Tiểu Nha Hoàn Của Thái Sư - Chuẩn Bị Lên Đường
Cập nhật lúc: 20/03/2026 01:00
Thời gian nhanh ch.óng trôi nhanh, chớp mắt đã gần đến ngày lên kinh dự thi. Bốn người Thanh Sơn, Tiêu Ân, Tần Ngạn, Đổng Vân đều đã học xong những kiến thức cơ bản nhất đủ cho họ đi thi.
Hạ Linh cũng chuẩn bị xong đồ đạc cho chuyến đi lần này. Vì ngoài nàng ra thì còn Tiểu Y, Vũ Anh và Vũ Trinh nữa.
Tại sao lại có thêm Vũ Trinh thì là vì Hạ Linh muốn xử lý nàng ta trên đường đi. Đương nhiên Vũ Trinh liều mạng không muốn, nhưng Hạ Linh là chủ nhân lên có muốn hay không không phải do Vũ Trinh quyết định.
Có lẽ biết ngày c.h.ế.t sắp đến lên Vũ Trinh đã trở về nhà, Hạ Linh không để ý việc đó. Nói cho cùng thì nàng không thể ngăn cản người sắp c.h.ế.t về nhìn gia đình lần cuối được.
"Tiểu Y, muội chuẩn bị đồ xong chưa?" Hạ Linh hỏi.
Tiểu Y gật đầu, lần này đi phải mất rất nhiều thời gian, nhanh thì nửa tháng mà lâu thì ba tháng. Đồ đạc cá nhân mang theo rất nhiều, ngoài ra còn các loại d.ư.ợ.c liệu và dụng cụ y tế của Hạ Linh.
Nhìn khoảng gần hai mươi hòm gỗ lớn nhỏ, Hạ Linh thầm nghĩ xem có còn thiếu cái gì không. Sau khi chắc chắn không thiếu cái gì, nàng mới đi qua ngó phòng của Vũ Anh.
Sau gần mười năm ngày thì Vũ Anh đã hồi phục tám phần, sức khỏe tinh thần rất tốt. Hắn thì không có đồ gì để mang đi, có thì cũng chỉ là mấy bộ quần áo mà thôi lên sắp xếp phút chốc là xong.
"Đi sang xem đám Thanh Sơn thế nào đi" Hạ Linh nói, nàng cũng muốn xem bọn họ chuẩn bị cái gì.
Trước đó đã thống nhất chỉ cần mang đồ dùng cá nhân và ngân lượng là được. Đồ thiếu thì lên đó mua, mang nhiều cũng không có chỗ để chứa, lại còn làm chậm tiến trình.
Nhưng nghĩ lại thì Hạ Linh thấy hơi mơ mộng, vì bản thân nàng đã mang đến hơn mười tám hòm gỗ rồi. Vậy lên Hạ Linh quyết định ném cái thống nhất kia ra thùng rác.
Hai người đến Đổng gia đầu tiên, Đổng phủ hiếm khi náo nhiệt như hôm nay. Vì Đổng Văn Duẫn chỉ có một mình Đổng Vân, lần này con trai xa nhà lên kinh lên cả Đổng phủ đều tất bật chuẩn bị.
"Hạ Linh đến rồi sao, mau mau vào xem ta chuẩn bị này đã ổn chưa?" Đổng Văn Duẫn thấy Hạ Linh liền cười lớn nói.
Nhưng khi hắn liếc sang Vũ Anh liền bất ngờ vì tại sao Thái Sư lại ở đây. Nhìn ra sự nghi ngờ này lên Vũ Anh liền nói: "Chuyện dài lắm, khi nào có cơ hội sẽ kể cho Đổng đại nhân, còn giờ không ở trong triều lên cứ gọi ta là Vũ Anh là được"
Đổng Văn Duẫn dù không biết vì sao Vũ Anh ở đây nhưng cũng gật đầu, dẫu sao quan viên ai chả có bí mật hay chuyện dài khó nói.
"Mời!" Đổng Văn Duẫn đưa tay nói.
Vũ Anh gật đầu đi vào, còn Hạ Linh thì đã vào trước từ bao giờ rồi. Nàng nhìn đống đồ mà Đổng Văn Duẫn chuẩn bị mà thầm nghĩ đúng là không thiếu một cái gì á.
Từ quần áo, b.út, mực, sách vở, ngân lượng, đồ dùng cá nhân đến mấy thứ đồ trang trí cổ quái cũng có. Hạ Linh cầm một con ngựa gỗ lên mà tò mò mang cái này làm gì?
Nhưng nghĩ đến mấy trăm cây d.ư.ợ.c liệu bản thân mang đi thì Hạ Linh không tò mò nữa, một con ngựa gỗ chắc là đồ Đổng Vân thích.
