Tiểu Nha Hoàn Của Thái Sư - Chặng Hai Gặp Quan
Cập nhật lúc: 27/03/2026 09:12
Sau khi xử lý xong đám sơn tặc thì đoàn người tiếp tục lên đường. Nhưng do hỗn chiến vừa rồi đã khiến năm hộ vệ bị thương, Hạ Linh đành phải cho đoàn dừng lại để băng bó cho họ.
Lúc này đám hộ vệ và ba người Lục Mạch mới biết Hạ Linh là đại phu. Cái này càng khiến đám người Lục Mạch thêm suy đoàn thân phận của Hạ Linh.
Vì một đại phu mà có thể khiến Ninh Vương ân cần quan tâm như vậy có thể bình thường sao? Hơn nữa họ tại sao chưa nghe danh tiếng của Hạ Linh nhỉ?
"Hạ Linh cô nương này, xin hỏi cô nương là gì của Ninh Vương điện hạ vậy?" Lục Mạch tò mò hỏi.
Nếu bình thường là người khác thì hắn sẽ không hỏi đâu, nhưng nhìn Hạ Linh có vẻ dễ nói chuyện lên hắn mới dám hỏi.
"Ta là con gái bằng hữu cũ của Ninh Vương á" Hạ Linh nói.
Lục Mạch gật gù nhưng vẫn cảm thấy lạ lạ, nếu là con gái bằng hữu thôi thì có cẩn bọn họ đi theo bảo vệ không?
Người bằng hữu cũ này chắc là không đơn giản, Lục Mạch đoán là đại quan nào đó ở kinh thành. Vì kinh thành đúng là có một vị Ngự Sử trưởng quan họ Hạ tên T.ử Kính.
"À mà hồi trước cô nương ở đâu vậy? Bọn ta chưa nghe nói ở Ninh Vương phủ nhắc qua Hạ Linh cô nương á?" Nhị Thất hỏi.
Hạ Linh cũng hơi ngạc nhiên, vì danh tiếng của nàng ai ở Khánh An thành chả biết đến. Tại sao ba người Lục Mạch lại không biết được chứ?
"Ba người trước đây không ở Khánh An thành sao?" Hạ Linh hỏi.
"Đúng vậy, bọn ta lâu nay vẫn ở biên giới huấn luyện á" Đoàn Gia nói.
Hạ Linh nghe vậy liền hiểu, họ ở tận biên giới thì không biết nàng là phải rồi. Còn việc Ninh Vương phủ không có ai nhắc đến nàng thì đơn giản là họ không rảnh rỗi, bàn luận về một nữ t.ử làm gì cho mệt.
"Có gì sau này ta kể cho ba người, còn giờ thì lên đường tiếp thôi" Hạ Linh nói.
Ba người gật đầu, cả đoàn người tiếp tục lên đường. Họ đã vào địa phận Lâm châu, không còn ở Khánh An phủ nữa lên cũng phải cẩn thận hơn.
Dù cờ hiệu của Ninh Vương có thể giải quyết hầu hết chướng ngại chốn quan trường. Nhưng sơn tặc và cướp của thì không biết á, vậy lên họ luôn phải cẩn thận đề phòng có kẻ lạ mặt tấn công.
Lâm Châu là một trong hai mươi ba châu huyện của Cảnh quốc. Dù nằm bên cạnh Khánh An phủ nhưng nơi này khá là nghèo, dọc đường đi thấy rất ít làng mạc hay thị trấn.
Lý do thì đơn giản là Lâm châu thì được coi như cầu nối giữa Duyên Châu và Khánh An phủ. Bình thường thì thương nhân từ Duyên châu sẽ đi qua Lâm châu để đến Khánh An phủ và ngược lại.
Vậy lên nơi này không phát triển gì nhiều, đa phần tập trung tại trung tâm của Lâm châu mà thôi. Tuy nhiên tuyến đường của đoàn người không đi qua trung tâm, vậy lên Hạ Linh chỉ đành để khi khác đến thăm quan nơi đó.
"Đổng Vân, cho ta mượn ngựa của ngươi" Hạ Linh vén rèm xe nói.
Đổng Vân đi đằng trước liền dừng ngựa lại, Hạ Linh cười cười nói: "Vào trong đó ngồi đi, ta muốn cưỡi ngựa chút"
Đổng Vân gật đầu đi vào xe ngựa ngồi, còn Hạ Linh thì leo lên ngựa của Đổng Vân. Nàng rất lâu không cưỡi ngựa lên ban đầu có hơi khó điều khiển.
"Có cần ta giúp không?" Vũ Anh hỏi.
