Tiêu Rồi, Ngọt Quá - Chương 115
Cập nhật lúc: 15/03/2026 08:00
Bỗng nhiên, anh hơi cong môi, kéo dài giọng điệu như đang dỗ dành trẻ con: "Nhắm mắt lại, tớ sẽ trả cho cậu."
"Thật không?" Khương Vãn nửa tin nửa ngờ, đôi mắt hạnh tròn xoe long lanh ánh nước.
Lục Hoài Chu khẽ gật đầu, đáy mắt sâu thẳm như mực.
Khương Vãn nghĩ, vậy thì tin anh một lần xem sao. Thế là, cô ngoan ngoãn nhắm mắt lại.
Khi đôi mắt khép lại, bóng tối bao trùm, các giác quan khác lại trở nên nhạy bén hơn.
Cô nghe thấy tiếng quyển sổ sột soạt bên tai, sau đó, quyển sổ nhẹ nhàng phủ lên mặt cô, che cả đôi môi, nhẹ bẫng.
Trái tim cô bỗng đập nhanh hơn, hàng mi khẽ run, trong lòng lại dâng lên một chút mong chờ không nên có.
Chỉ chốc lát, cô cảm nhận được có thứ gì đó đang dần tiến lại gần. Hơi thở mát lạnh của anh bao quanh cô, vừa xa vừa gần. Qua lớp giấy, dường như có một thứ gì đó ấm áp, vừa vặn chạm vào môi cô.
Khương Vãn khựng lại trong giây lát, đầu óc trống rỗng, muốn mở mắt nhưng lại không dám.
Chỉ vỏn vẹn vài giây, Lục Hoài Chu liền rời đi.
Tiếng "soạt" vang lên, quyển sổ được đặt lại lên bàn.
Gương mặt tuấn tú của anh đập vào mắt cô, cùng với đôi môi đẹp đẽ ấy.
Khương Vãn theo phản xạ khẽ mím môi. Bàn tay cô bị anh nắm c.h.ặ.t, chàng trai nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm, giọng nói khàn khàn đến đáng sợ: "Chim cánh cụt nhỏ, cậu muốn hại c.h.ế.t tớ, có phải không?"
Khương Vãn vô thức lắc đầu, ngơ ngác không hiểu.
Sao có thể chứ, cô đâu có làm gì đâu!
Nhìn vào đôi mắt trong veo của cô, Lục Hoài Chu khẽ cười tự giễu, hít một hơi thật sâu, trả lại quyển sổ cho cô.
Rồi anh xoa xoa đầu cô: "Viết nhanh lên."
Khương Vãn mím môi, định nói gì đó nhưng lại thấy bầu không khí quá ngượng ngùng, chỉ đỏ mặt, không khách khí cà khịa: "Cậu còn nói tớ, cậu viết cả buổi rồi mà mới có mỗi cái tiêu đề!"
Lục Hoài Chu chẳng hề bận tâm, chống má nhìn cô, thấp giọng cười khẽ: "Vì tớ không tập trung nổi mà."
Mặt Khương Vãn càng đỏ hơn.
Cô đẩy anh một cái, hung hăng nói: "Về chỗ đi, đừng có quấy rầy tớ nữa!"
Lục Hoài Chu lần này rất ngoan ngoãn, đứng dậy trở về chỗ ngồi.
Đợi anh đi rồi, Khương Vãn nhìn tờ đề thi Hóa học trên bàn, khẽ c.ắ.n môi, cất nó vào trong túi.
Cô không còn cách nào tập trung đối mặt với tờ đề này nữa. Một lát nữa phải đi xin lớp trưởng một tờ khác vậy.
Ngoài cửa lớp, Bùi Ngôn thu hồi ánh nhìn.
Cậu dựa vào tường, đáy mắt vương nét cười nhạt, nhưng thần sắc lại nhuốm đầy vẻ mất mát.
Thật tốt quá.
Cậu cũng muốn có được...
Hai tiết học cuối buổi chiều là môn Toán, giáo viên phát một bộ đề xuống, yêu cầu cả lớp làm bài.
Việc làm đề đối với học sinh lớp 12 đã là chuyện quá quen thuộc.
Khi Khương Vãn thu dọn đề, vô tình lại nhìn thấy tờ đề Hóa lúc trước. Rõ ràng vẫn còn mới tinh, nhưng cô cứ cảm thấy trên đó có dấu vết gì đó khiến người ta xấu hổ đến mức không dám đối diện.
Chỉ mới nhìn một cái, mặt cô đã đỏ lên.
Bên cạnh, Đường Nịnh thấy cô cứ ngẩn người, không chịu làm bài, liền quay sang nhìn, phát hiện khuôn mặt cô đỏ bừng, vẻ mặt không được tự nhiên.
Cô lo lắng hỏi: "Khương Khương, sao mặt cậu đỏ vậy?"
Bị Đường Nịnh phát hiện dáng vẻ mất mặt của mình, Khương Vãn vội vàng dùng mu bàn tay áp lên má để hạ nhiệt, cũng không dám nhìn thẳng vào mắt Đường Nịnh: "Không có gì đâu."
"Cậu mau làm bài đi, không thì lát nữa lại không kịp đấy."
Lớp 1 là lớp trọng điểm khối tự nhiên, cũng có thể coi là lớp giỏi nhất thành phố.
Vậy nên yêu cầu của thầy cô đối với học sinh cũng rất cao, ví dụ như một đề Toán bình thường vốn dĩ có thời gian làm bài là 120 phút, nhưng giáo viên Toán của lớp 1 lại yêu cầu cả lớp phải cố gắng hoàn thành trong 90 phút.
Với những bạn học không giỏi lắm, thời gian này có phần hơi gấp.
Trước đây, có lẽ Khương Vãn còn thấy hơi chật vật, nhưng bây giờ cô đã tốt hơn nhiều, có thể theo kịp tốc độ này. Hôm nay, trạng thái làm bài của cô đặc biệt tốt, cứ như uống phải t.h.u.ố.c tăng lực vậy.
Đầu óc xoay chuyển nhanh ch.óng, hoàn toàn không bị ảnh hưởng.
Lục Hoài Chu chưa đến một tiếng đã làm xong bài, sau đó gục xuống bàn ngủ. quá mệt rồi.
Giáo viên Toán đi ngang qua anh, vốn định gọi dậy, nhưng liếc nhìn bài làm của anh thì lại thấy toàn bộ đều đúng.
Thế nên, cô giáo để mặc anh ngủ tiếp.
Mạnh T.ử Dương cũng ngáp ngắn ngáp dài, có lẽ vì đã quá hăng say đá bóng trong tiết Thể d.ụ.c, tiêu hao quá nhiều thể lực nên bây giờ cả người uể oải, mệt mỏi.
Nhưng cậu không dám ngủ, liền sờ túi áo, phát hiện trong cặp vẫn còn vài viên kẹo. Đây là kẹo mà sáng nay em gái cậu đã dúi vào tay cậu trước khi đi học.
