia, đến cả loại tiệc cấp bậc này mà cũng leo lên góp mặt được cơ à.
Hứa An giật mình ngẩng phắt đầu lên, đập thẳng vào mắt là bóng dáng Mục Kế Nghiệp đang khoanh tay đứng sừng sững bên cạnh, ánh mắt đong đầy sự khinh miệt và cợt nhả hệt như đang nhìn con mồi trong tầm ngắm.
Đại não Hứa An nổ tung “oanh” một tiếng.
Sao lại xui xẻo đụng độ ngay cái ôn thần này ở đây cơ chứ!