"Hạ Linh, sao ngươi đến sớm vậy?" Đổng Vân từ bên ngoài chạy vào ngạc nhiên hỏi.
Hắn cũng quay ra thấy Vũ Anh liền nhiệt tình chào hỏi, cái này làm Đổng Văn Duẫn không khỏi tò mò chuyện dài mà Vũ Anh nói là cái gì.
"Còn gì nữa không?" Hạ Linh nhìn Đổng Vân hỏi.
Hắn lắc đầu nói: "Đây là tất cả rồi, đã chuẩn bị xong có thể đi bất cứ lúc nào"
Đổng Văn Duẫn bên cạnh nói: "Chuyến này đi xa có thể nguy hiểm, ta đã chuẩn bị mười hộ vệ cho con rồi, nhớ chú ý an toàn đó"
"Không cần đâu phụ thân, có Vũ Anh ở đây làm gì có nguy hiểm gì" Đổng Vân cười cười khoác vai Vũ Anh nói.
Vũ Anh liếc nhìn Đổng Vân rồi gạt tay tên này ra, còn Đổng Văn Duẫn thì coi như không nghe thấy. Hạ Linh thì vẫn thay Đổng Vân nhận mười hộ vệ này, dù sao Vũ Anh là con bài tẩy chứ không phải lúc nào cũng ném ra dùng được.
"Ta qua nhà Thanh Sơn xem, ngươi đi cùng không?" Hạ Linh nhìn Đổng Vân hỏi.
Đổng Vân gật đầu, ba người sau đó đến nhà Thanh Sơn. So với Đổng phủ thì Thanh gia cũng náo nhiệt không kém.
Hạ Linh trước hết đi thỉnh an Thanh Phụng lão nhân, lão nhân gia mấy tháng không gặp vẫn rất khoẻ mạnh và tinh thần phấn chấn.
Thấy Hạ Linh là Thanh Phụng lão nhân quên luôn Thanh Sơn, kéo tay Hạ Linh ân cần hỏi han đủ thứ chuyện. Mãi nửa canh giờ sau mới chịu dừng lại mà để nàng rời đi.
Vũ Anh và Đổng Vân đã sớm đến chỗ Thanh Sơn xem rồi, lúc Hạ Linh đến thì thấy Thanh Nhạc Hoà đang ở đây.
"Nhạc Hoà huynh!" Hạ Linh tiến đến chào hỏi.
Thanh Nhạc Hoà gật đầu, hắn vẫn chưa thích nghi được với cái bối phận mới này. Ngoài Thanh Nhạc Hoà ra thì ở đây còn các trưởng bối khác của Thanh Sơn, Hạ Linh cũng lần lượt chào hỏi mọi người.
"Thanh Sơn này, lần này đi thì ta đã chuẩn bị cho con hai mươi hộ vệ, trên đường nhớ cẩn thận đó" Thanh Nhạc Hoà nói.
Hai mươi hộ vệ cũng từ bên ngoài đi vào, Hạ Linh nhìn qua liền nhận ra trong này có hai võ giả. Quả nhiên là Thanh gia, ngay cả võ giả cũng có thể thuê được làm hộ vệ.
Phải biết số lượng võ giả vô cùng ít ỏi, hơn nữa ai cũng tâm cao khí ngạo làm gì chịu đi phục vụ người bình thường. Đa phần võ giả kiếm sống bằng việc ở dưới trướng các thế lực giang hồ hoặc vương công quý tộc lớn.
Thanh gia dù giàu có nhưng là gia tộc thương nhân, dù có người làm quan cũng không bằng địa vị so với quý tộc. Có thể thuê được võ giả chứng tỏ phải bỏ ra không ít tiền bạc.
"Phụ thân cần gì phải bày vẽ, có Vũ Anh huynh đi cùng thì có nguy hiểm gì chứ" Thanh Sơn cười cười nhìn Vũ Anh.
Thanh Nhạc Hoà cũng cười xem như không nghe thấy, hắn cũng không có biết thực lực của Vũ Anh mà chỉ coi như con trai nói đùa.
"Chúng ta đến nhà Tiêu Ân xem thử đi" Đổng Vân đề nghị.
Bốn người đến Tiêu gia, cũng giống như Đổng và Thanh thì Tiêu gia hôm nay đang chuẩn bị đồ đạc cho công t.ử gia đi lên kinh thành.
Hạ Linh đến gặp Tiêu Cần lão gia trước, lão nhân gia dù đã tám mươi nhưng vẫn còn khoẻ mạnh, tay cầm chiếc gậy gỗ chống đi không cần ai đỡ.
"Hạ Linh à, lần này phiền con chăm sóc Tiêu Ân rồi, con là tỷ tỷ cứ thoải mái mà đ.á.n.h, nó mà không nghe còn phản kháng về cứ bảo ta!" Tiêu Cần lão nhân nói.
