Tiểu Sư Muội Không Muốn Công Lược Nữa - Chương 230

Cập nhật lúc: 31/03/2026 12:17

Không biết có phải vì thời gian trôi qua quá lâu không mà con đường đi vào thung lũng Sát Địa này vậy mà ngày càng hẹp lại.

Vội vội vàng vàng, cuối cùng hai người cũng vào được thung lũng trước khi mặt trời lặn.

Cũng coi như là thực sự, thực sự bước chân vào địa giới Sát Địa.

Tạ Chiết dừng lại bên một tảng đ-á.

Đó là một tảng ngọc thạch, phía trên có khắc ấn ký tông môn của Thương Vũ Tông.

Ấn ký đó đặt ở đây chính là để thông báo cho tất cả những kẻ xâm nhập rằng mảnh đất này hiện giờ là địa giới của Thương Vũ Tông, không phải ai cũng có thể vô cớ xông vào.

Tạ Chiết nheo mắt, đang định ra tay thì người vốn đứng sau lưng bên phải hắn đột nhiên rút kiếm ra.

Kiếm thế của Ngu Chi sắc bén, mang theo kiếm khí không thể ngăn cản, vậy mà c.h.é.m thẳng tảng ngọc thạch cao nửa người đó làm đôi.

Còn ấn ký tông môn của Thương Vũ Tông ở phía trên tảng ngọc thạch đó cũng vỡ ra theo tiếng vang.

Ngu Chi rũ mắt nhìn tảng ngọc thạch bị nàng c.h.é.m làm đôi đó, giọng nói hơi lạnh, “Tảng ngọc thạch tốt như thế này vậy mà Thương Vũ Tông lại vứt ở nơi như thế này.”

“Nghĩ cũng biết những năm qua Thương Vũ Tông đã vơ vét được bao nhiêu thứ trong bóng tối rồi.”

Tạ Chiết cười một tiếng, hắn giơ tay vuốt vuốt lưng Ngu Chi, “Đi thôi.”

Vừa vào thung lũng bèn có thể cảm nhận được một luồng gió xoáy từ trong ra ngoài, Ngu Chi nheo nheo mắt, bị luồng gió đó thổi khiến mắt hơi đau.

Nàng giơ tay che mắt, trong lòng cũng có chút thắc mắc, “Tại sao lại như vậy?”

Tạ Chiết ngước mắt lướt qua khung cảnh um tùm trước mắt, giọng nói hơi do dự, “Sát Địa nuôi dưỡng con người, những năm qua chắc là đã sinh ra không ít yêu thú lớn.”

Chỉ là tuy giọng hắn có chút do dự nhưng trên mặt lại không có chút lo lắng nào.

Ngu Chi đi nhanh hai bước bám sát sau lưng Tạ Chiết, cảnh giác thêm mấy phần.

Tạ Chiết lại khẽ cười một tiếng nói, “Cũng không hẳn là chuyện xấu.”

Ngu Chi nghe vậy bèn đầy mặt thắc mắc nhìn Tạ Chiết, có chút không hiểu ý của hắn khi nói đó không phải chuyện xấu là gì.

Chỉ là Tạ Chiết trông có vẻ không có ý định giải thích, hắn ngước mắt quét qua bốn phía một lượt rồi đột nhiên giơ tay ôm lấy eo Ngu Chi.

Ngu Chi bị động tác của hắn làm cho trở tay không kịp, giữa môi lưỡi tràn ra một tiếng kêu khẽ, cả người nghiêng sang một bên, bị Tạ Chiết ôm trọn vào lòng.

“Thời gian không còn sớm nữa, hôm nay nghỉ ngơi trên cây một đêm, ngày mai lại tìm tòi vào bên trong tiếp.”

Tạ Chiết nhún chân, ôm Ngu Chi đáp xuống một cách vững vàng trên cành cây của cái cây cao to nhất.

Đợi đến khi Ngu Chi cũng đứng vững trên cành cây, Tạ Chiết rũ mắt nhìn nàng, “Anh nhớ lối vào vực thẳm Sát Địa, chỉ là không biết những năm qua địa thế núi non có thay đổi gì không...”

Ngu Chi học theo dáng vẻ của Tạ Chiết, đứng ở đầu cành cây một chút, nàng nhướng mày nhìn ra xa.

Vì đứng ở trên cao nên những dãy núi vốn bị rừng cây che khuất, lờ mờ nhìn không rõ hiện giờ cũng trở nên rõ ràng hơn một chút.

Ngu Chi hơi nhíu mày, nàng trước đây quả thực chưa từng học qua cách xem xu hướng của các dãy núi.

Tạ Chiết dường như nhận ra điều Ngu Chi đang nghĩ, hắn bước lên nửa bước, đứng sau lưng Ngu Chi.

