Tiểu Sư Muội Không Muốn Công Lược Nữa - Chương 268

Cập nhật lúc: 31/03/2026 12:32

“Cảm ơn mọi người rất nhiều vì đã ủng hộ mình, mình sẽ tiếp tục cố gắng!”

Chương 92 (Phần 2)

◎ “Tôi không muốn bất cứ ai, bất cứ việc gì khiến hôn sự của tôi và Ngu Chi nảy sinh sóng gió." ◎

Chín mươi hai

Ngu Chi có chút không nhớ nổi Chúc Tri Lễ đã rời đi như thế nào.

Cô đứng dưới ánh trăng im lặng nhìn mảnh đất nơi Chúc Tri Lễ vừa đứng.

Gió đêm thổi bay mái tóc dài xõa tung của Ngu Chi, cô khẽ chớp mắt rồi quay đầu nhìn tháp Tỏa Yêu, trong lòng thoáng chút mờ mịt.

Chúc Tri Lễ bị thương trốn vào tháp Tỏa Yêu, tại sao lại khiến đám yêu thú ở tầng dưới tháp Tỏa Yêu xao động bất an, hoảng loạn như vậy?

Ánh mắt Ngu Chi lóe lên, cô cất bước định vào tháp Tỏa Yêu thì đột nhiên nghe thấy phía sau có người đang gọi tên mình.

“Ngu Chi."

Đó là giọng của Tạ Chiết.

Nhưng lại có chút không giống với giọng của Tạ Chiết ngày thường, dường như có thêm vài phần trầm mặc.

Ngu Chi quay đầu nhìn lại.

Trong bóng tối, người mặc y phục trắng có những đóa mai đỏ rủ mắt đi về phía cô.

“Tạ Chiết?"

Ngu Chi cất bước chạy về phía Tạ Chiết, còn chưa lại gần giọng nói của cô đã nhuốm màu lo lắng:

“Sao lại toàn là m-áu thế này?

Anh bị thương à?"

Tạ Chiết giơ tay đón lấy người đang lao về phía mình.

Vốn dĩ Ngu Chi định nắm lấy cánh tay Tạ Chiết rồi kiểm tra xem trên người hắn có thêm vết thương nào không.

Chỉ là lòng bàn tay cô vừa mới truyền tới hơi ấm trên người Tạ Chiết thì trên cánh tay đã trĩu nặng.

Người đàn ông đứng trước mặt cô nắm lấy cổ tay cô rồi đột ngột kéo một cái lôi cô vào lòng.

“Tạ Chiết..."

Ngu Chi nhỏ giọng nỉ non, cô muốn ngẩng đầu nhìn Tạ Chiết.

Nhưng người trước mặt lại ôm cô rất c.h.ặ.t, rất c.h.ặ.t, c.h.ặ.t đến mức Ngu Chi bàng hoàng cảm thấy mình sắp nghẹt thở đến nơi rồi.

Dường như cũng nhận ra sức lực của mình quá lớn cánh tay Tạ Chiết nhanh ch.óng nới lỏng ra một chút, hắn hơi cúi đầu vùi cả khuôn mặt vào bên cổ Ngu Chi, giọng nói trầm thấp vang lên:

“Ngu Chi, anh rất nhớ em."

Ngu Chi giơ tay cẩn thận ôm lấy người trước mặt, lòng bàn tay cô vỗ nhẹ theo lưng Tạ Chiết.

“Anh mới đi có ba ngày thôi mà."

Ngu Chi nhỏ giọng nói:

“Chúng ta cũng mới chỉ có ba ngày không gặp nhau thôi."

Tạ Chiết đứng thẳng người, hắn rủ mắt nhìn người trước mặt, khóe mắt hơi sụp xuống, trong đôi mắt trông ướt át đầy vẻ tủi thân.

“Em không nhớ anh sao?"

Tạ Chiết mở miệng hỏi.

Ngu Chi ngước mắt nhìn Tạ Chiết, ánh mắt cô trong trẻo, khi lóe lên có chút né tránh ánh mắt của Tạ Chiết.

Nếu là bình thường Tạ Chiết có lẽ sẽ cười rồi cứ thế bỏ qua chứ không nhất thiết phải bắt cô nói ra điều gì đó.

Thế nhưng Tạ Chiết của hôm nay rất khác, hắn đưa tay nâng mặt Ngu Chi lên buộc người trước mặt phải nhìn mình, không cho phép né tránh dù chỉ nửa giây.

“Ngu Chi, em không nhớ anh sao?"

Tạ Chiết lại hỏi, hơi thở của hắn và hơi thở của Ngu Chi quấn lấy nhau, dài đằng đẵng và xa xăm như thể không bao giờ có thể tách rời được nữa.

Hồi lâu sau Ngu Chi mới khẽ thở dài một tiếng, cô giơ tay che đi khóe mắt hơi ửng hồng vì thẹn thùng:

“Nhớ, nhớ mà."

Khoảnh khắc tiếp theo Tạ Chiết khẽ cười một tiếng rồi đưa tay ôm c.h.ặ.t lấy Ngu Chi.

