Tiêu Rồi, Ngọt Quá - Chương 114
Cập nhật lúc: 15/03/2026 08:00
Văn phòng.
Hạ Thành Nho đang bàn bạc với Hoàng Phi Hoành.
"Giáo viên chủ nhiệm khối 10 có nói với tôi rồi, học sinh lớp 10 đều rất ngưỡng mộ Lục Hoài Chu lớp thầy, bảo em ấy là học thần, học bá."
"Tất nhiên cũng có rất nhiều nữ sinh thích Khương Vãn."
"Xem con bé như mục tiêu phấn đấu vậy."
"Tôi tính thế này, năm nay để Lục Hoài Chu và Khương Vãn đến phát biểu động viên học sinh khối 10. Thành tích của hai em ấy chính là bằng chứng thuyết phục nhất."
"À đúng rồi, còn có Tống Cảnh Nghiên lớp 4 nữa. Vậy quyết định rồi nhé, ba em đó sẽ làm diễn giả chiều thứ Sáu tuần này, truyền cảm hứng cho các đàn em khối 10."
"Thầy thông báo cho bọn trẻ một tiếng."
"Hừm, thôi quên đi, để tôi đích thân đi nói vậy." Hạ Thành Nho nói xong liền rời văn phòng, hướng thẳng về lớp 1.
Hoàng Phi Hoành cầm tách trà, cảm thấy khó hiểu, nhếch mép cười khẽ.
Đây gọi là bàn bạc à?
Ông còn chưa kịp nói một câu nào.
Nói đúng hơn thì đây là... thông báo thì có.
Đúng là lãnh đạo có khác.
——————
Khương Vãn và Lục Hoài Chu quay về lớp học. Hai người đấu khẩu một lúc, giờ đây lớp học yên tĩnh lạ thường, chỉ có mỗi bọn họ. Thượng Khiêm thì bị gọi lên phòng giáo viên bộ môn Toán.
Khương Vãn vừa lấy từ túi tài liệu trong suốt ra một tờ đề thi Hóa mới tinh, chợt thấy bóng dáng Hạ Thành Nho.
Nhìn thấy hai học sinh xuất sắc chăm chỉ học tập trong lớp, Hạ Thành Nho cảm thấy vô cùng hài lòng, vừa đi vừa cảm thán: "Aizz, thật tốt quá."
Lục Hoài Chu nghe thấy tiếng ông, ngẩng đầu lên, mắt hơi nheo lại vẻ khó chịu, rồi lại nghe thấy ông nói tiếp: "Lục Hoài Chu, Khương Vãn, thầy đến để thông báo một chuyện đây."
"Nhà trường muốn hai em đến chia sẻ với các em khối 10, động viên và truyền cảm hứng cho các em ấy."
"Chiều thứ Sáu tuần này nhé, bài phát biểu thì hai em tự soạn trước đi."
Giáo viên ai cũng yêu thích học trò chăm chỉ. Nhìn hai đứa trẻ này cặm cụi học tập, Hạ Thành Nho càng vui đến mức cười không khép miệng lại được.
Phát biểu? Khương Vãn cảm thấy cũng không sao, vì trước đây cô đã quen với việc phát biểu dưới cờ, không thành vấn đề.
Chỉ là Lục Hoài Chu thì khác, anh luôn làm theo ý mình, chẳng mấy khi quan tâm đến mấy chuyện như thế này.
Nghĩ vậy, Khương Vãn quay sang nhìn anh, chỉ thấy thiếu niên chống cằm, lười nhác hờ hững ngước mắt lên, nhàn nhạt đáp: "Em không đi."
Hạ Thành Nho lập tức tiến lại gần, giọng điệu như tiếc rèn sắt không thành thép: "Sao em lại không đi được? Em học giỏi thế này, chia sẻ phương pháp học tập của mình để giúp các đàn em tiến bộ, đây là một việc tốt mà."
"Khương Vãn còn không từ chối đây này."
"À, còn có Tống Cảnh Nghiên lớp 4 nữa, em không thể không đi đâu."
Nghe thấy cái tên Tống Cảnh Nghiên, chân mày Lục Hoài Chu khẽ động, anh im lặng vài giây, rồi cực kỳ miễn cưỡng đáp: "Được rồi, em đi."
Không thể để chim cánh cụt nhỏ của anh ở một mình với Tống Cảnh Nghiên được.
Hạ Thành Nho rất hài lòng, vung tay một cái: "Thế hai em soạn bài phát biểu đi, có vấn đề gì thì cứ tìm thầy. Giờ thầy đi sang các lớp khác đây."
Nói xong, ông vui vẻ ngân nga một bài hát, bước ra khỏi lớp.
Khương Vãn là người không thích trì hoãn công việc, đặc biệt là những nhiệm vụ do giáo viên giao. Vì vậy, cô ngoan ngoãn lấy sổ ra, bắt đầu viết bài phát biểu.
Là người đứng nhất môn Ngữ văn, loại bài viết này chẳng có gì khó với cô. Vừa đặt b.út viết được hai câu, chợt thấy Lục Hoài Chu bất ngờ ngồi sang bên cạnh.
Anh cũng cầm theo một quyển sổ và cây b.út, dáng vẻ lười nhác tùy ý, ánh mắt lại đang dán c.h.ặ.t vào quyển sổ của cô.
Khương Vãn nhanh tay che lại, phồng má lên, bĩu môi nói: "Đừng nhìn bài của tớ, chúng ta không thể viết giống nhau được!"
Lục Hoài Chu nhướng mày, dời mắt sang quyển sổ của mình.
Khương Vãn mới viết phần mở đầu. Một tay cô chống má, tay còn lại xoay xoay cây b.út, đang suy nghĩ xem đoạn tiếp theo nên viết gì.
Vô tình liếc mắt, cô chợt nhìn thấy Lục Hoài Chu bên cạnh.
Chàng trai cúi đầu, sống mũi cao thẳng, ngón tay thon dài cầm b.út, đường nét xương quai hàm rõ ràng, vừa cứng cỏi vừa sắc bén. Đôi môi mỏng khẽ mím, có chút quyến rũ mê hoặc. Gương mặt tuấn tú, thần sắc chuyên chú nghiêm túc.
Cô nhất thời thất thần nhìn anh.
Không ngờ, quyển sổ trên bàn bỗng bị Lục Hoài Chu giật lấy.
Một tiếng cười khẽ phát ra từ cổ họng anh, âm điệu lười nhác tùy tiện, nhưng lại dễ nghe đến cực điểm.
Khương Vãn bất lực, vội vươn tay giật lại, nhíu mày trách: "Ai da, trả cho tớ!"
Giọng nói mềm mại, mang theo chút nũng nịu đầy nữ tính.
Lục Hoài Chu cố tình trêu cô, giơ quyển sổ cao lên. Khương Vãn thấp hơn anh nhiều, định đứng dậy nhưng chỗ ngồi quá chật, nhất thời không đứng vững.
Một tay cô vô thức chống xuống dưới, chẳng biết thế nào lại đặt ngay lên tay Lục Hoài Chu.
Cô cuống cuồng siết lấy ngón tay anh, bàn tay mềm mại truyền đến hơi ấm, nhưng bản thân cô lại không hề nhận ra, chỉ cố chấp vươn tay còn lại cướp quyển sổ.
Lục Hoài Chu cúi mắt nhìn tay cô, trắng nõn thon dài, như ngọc dương chi.
Đôi mắt anh dần sâu hơn, cổ họng khẽ chuyển động, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác khô nóng.
