Tiểu Nha Hoàn Của Thái Sư - Chặng Đầu Gặp Cướp

Cập nhật lúc: 27/03/2026 09:12

Sau ba ngày chuẩn bị thì cả đoàn bắt đầu lên đường, Hạ Linh nhìn bản đồ mà nhíu mày vì lộ trình có vẻ không ngắn cho lắm.

Đi từ Khánh An phủ đến kinh thành phải mất ít nhất mười ngày, đó là thuận lợi còn nếu không phải mất khoảng mười hai ngày.

"Đi đường cẩn thận đó" Ninh Vương nói.

Hôm nay Ninh Vương cũng ra ngoài thành tiễn Hạ Linh, còn chuẩn bị cho nàng ba hộ vệ. Hạ Linh không biết vì sao nhưng vẫn nhận ba người này, lúc gặp mặt thì nàng vô cùng kinh ngạc.

Ba võ giả!

"Tại hạ Lục Mạch, xếp thứ 93 của Nhân bảng"  Một người mặc áo đen chắp tay nói.

Hai người còn lại cũng lần lượt giới thiệu. Đầu tiên là Đoàn Gia xếp thứ 92 của Nhân bảng, thứ hai là Nhị Thất xếp thứ 95 của Nhân bảnh. Cả ba đều là thuộc hạ của Ninh Vương thu nhận, có nhiệm vụ bảo vệ Hạ Linh trên đường đi.

"Ninh Vương phủ đúng là cao thủ nhiều, ngoạ hổ tàng long thật mà!" Hạ Linh thầm nói.

Ba gã võ giả trên Nhân bảng làm thủ hộ, cái này so với những hoàng t.ử hay công chúa cũng không kém. Tuy nhiên Hạ Linh cũng không để tâm nhiều, dù sao bên cạnh nàng còn người lợi hại hơn.

"Mã Đồng, chuẩn bị xong chưa?" Hạ Linh nhìn người thanh niên phía sau hỏi.

Mã Đồng gật đầu, hắn sau khi quy phục Hạ Linh đã luôn ở Kim Ngọc Lầu làm bảo vệ. Lần này Hạ Linh đi kinh thành lên mang hắn đi theo làm hộ vệ luôn.

Mấy tháng ở Kim Ngọc Lầu, Mã Đồng thi thoảng được Vũ Anh chỉ điểm vài chiêu lên thực lực tăng mạnh. Dù Vũ Anh có là Tông Sư yếu nhất nhưng vẫn mạnh hơn trăm lần một võ giả Địa bảng, có Tông Sư dạy thì ai có thể không tiến bộ được.

Theo đ.á.n.h giá của Vũ Anh thì Mã Đồng hiện tại có thể xếp hạng tám mươi của Địa bảng. So với xếp hạng thứ chín mươi tám của nửa năm trước đã tăng mạnh.

Vậy lên Hạ Linh đối với ba hộ vệ của Ninh Vương cho cũng không để tâm nhiều lắm, nàng bảo họ để ý bảo vệ Tiểu Y thay cho mình.

Ba người Lục Mạch thì hiện đang nuốt nước bọt kinh hãi, bọn họ nhìn Mã Đồng như nhìn quái thú vì không ngờ lại gặp một cường giả Địa bảng ở đây.

Võ đạo quy tắc gặp người mạnh hơn đều phải kính trọng, đây là luật chung cả giới đưa ra, không nhìn tuổi tác chỉ nhìn thực lực đôi bên. Vậy lên khi thấy Mã Đồng thì cả ba người đều tới chào hỏi cẩn thận.

Còn Vũ Anh?

Ba người Lục Mạch không biết, nhìn không thấu, nhưng ngay cả Mã Đồng cũng cung kính thì ba người thầm nghĩ đây là một cường giả trong top năm mươi Địa bảng hoặc tại Thiên bảng.

Quá k.h.ủ.n.g b.ố!

Một đoàn người mà có một cao thủ Thiên bảng, một cao thủ Địa bảng, bảy võ giả trong đó có một người tại Nhân bảng. Lục Mạch thầm kinh hãi suy đoán gia thế của Hạ Linh.

Chả lẽ là công chúa của hoàng tộc?

"Suy nghĩ gì vậy? Mau lên đường thôi" Hạ Linh vỗ vai Lục Mạch nói.

Nàng sau đó vào xe ngựa ngồi, đây là xe ngựa mà Ninh Vương chuẩn bị cho nàng. Thực ra Hạ Linh thích cưỡi ngựa hơn, nhưng không thể từ chối ý tốt của Ninh Vương lên đành nhận nó mà ngồi.

Cả đoàn hơn sáu mươi người lên đường rời khỏi Khánh An thành, thẳng hướng phía đông mà đi. Mục tiêu của họ là kinh đô Cảnh quốc nằm tại Hoàng châu.