Ngu Chi vòng tay qua eo Tạ Chiết, cô nhỏ giọng hỏi:

“Chuyện của Long tộc rất hóc b.úa sao?

Sao anh lại mang theo một người đầy m-áu trở về thế này."

Tạ Chiết im lặng một lúc, hắn rủ mắt xuống.

Gió thổi bay mái tóc dài của Ngu Chi, những sợi tóc xanh lướt qua trước mũi hắn.

Tạ Chiết nheo mắt lại, trong cổ họng hắn phát ra tiếng cười trầm đục.

Ngu Chi có chút mờ mịt ngước mắt nhìn người trước mặt, Tạ Chiết đã buông cô ra, đang mỉm cười nhìn sang.

“Không có chuyện gì to tát đâu, chỉ là xử lý một vài chuyện vặt vãnh thôi."

Tạ Chiết cất bước đi về phía căn phòng Ngu Chi đang ở:

“Ba tháng sau chính là ngày đại hôn của chúng ta, anh không muốn có chuyện gì khác làm phiền đến chúng ta."

Dường như đúng như những gì Tạ Chiết đã nói, hắn đã xử lý xong tất cả những chuyện có khả năng làm phiền đến bọn họ.

Khoảng thời gian trước ngày cưới hắn quả thực cùng Ngu Chi canh giữ tháp Tỏa Yêu.

Ngu Chi đã kể với Tạ Chiết về sự bất thường của tháp Tỏa Yêu ngày hôm đó, hai người cũng đã cùng nhau vào tầng bảy tháp Tỏa Yêu kiểm tra nhưng không thấy có gì bất thường, giống như những yêu thú khác trong tháp Tỏa Yêu ngày hôm đó quả thực là vì sự xuất hiện đột ngột của Chúc Tri Lễ mà xảy ra dị trạng vậy.

Hôm nay trên tông môn Ly Nguyệt có không ít người tới.

Dẫn đầu là Phượng chủ Phượng tộc, Phượng Nghi.

Đây vẫn là lần đầu tiên Phượng tộc rời khỏi Sát Địa sau khi nhập thế, bất kể các tu sĩ bên ngoài có vắt óc suy nghĩ thế nào cũng không thể ngờ được Phượng tộc nhập thế đi tìm lại là một tông môn nhỏ bé như tông môn Ly Nguyệt.

Nói thế nào thì cũng nên đi tìm Thương Vũ Tông hay sáu đại tông môn khác mới phải chứ.

Tin tức Phượng chủ rời khỏi Sát Địa nhanh ch.óng lan truyền ra ngoài, trong phút chốc thị trấn Tịnh Thủy lại trở nên náo nhiệt, bởi vì ai cũng muốn được chiêm ngưỡng dung nhan của Phượng chủ.

Chỉ tiếc là sau khi tin tức lan truyền ra ngoài tông môn Ly Nguyệt liền đóng cửa núi không tiếp khách nữa.

Vì vậy những tu sĩ muốn chiêm ngưỡng dung nhan của Phượng chủ chỉ có thể tụ tập trong thị trấn Tịnh Thủy.

Người đông thì lời ra tiếng vào tự nhiên cũng nhiều.

Có người nói đi cùng Phượng chủ tới tông môn Ly Nguyệt còn có cô gái nhỏ đang đương nhiệm của tông Quan Ảnh.

“Chắc chắn là nể mặt tông Quan Ảnh mới tới tông môn Ly Nguyệt đấy, cái tông môn nhỏ bé như tông môn Ly Nguyệt này trước kia chẳng có chút tiếng tăm gì, Phượng chủ dựa vào cái gì mà lại chỉ đi bái kiến mỗi bọn họ?"

Nhưng rất nhanh sau đó có người phản bác lại lời gã:

“Thôi đi, địa vị của tông Quan Ảnh trong bảy đại tông môn hiện nay đang lung lay sắp đổ, rõ ràng là có một đệ t.ử nhỏ của tông môn Ly Nguyệt được Long chủ để mắt tới, Phượng chủ nể mặt Long chủ nên mới xuống núi tới bái kiến."

Những người ngồi quây quần bên một chiếc bàn hầu hết đều là nam tu sĩ.

Nói đến đây tất cả đều nở nụ cười đầy ẩn ý.

“Hai nữ đồ đệ của Minh Viễn bên tông môn Ly Nguyệt tôi đã từng thấy qua rồi, người lớn tuổi hơn thì đoan trang mạnh mẽ, người nhỏ tuổi hơn thì hoạt bát linh động, đều là những mỹ nhân hạng nhất, có thể lọt vào mắt xanh của Long chủ cũng không có gì là lạ."

“Tôi thấy Long chủ chẳng qua là chơi đùa chút thôi, Phượng chủ rời khỏi Sát Địa chắc chắn là vì nguyên nhân khác chứ làm sao có thể vì cái thứ tình cảm nam nữ này được..."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tiểu Sư Muội Không Muốn Công Lược Nữa - Chương 268: Chương 268 | MonkeyD