Tiêu Ân bên cạnh liền nhe răng, còn Hạ Linh thì mỉm cười đồng ý ngay lập tức. Chuyện gì chứ đ.á.n.h Tiêu Ân thì nàng làm quá dễ, thậm chí không lo Tiêu Ân phản kháng luôn.
"Ân nhi, lần này con đi thì để đảm bảo an toàn, ta đã thuê mấy hộ vệ cho con, đi đường chú ý đừng làm mình bị thương đó" Tiêu Cần lão nhân nhìn Tiêu Ân nói.
Sau đó lão bảo người gọi những hộ vệ vào, có khoảng hai mươi bảy người. Hạ Linh thầm kinh ngạc khi có tận năm võ giả.
"Có một người ở trên Nhân bảng!" Vũ Anh ghé tai Hạ Linh nói.
Hạ Linh liền kinh ngạc gấp đôi, vì Tam bảng Võ đạo là xếp hạng chiến lực cao nhất của võ giả trong cửu quốc. Mỗi bảng có trăm người, chia Thiên - Địa - Nhân.
Đừng nhìn Nhân bảng thấp nhất mà nghĩ nó yếu, có thể lên bảng đều là người g.i.ế.c ra từ núi thây biển m.á.u. Cửu quốc ước tính có khoảng trăm vạn võ giả, trong trăm vạn người đó có thể lên bảng đã đủ kinh người.
Tiêu gia có thể chiêu mộ được một người làm hộ vệ cho Tiêu Ân, xem ra vẫn coi thường gia tộc giàu thứ hai Khánh An phủ này rồi.
"Đến xem Tần Ngạn nào" Hạ Linh nói.
Năm người đến địa điểm cuối cùng là Thanh Ngọc Các, nơi Tần Ngạn làm các chủ ở đây. Khác với ba nhà kia thì Thanh Ngọc Các không hề có cảnh chuẩn bị gì cả.
"Ta vốn sống ở kinh thành, đến Thanh Ngọc Các ở Khánh An phủ rèn luyện mà thôi. Lần này đi cũng như về nhà, lên không phải chuẩn bị gì cả" Tần Ngạn cười cười nói.
Nói vậy chứ lúc vào phòng Tần Ngạn vẫn thấy đồ được sắp xếp gọn gàng trong hòm gỗ. So với Tiêu Ân, Đổng Vân và Thanh Sơn thì Tần Ngạn mang rất ít, đúng với thống nhất trước đó.
"Để ta dẫn mọi người đi thăm quan" Tần Ngạn nói.
Hạ Linh lần đầu tới Thanh Ngọc Các này, còn Thanh Sơn, Tiêu Ân, Đổng Vân hồi bé có học ở đây, Vũ Anh thì làm Thái Sư lên đã từng đến Thanh Ngọc Các ở kinh thành.
Vậy lên chỉ có Hạ Linh đi với Tần Ngạn, bốn nam nhân còn lại thì kiếm chỗ nào ngồi uống trà đợi.
"Thanh Ngọc Các có tổng cộng mười hai cấp học, phần chia Thiên - Địa - Huyền - Hoàng. Tương ứng với từ sáu đến hai mươi năm tuổi. Tuy nhiên hiện nay chỉ có ba chi nhanh Thanh Ngọc Các có đào tạo ba cấp cao nhất của Thiên phần mà thôi" Tần Ngạn vừa đi vừa nói.
Hạ Linh đi theo mà trầm trồ đến thán phục độ khủng của Thanh Ngọc Các. Riêng khoản kiến trúc đã không kém Kim Ngọc Lầu rồi.
Kim Ngọc Lầu có ba tầng lầu, tầng một có diện tích đủ cho một trăm ba mươi bàn và có ba mươi phòng. Tầng hai có hai mươi phòng và một nhà bếp. Tầng ba có mười phòng và một phòng tắm có thể nhìn ra chợ đêm.
Thanh Ngọc Các có bốn tầng lầu, tổng cộng đủ cho hai trăm người ở cùng lúc. Tại đây có hai mươi bảy lớp học, một lớp học lớn cho năm mươi người. Nhà bếp, phòng ngủ, phòng khám sức khỏe đều có đủ.
Thậm chí Thanh Ngọc Các có cả thư viện và một sân sau cho các hoạt động ngoài trời. Hạ Linh ghé thư viện thì không muốn rời đi, vì các sách y thư ở đây còn tốt hơn ngoài tiệm bán.
Đến cuối ngày thì Hạ Linh trở về Kim Ngọc Lầu, nàng đi tắm rửa rồi ăn tối. Làm xong cũng đến giờ đi ngủ, Hạ Linh lên giường đắp chăn.
"Ngày mai lên đường rồi, không biết kinh thành sẽ thú vị ra sao đây" Hạ Linh cười cười rồi chìm vào giấc ngủ.