Hạ Linh lắc đầu, nàng năm mười hai tuổi đã cưỡi ngựa băng rừng rồi, trải qua năm năm thì việc này với nàng chỉ là chuyện đơn giản. Nếu để Vũ Anh giúp thì quá mất mặt rồi.
Chỉ một lát thì Hạ Linh đã điều khiển được, nàng rất hưng phấn liền quất dây cương, con ngựa hí lên một tiếng rồi lao nhanh đi phía trước.
"Mau lên đi mấy tên ngốc, ai chậm chân là rùa đó nha!"
"Đi!" Vũ Anh nói.
Cả đám người quất ngựa mau ch.óng đuổi theo Hạ Linh, chỉ là một lát sau thì cả đoàn người liền kinh ngạc khi đã không thấy Hạ Linh đâu?
Sao lại mất dấu nhanh như vậy được?
Vũ Anh nhìn bốn phía xung quanh, hắn không cảm nhận được một chút d.a.o động nào ở đây. Trên đất vẫn còn dấu chân ngựa, nhưng giữa đường thì lại đứt đoạn không thấy đâu.
Cả người vừa ngựa đều biết mất không dấu vế? Con mẹ nó, Vũ Anh lập tức nghĩ liệu ở đây có phải có yêu quái hay không?
"Hạ Linh đâu?" Thanh Sơn lo lắng hỏi.
Nhưng lúc này không ai trả lời được, họ dù chạy sau nhưng chỉ cách có một đoạn không xa. Một người một ngựa đột nhiên biến mất không dấu vết, cái này không ai trả lời được á.
"Chả lẽ Hạ Linh cố tình trốn chúng ta?" Đoàn Gia nghi ngờ nói.
Vũ Anh lắc đầu phủ nhận, Hạ Linh có năng lực trốn người khác chứ không thể trốn khỏi Tông Sư được. Hạ Linh nhất định không trốn, nàng cũng không thể tự nhiên không thấy đâu được.
"Mau chia nhau ra tìm đi!" Vũ Anh trầm giọng nói.
Lục Mạch chịu trách nhiệm cùng hai mươi hộ vệ ở lại bảo vệ hành lý, bốn công t.ử là Đổng Vân, Tiêu Ân, Tần Ngạn, Thanh Sơn cũng phải ở lại, Tiểu Y và Vũ Trinh thì được cho vào xe ngựa. Những người còn lại liền chia nhau ra đi tìm Hạ Linh.
...
"Lão trang chủ, ngài làm con sợ hết hồn á!" Hạ Linh vỗ vỗ ngựa cười nói.
Bên cạnh nàng là một ông lão khoảng tầm sáu mươi, tóc đen râu trắng, dáng người hơi gây gò nhưng lại hiện rõ cơ bắp săn chắc. Cả người toát ra khí thế kinh người, vẻ mặt lúc này đang mỉm cười nhìn Hạ Linh.
"Linh nhi, mấy năm qua sao con không đến thăm ta hả?" Ông lão hỏi.
Hạ Linh nói: "Con cũng muốn đến chứ, nhưng lúc đó lại bị bán đi đến Khánh An phủ, sau đó đủ thứ chuyện xảy ra khiến con không có thời gian á"
"Vậy sao, ở Khánh An phủ có người gây phiền phức cho con hả?" Ông lão vuốt râu hỏi.
Hạ Linh lắc đầu nói: "Không có ai á, với cả con xử lý được mà"
Ông lão kia cười cười, lão đương nhiên biết Hạ Linh xử lý được. Nhưng nếu quả thực có người tìm nàng gây phiền phức thì lão cũng không ngại dọn dẹp hộ chút rắc rối.
"Tên tiểu t.ử Tiêu Vũ Hoạ đó có đối tốt với con không?" Ông lão đột nhiên hỏi.
Hạ Linh thầm nghĩ thiên hạ có thể gọi Ninh Vương là tiểu t.ử chắc không còn mấy người á. Nàng suy nghĩ một lát rồi gật đầu nói: "Ngài ấy có, mấy hôm trước ngài ấy còn tặng con một chiếc xe ngựa và ba người hộ vệ lợi hại á"
Ông lão cười lớn nói:" Ba tên nhãi ranh xếp bét tại Nhân bảng đó mà lợi hại sao, Hạ Linh này, nếu con thích thì ta có thể cho con hộ vệ lợi hại gấp trăm lần"
Hạ Linh vội xua tay nói: "Thôi thôi con không cần đâu, mà lão trang chủ này lần này ngài định đi đâu?"
Ông lão suy nghĩ một lát rồi nói: "Ta sẽ đi gặp tên tiểu t.ử Vũ Anh kia một lát, sau đó đi đến Khánh An phủ thăm Thanh Phụng và Tiêu Cần hai vị lão huynh"
"Vậy hiện tại ngài đưa con quay lại đó sao?" Hạ Linh hỏi.