"Từ đây đi Hoàng châu phải đi qua Lâm châu và Duyên châu" Hạ Linh nhìn bản đồ suy nghĩ.

Lộ trình hiện tại của họ là con đường ngày trước Tần Ngạn đi từ kinh thành đến Khánh An phủ. Theo Tần Ngạn thì đây là con đường ít gặp cướp nhất, đều đi đường lớn chứ không băng rừng.

Hạ Linh xem bản đồ một lúc rồi ném nó qua một bên, tạm thời không nghĩ nữa mà quyết định đi ngủ. Cái xe ngựa này rộng đến đủ cho nàng và Tiểu Y nằm ngủ mà không chật luôn.

Chỉ nghĩ đến cái này thôi cũng đủ thấy Ninh Vương phủ giàu cỡ nào, cái xe ngựa này dài gần hai mét á. Ngồi hai người hay nằm đều được, ngựa kéo xe phải dùng đến bốn con.

Mà bốn con ngựa này cũng thuộc loại thượng hạng, ngay cả Vũ Anh cũng khen ngợi còn tốt hơn chiến mã phổ thông trong quân đội.

Xe ngựa này treo cả cờ hiệu của Ninh Vương phủ, Hạ Linh biết đây là Ninh Vương cố tình để cho quan viên các nơi nhìn thấy mà biết.

Hạ Linh nằm xuống ôm Tiểu Y đi ngủ, bên ngoài đã có Vũ Anh lo rồi lên nàng rất yên tâm.

Bên ngoài thì ba người Lục Mạch, Đoàn Gia, Nhị Thất đang thỉnh giáo Vũ Anh về võ học. Nhưng Vũ Anh lười nói lên bảo Mã Đồng làm việc này.

"Haha, Đoàn Gia cơ à, cái tên của ngươi thật là lớn á!" Mã Đồng cười cười nói.

Đoàn Gia cười ngượng nói: "Mã đại ca nói đùa rồi, cứ gọi tiểu đệ là Đoàn Hạ là được, còn Đoàn Gia chỉ là tên danh xưng thôi"

Mã Đồng gật gù, giây sau liền cười lạnh nói: "Nhưng mà ngươi dám xưng một chữ Gia, không sợ bị c.h.é.m c.h.ế.t sao?"

Đoàn Gia liền ứa mồ hôi nói: "Không dám không dám, tiểu đệ chỉ là xưng danh ở một vùng quê hẻo lánh mà thôi, nào dám xưng danh trên giang hồ cơ chứ"

Hai người Lục Mạch và Nhị Thất cười lớn, họ quen biết Đoàn gia đã lâu, bình thường tên này trong Ninh Vương phủ rất kiêu ngạo không ngờ cũng có ngày sợ như hôm nay.

"Được rồi đừng doạ hắn nữa" Vũ Anh nói.

Mã Đồng cũng chỉ trêu Đoàn Gia chút mà thôi, sau đó hắn chỉ điểm vài chiêu cho họ khi cả đoàn dừng lại nghỉ chân, nhờ vậy quan hệ cả bốn trở lên thân thiết hơn nhiều.

Cả đoàn đi gần đến chập tối thì dừng lại nghỉ chân, đám hộ vệ bắt đầu dựng lều và nhóm lửa. Hạ Linh được Vũ Anh đ.á.n.h thức cũng ra ngoài xem thế nào, thấy mọi thứ vẫn bình thường thì nàng yên tâm hơn hẳn.

"Vũ Trinh, ngươi đi lấy nước đi" Hạ Linh nhìn Vũ Trinh nói.

Vũ Trinh từ lúc đi đến giờ vẫn luôn im lặng không nói gì, vì dù sao nàng ta biết chuyến đi này sẽ phải c.h.ế.t lên không có tâm trạng. Lúc này bị Hạ Linh sai cũng chỉ im lặng đi làm theo.

Vũ Anh thấy vậy thì trầm giọng nói: "Có cần ta g.i.ế.c ả ta không?"

Hạ Linh lắc đầu nói: "Không cần, ta tự có đối sách"

"Tại sao không g.i.ế.c ả ta luôn đi?" Đổng Vân bên cạnh hỏi.

Hắn luôn canh cánh trong lòng mối thù hạ độc phụ thân của Vũ Trinh, lúc mới nhìn thấy ả trong đoàn người thì đã muốn lao lên đ.á.n.h cho một trận cho hả giận rồi.

Nếu không phải Vũ Anh cản lại thì Đổng Vân đã sai người c.h.é.m c.h.ế.t Vũ Trinh ngay và luôn rồi. Vậy lên hiện tại hắn rất khó chịu và khó hiểu khi Hạ Linh không xử lý kẻ thù luôn.

"Tên ngốc nhà ngươi, lo mà nghĩ cho cuộc thi đi, mấy việc bẩn thỉu này ngươi tham gia làm cái gì!" Hạ Linh gõ đầu Đổng Vân nói.

