Tiểu Sư Muội Không Muốn Công Lược Nữa - Chương 231

Cập nhật lúc: 31/03/2026 12:18

Nàng hơi trợn tròn mắt nhìn đôi đồng t.ử đen kịt kia ngày càng tiến gần.

“A Chi, không chỉ có Sát Địa, anh đảm bảo với nàng bất cứ nơi nào nàng muốn đi đều có thể đi được.”

Tạ Chiết thấp giọng nói, giọng hắn ôn hòa giống như đang thì thầm điều gì đó.

Trong tai Ngu Chi đầy tiếng thì thầm của Tạ Chiết, trong mắt lại là đôi mắt của Tạ Chiết.

Đôi mắt đó giống như biển sâu vô tận, bên trong dường như ẩn chứa rất nhiều thứ mà Ngu Chi không đọc hiểu được.

Tạ Chiết bỗng nhiên giơ tay vuốt lại lọn tóc mai cho Ngu Chi.

Động tác của hắn cắt ngang dòng suy nghĩ của Ngu Chi, cũng cắt ngang khoảnh khắc tình tứ này, “Nghỉ ngơi một lát đi, ngày mai nếu gặp phải yêu thú, A Chi, anh bèn muốn nàng đi chiến đấu với yêu thú đấy.”

Ngu Chi chớp chớp mắt, nàng khẽ hừ một tiếng, khi mở miệng giọng nói lại lẫn chút ý cười mờ ảo, “Long chủ đừng có xem thường người khác chứ.”

Lá khô trên cây xào xạc rơi xuống.

Rơi trên người, trên mặt hai người.

Sau một hồi đùa giỡn, Ngu Chi tựa vào thân cây mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.

Chỉ là nàng ngủ không được yên giấc, trong giấc mơ Ngu Chi quay trở về Ly Nguyệt Tông.

Không biết tại sao khi đứng trên con đường nhỏ dẫn tới Ly Nguyệt Tông, Ngu Chi luôn cảm thấy cảnh tượng này hôm qua nàng cũng đã từng thấy trong mơ rồi.

Tầm mắt hơi hướng lên trên, nơi cổng núi Ly Nguyệt Tông đang treo vải trắng.

Bước chân Ngu Chi hơi khựng lại, tại sao lại treo vải trắng chứ?

Trong tông có người qua đời sao?

Không biết tại sao bước chân Ngu Chi trở nên nặng nề, cho dù là mơ thì đoạn đường núi ngắn ngủi đó cũng gần như vắt kiệt sức lực của Ngu Chi.

Trong giấc mơ cảnh tượng thay đổi cực nhanh.

Khoảnh khắc trước Ngu Chi còn đang đứng ở cổng núi nhưng khoảnh khắc sau nàng vậy mà đã tới trước đại điện Ly Nguyệt Tông rồi.

Đ-ập vào mắt toàn là các đồng môn mặc tố y.

Một chiếc quan tài dừng lại trước mặt Ngu Chi, còn đứng bên cạnh quan tài chính là Hà Diệu Ý mặc tố y đang quỳ trên mặt đất.

Hà Diệu Ý...

Trái tim Ngu Chi bỗng chùng xuống, nàng gần như không nhớ nổi đây là một giấc mơ mà sải bước chạy về phía chiếc quan tài đó.

Quan tài vẫn chưa đóng nắp, Ngu Chi đẩy những người chắn trước quan tài ra, nhào tới phía trên quan tài.

Người nằm trong quan tài giống như đang ngủ vậy, chỉ có sắc mặt trông nhợt nhạt hơn một chút.

Tuy nhiên khoảnh khắc tiếp theo vai Ngu Chi bỗng đau nhói, nàng bị người ta giơ tay kéo văng ra xa vài bước.

Ngước mắt nhìn lại là Hà Diệu Ý người vừa mới quỳ trên mặt đất.

Hà Diệu Ý nhìn chằm chằm Ngu Chi, trong đôi mắt ngày thường không có cảm xúc kia giờ đây tràn ngập sự hận thù vô hạn, gần như khiến người ta không thể chịu đựng nổi.

Ngu Chi sững sờ tại chỗ.

Cho đến khi một bàn tay kéo nàng ra khỏi giấc mơ hoang đường này.

Tạ Chiết nhíu mày nhìn Ngu Chi, “A Chi, tỉnh dậy đi.”

Ngu Chi mở mắt ra nhưng trên mặt nàng đã đầy vệt nước mắt.

“Em...”

Ngu Chi dừng lại, nàng ngơ ngác không nói nên lời.

Tạ Chiết giơ tay nhéo nhéo dái tai hơi lạnh của Ngu Chi, “Có yêu thú lại gần rồi.”

Ngu Chi ngẩn người, nàng hít sâu một hơi, giơ tay lau vội nước mắt trên mặt, đợi khi mở miệng lần nữa tâm trạng đã bình thường hơn nhiều.