Ngu Chi quay đầu nhìn hắn, ánh mắt lấp lánh, “Anh dạy em đi, xem xu hướng các dãy núi như thế nào.”

Tạ Chiết khẽ gật đầu, hắn không hề hỏi Ngu Chi tại sao đột nhiên lại muốn học xem xu hướng các dãy núi mà chỉ đưa tay ra nắm lấy cổ tay Ngu Chi.

“Nàng nhìn đằng kia xem...”

Tạ Chiết nắm tay Ngu Chi, chậm rãi di chuyển theo dãy núi mờ ảo nơi cuối tầm mắt, ánh hoàng hôn buông xuống trên đỉnh dãy núi xám xanh đó giống như dát một lớp vảy vàng lên dãy núi vậy.

“Xu hướng như rồng lượn, tự lộ thế kim long...”

Ngu Chi hơi nheo mắt nhìn, nếu Tạ Chiết không nói thì nàng thực sự chưa thể nhìn ra dưới dãy núi hùng vĩ này lại hiện ra dáng vẻ rồng nằm ngẩng vuốt.

“Nơi mạch rồng chỉ chính là nơi của Long tộc anh.”

Tạ Chiết thấp giọng nói.

Đúng lúc đó tia nắng cuối cùng cũng lặn xuống sau dãy núi, bốn phía trở nên tối đen như mực.

Tạ Chiết nắm tay Ngu Chi, ra hiệu cho nàng tựa vào thân cây nghỉ ngơi một chút.

Cành của cái cây này hơi to, khi Ngu Chi ngồi xuống hai bên thân người vẫn còn chỗ trống, lưng nàng hơi ngả ra sau tựa vào thân cây.

Họ hôm nay đã đi được không ít đường, lẽ ra Ngu Chi phải mệt mỏi rồi mới đúng.

Thế nhưng người đang tựa vào thân cây mà ngồi đó không những không nhắm mắt nghỉ ngơi mà ngược lại trong đôi mắt đó còn tràn đầy ánh sao.

Tạ Chiết nhìn Ngu Chi, khóe miệng mỉm cười, “Sao vậy?

Không buồn ngủ sao?

Ngày thường gặp nàng luôn thấy buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt, sao hôm nay mệt lâu như vậy rồi mà ngược lại còn tinh thần phấn chấn thế này.”

Ngu Chi mím mím môi, nàng nhìn Tạ Chiết, bỗng nhiên nhỏ giọng nói, “Hôm nay em rất vui.”

Tạ Chiết hơi ngẩn người, ánh mắt khẽ lóe lên nhìn Ngu Chi mà không nói gì.

Ngu Chi chậm rãi thở ra một hơi, “Trước đây khi ở Ly Nguyệt Tông, mọi người đều đối xử với em rất tốt nhưng sư phụ lo lắng cho em nên luôn không cho em xuống núi, những người khác thấy thái độ của sư phụ bèn cũng canh giữ em nghiêm ngặt.

Ngày thường trong một số chuyện nhỏ có lẽ đều nhường nhịn em nhưng thực sự đến lúc xuống núi thì ai nấy thái độ đều kiên định vô cùng.”

“Em vốn tưởng đời này của mình chắc là không rời khỏi Ly Nguyệt Tông được rồi.”

Giọng Ngu Chi dường như có chút xa xăm, mang theo nỗi buồn man mác mà ngay cả chính nàng cũng không nhận ra.

Con người vốn dĩ vô cùng mâu thuẫn.

Ngu Chi muốn quay về thế giới của mình nên nàng cẩn thận đối đãi với từng người, hy vọng khi loạn thế đến sư huynh sư tỷ có thể bảo vệ nàng một đoạn đường.

Minh Viễn gò bó nàng, không cho Ngu Chi xuống núi lẽ ra phải hợp ý Ngu Chi mới đúng.

Thế nhưng Ngu Chi vốn là người hướng tới tự do, tính tình phóng túng rạng rỡ.

Làm sao có thể chịu đựng được sự lặp đi lặp lại ngày qua ngày chứ.

Cho nên khi Tạ Chiết xuất hiện Ngu Chi theo bản năng muốn tránh xa nhưng sau đó lại không kìm lòng được mà tiến lại gần.

Ngu Chi dừng lại hồi lâu, gạt bỏ hết những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu, nàng ngước mắt nhìn Tạ Chiết, “Không ngờ hiện giờ lại tới nơi như thế này.”

“Nơi như thế này...”

Ánh mắt Tạ Chiết hơi rũ xuống, hắn khẽ nghiền ngẫm lời Ngu Chi vừa nói, bỗng nhiên áp sát lại gần.

Ngu Chi theo bản năng hơi ngả người ra sau nhưng sau lưng nàng chính là cành cây cứng cáp.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tiểu Sư Muội Không Muốn Công Lược Nữa - Chương 230: Chương 230 | MonkeyD