Đổng Vân kêu đau vẫn muốn thắc mắc, nhưng Thanh Sơn đã kéo hắn đi phụ mình sắp xếp giường ngủ. Hạ Linh cũng được Thanh Sơn sắp xếp lều cho xong hết mọi thứ.

"Đa tạ!" Hạ Linh mỉm cười nói.

Nhìn cảnh này mà Vũ Anh muốn gãi mắt, hắn thầm nghĩ có lên xử lý luôn Thanh Sơn trên đường đi không nhỉ?

Cả đoàn người tối đó ăn uống và nghỉ ngơi mà không có chuyện gì xảy ra. Ngay cả Vũ Trinh cũng khó hiểu vì nàng ta tưởng đêm nay sẽ phải c.h.ế.t.

Sáng hôm sau đoàn người tiếp tục lên đường, họ đến được một thị trấn thuộc Minh An huyện, đi qua nơi này là họ sẽ đến được Minh An huyện.

Hạ Linh sai Vũ Trinh đi mua ít đồ, còn Vũ Anh thì đi thuê xem có cái quán trọ nào không. Cả đoàn sau khi sắp xếp chỗ ngủ thì qua đêm ở đây.

Sáng sớm hôm sau thì Hạ Linh dậy sớm gọi Vũ Trinh dậy, hai người đi vào rừng. Vũ Trinh đi theo mà thầm nghĩ chắc thời điểm c.h.ế.t của mình đã đến rồi.

Nhưng lạ thay qua hai canh giờ vẫn không thấy Hạ Linh làm cái gì, hai người cứ đi và đi một vòng quanh rừng gần thị trấn rồi lại quay về. Suốt thời điểm đó Hạ Linh không hề làm gì hay nói gì.

Việc này làm Vũ Trinh thấy rất lạ, lúc gần về đến nhà trọ thì không nhịn được mà hỏi: "Tại sao ngươi không ra tay g.i.ế.c ta?"

Hạ Linh cười cười nói: "Chưa đến lúc á, ngươi cần gì phải vội"

"Vậy tại sao lại gọi ta ra đây?" Vũ Trinh hỏi, nếu không muốn g.i.ế.c nàng thì tại sao lại gọi nàng đi cùng. Chả lẽ gọi chơi sao?

"Gọi ngươi dậy đi bộ cho vui thôi, vận động chút ấy mà, đừng căng thẳng nghĩ nhiều làm gì" Hạ Linh khẽ cười nói.

Nói xong thì nàng quay về đ.á.n.h thức đám người kia, cả đoàn trả phòng tiếp tục lên đường. Hiện tại họ còn chưa ra khỏi địa phận của Khánh An phủ nữa, vậy lên phải đẩy nhanh tốc độ hơn.

Chỉ là ngày thứ ba khi vừa ra khỏi địa phận Khánh An phủ, đoàn của Hạ Linh đã gặp phải một đám cướp khoảng bảy mươi người. Việc này khiến nàng hơi bất ngờ vì không ngờ lại nhiều đến thế.

"Hahaha, không ngờ lại gặp được một con dê béo ở đây, tất cả nghe đây, lão t.ử là Hắc Hổ sơn Mãng Hùng. Thuận ta thì sống, nghịch ta thì c.h.ế.t!" Một tên trung niên to béo đứng ra nói.

Hạ Linh đứng trên xe ngựa nhìn tên này mà thấy hơi bẩn mắt, nghĩ tưởng gặp một cục xương cứng ai ngờ lại là heo. Nàng hết hứng lên nói với Vũ Anh mau xử lý để còn lên đường.

"Mã Đồng, ngươi và Lục Mạch xử lý đi" Vũ Anh nhàn nhạt nói.

Mã Đồng gật đầu, hắn xuống ngựa rút kiếm lao lên. Lục Mạch cũng theo sau, ngoài hắn ra còn có Đoàn Gia và Nhị Thất.

Bốn người vừa lao lên đã g.i.ế.c cho đám sơn tặc đầu rơi m.á.u chảy. Mãng Hùng thấy vậy thì tức giận quát: "Lao cả lên cho ta, bắt lấy nữ t.ử trong xe kia!"

Nói rồi hắn vác đao xông lên, dựa vào đám tiểu đệ mà vượt qua Mã Đồng và ba người Lục Mạch. Nhanh ch.óng lao đến trước xe ngựa của Hạ Linh.

"Mã Đồng, ngươi làm ăn chán quá đấy" Vũ Anh thở dài nói.

"Cút ra!" Mãng Hùng gầm lớn vung đao lên định c.h.é.m Vũ Anh.

Nhưng một bóng đen lướt nhẹ qua, một âm thanh nhẹ như cắt giấy vang lên, cổ của Mã Hùng cứ vậy bị rạch một đường dài. Mã Đồng thì lạnh nhạt thu kiếm về, chậm rãi nhìn Mã Hùng ngã xuống mà c.h.ế.t.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.