Ông lão gật đầu nói: "Lát nữa diễn kịch với ta một chút"
Hạ Linh biết ông lão muốn làm gì liền thấy hưng phấn, nàng cũng muốn xem phản ứng của Vũ Anh và đám người Thanh Sơn thế nào.
...
"Tìm thấy không?" Vũ Anh hỏi Đoàn Gia.
Đoàn Gia lắc đầu nói: "Không tìm thấy, bọn ta đã tìm quanh đây rồi mà không thấy gì cả"
"Đã tìm quanh đây năm dặm cũng không thấy gì" Nhị Thất nói.
Lần lượt những hộ vệ lên báo tin, tất cả đều không tìm thấy Hạ Linh ở đâu. Ngay cả Mã Đồng cũng không tìm thấy người đâu.
Đang lúc họ cảm thấy lo lắng và không biết làm sao thì từ trong rừng đi ra một đám người. Cả đoàn liền rút kiếm ra cảnh giác, mà đám người kia cũng rút kiếm ra theo.
"Thu kiếm lại cho ta!" Lúc này một tiếng quát từ phía sau vang lên.
Đám người thu kiếm lại đứng sang hai bên, một người mặc áo quan đi lên cười cười chắp tay nói: "Mấy vị chắc là đến từ Khánh An phủ nhỉ, tự giới thiệu thì bản quan tên Lân Thạch, là huyện uy của Vĩnh Thanh huyện á"
Vũ Anh liếc mắt rồi đi lên chắp tay đáp lễ nói: "Ta là Tiêu Vũ Anh"
"Hoá ra là Tiêu Thái Sư, quả là vinh hạnh khi gặp" Lân Thạch cười nói.
Hả?
Vũ Anh hơi ngạc nhiên khi mà một bát phẩm huyện úy lại biết đến hắn. Không đợi Vũ Anh thắc mắc thì Lân Thạch đã nói: "Các vị chắc là đang tìm người nhỉ, chuyện là người các vị muốn tìm đang ở huyện nha, mời các vị theo ta"
Lời này nói ra khiến cho cả đoàn người kinh ngạc, họ không ngờ Hạ Linh sớm đã đến huyện nha của Vĩnh Thanh huyện rồi.
Nhưng lời của Lân Thạch khiến Vũ Anh, Mã Đồng Đoàn gia và Nhị Thất kinh hãi. Vì họ chưa phải là chưa đi con đường này, biết rõ từ chỗ này phải đi thêm bảy dặm đường nữa mới đến được Vĩnh Thanh huyện.
Ngựa có thể chỉ trong vài phút đi được bảy dặm đường?
Có thể không để lại dấu vết nào trên đường?
Chả lẽ ngựa bay sao?
"Chúng ta làm gì giờ?" Mã Đồng hỏi Vũ Anh.
Vì không có Hạ Linh thì Vũ Anh là người cầm đầu, nếu Vũ Anh đi thì có là đầm rồng hang hổ họ cũng sẽ đi cùng.
"Đi!" Vũ Anh nói, hắn muốn xem cái Vĩnh Thanh huyện này có gì bí ẩn.
Mã Đồng trở lại gọi đám người Lục Mạch lên đường, dưới sự chỉ dẫn của Lân Thạch thì không lâu sau đó họ đã đến được Vĩnh Thanh huyện.
Nơi này vô cùng tấp nập và náo nhiệt, người ra xe vào nhiều không ngớt, dù chỉ là một huyện nhỏ nhưng đâu đâu cũng thấy nhà cao cửa rộng. Việc này càng khiến Vũ Anh thêm cảnh giác.
Đoàn người nhanh ch.óng đến được huyện nha của Vĩnh Thanh huyện, để đảm bảo an toàn thì chỉ có Vũ Anh và Mã Đồng đi vào. Nhưng Thanh Sơn và Đổng Vân cũng vào theo.
Bốn người được Lân Thạch dẫn đến hậu đường phía sau, ở đây người tiếp đón họ là huyện lệnh Vĩnh Thanh huyện tên Lân Tân Bình.
"Xin hỏi Lân đại nhân Hạ Linh ở đâu?" Vũ Anh vào thẳng vấn đề mà hỏi.
"Hạ Linh? Tiêu đại nhân có nhầm rồi không, ta tưởng người ngài muốn tìm là một nam nhân chứ?" Lân Tân Bình nói.
Vũ Anh lập tức biết đây là bẫy, nhưng vừa quay đầu thì đã thấy một ông lão ngoài cửa. Đôi mắt hắn lập tức co rút lại.
"Nhóc con, lâu rồi không gặp" Ông lão cười cười nói.