“Nhưng chúng ta không hề gây ra tiếng động gì...”

Ngu Chi ngẩng mắt quét nhìn bốn phía, chỉ là xung quanh đêm tối như mực nhìn không rõ lắm, “Tại sao lại có yêu thú lại gần chứ?”

Giọng Tạ Chiết nhẹ đi, cổ tay hắn khẽ nâng lên giống như dùng thứ gì đó nối cổ tay mình và Ngu Chi lại với nhau.

“Là một con Mộng Ma.”

Tạ Chiết quét mắt nhìn xung quanh, cuối cùng dừng lại trên một cái cây cao có dây leo tầm gửi mọc tươi tốt.

Phiến lá tầm gửi trên cái cây đó đang khẽ lay động nhưng xung quanh rõ ràng không có gió.

Nghe Tạ Chiết nói là một con Mộng Ma, Ngu Chi đã hiểu.

Vừa rồi nàng quả thực đã nằm mơ, nơi có giấc mơ thì Mộng Ma đương nhiên sẽ bị thu hút và tiến lại gần.

Mộng Ma là loại yêu thú lấy giấc mơ làm thức ăn, nuốt chửng giấc mơ, thỉnh thoảng còn khiến giấc mơ bị nó nuốt chửng hiện ra lần nữa.

Thông thường mà nói Mộng Ma loại yêu thú này không gây hại gì lớn cho con người nhưng nhìn phản ứng của Tạ Chiết thì con Mộng Ma này dường như rất khác biệt.

Ngu Chi tập trung tinh thần, tầm mắt nàng nhìn theo hướng của Tạ Chiết.

Phiến lá tầm gửi khẽ lay động, trong đêm tối tĩnh mịch tiếng xào xạc của phiến lá giống như đang vang lên bên tai Ngu Chi vậy.

Lòng bàn tay Tạ Chiết ấn lên vai Ngu Chi.

Ngón trỏ hắn hơi gập lại khẽ gõ nhẹ hai cái lên vai Ngu Chi, Ngu Chi hiểu ý.

Gần như ngay khoảnh khắc Tạ Chiết thu tay lại, đám dây leo tầm gửi vốn dĩ còn cách họ một đoạn bỗng nhiên giống như sống lại vậy, quật mạnh về phía họ.

Phía trên phiến lá đó có mọc gai ngược, dưới ánh trăng hiện ra mấy phần dữ tợn đáng sợ.

Ngu Chi lùi liên tiếp vài bước, dải lụa trong tay áo bay ra quấn vào cành cây ở nơi cao hơn.

Còn nàng thì nương theo lực đó mà né tránh đi, phiến lá tầm gửi vốn dĩ định sượt qua cổ họng nàng đã vồ hụt và găm vào thân cây to khỏe.

Tạ Chiết đứng trên cành cây.

Trước mặt hắn là hàng chục phiến lá tầm gửi đang lơ lửng giữa không trung.

Những phiến lá đó cái nào cũng mang theo hàn quang sắc bén.

Hàn quang soi sáng đôi mắt Tạ Chiết, khoảnh khắc tiếp theo linh khí xung quanh hắn tản ra, những phiến lá vốn dĩ định lấy mạng hắn đã rơi rụng đầy đất.

“Tạ Chiết, em thấy rồi!”

Ngu Chi hô to, chỉ thấy nàng đạp mạnh một cái vào thân cây, cả người nương theo lực của dải lụa lao về phía cái cây cao đầy dây leo tầm gửi đó, trong đám lá xanh mướt pha sắc đen đó có một tia trắng vụt qua.

Ngu Chi xoay nhẹ cổ tay, trường kiếm ra khỏi vỏ.

Lưỡi kiếm vạch ra một đường tròn giữa không trung, kiếm quang bức người, dây leo tầm gửi đứt lìa theo tiếng vang, còn con tiểu thú màu trắng đang ẩn mình dưới đám dây leo tầm gửi linh hoạt né tránh đã bị lộ diện trước mắt mọi người.

Con tiểu thú màu trắng đó chính là Mộng Ma.

Mộng Ma bốn chi rất ngắn nhìn mập mạp thô kệch nhưng lại có thể bám sát thân cây mà di chuyển linh hoạt giống như một con thạch sùng được phóng đại lên nhiều lần vậy.

Dường như nhận ra nơi ẩn náu của mình bị phát hiện, đám dây leo tầm gửi bám vào cây cao kia bỗng nhiên tách ra khỏi gốc rễ và lao về phía Tạ Chiết.

Đám dây leo này không thể làm gì được Tạ Chiết, cùng lắm chỉ có thể trì hoãn được một chút thời gian mà thôi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tiểu Sư Muội Không Muốn Công Lược Nữa - Chương 231: Chương 231 | MonkeyD