Tiểu Sư Muội Không Muốn Công Lược Nữa - Chương 269
Cập nhật lúc: 31/03/2026 12:33
“Mấy người vây quanh nhau, lời lẽ không chút kiêng dè mà phán xét chuyện này.”
Họ không chú ý tới việc bên ngoài sạp hàng, một cô gái mặc váy đỏ vốn đang vui vẻ chọn lựa những món bánh ngọt bày biện bên ngoài cửa hàng, nhưng sắc mặt lại càng lúc càng khó coi, cuối cùng mặt đen lại bỏ đi.
Mà bên cạnh cô gái đó có một người đàn ông mặc y phục trắng đi cùng.
Ánh mắt người đàn ông thản nhiên rơi trên người đám người kia, mang theo một chút lạnh lẽo.
Hắn định cất bước đi vào cửa hàng thì cô gái vừa mới hậm hực bỏ đi kia lại quay lại kéo hắn đi xa hơn.
Tạ Chiết rủ mắt nhìn bàn tay hai người đang nắm lấy nhau.
Ngu Chi trông có vẻ rất giận dữ, má hơi phồng lên, bước chân có chút dồn dập, rõ ràng là đang rất tức giận.
“Vừa rồi tại sao lại kéo anh đi?"
Tạ Chiết nhỏ giọng hỏi.
Cho đám người kia một bài học còn là nhẹ, ánh mắt Tạ Chiết lạnh đi vài phần, tốt nhất là cắt hết lưỡi của bọn họ đi để khỏi suốt ngày nói nhiều.
Ngu Chi dừng bước, cô quay đầu nhìn Tạ Chiết:
“Anh không thấy lúc anh đi vào chủ cửa hàng hoảng sợ thế nào sao?"
Tạ Chiết hơi ngẩn người.
Ngu Chi đã quay đầu đi, cô khẽ thở dài một tiếng, vai thả lỏng ra một chút:
“Em chẳng qua là bị người ta nói ra nói vào vài câu, tai trái vào tai phải ra, cũng chẳng mất miếng thịt nào.
Nhưng người dân bình thường sống ngày lành tháng tốt không dễ dàng gì, nếu các anh đ-ánh nh-au trong cửa hàng của người ta thì chủ cửa hàng mới thực sự là xui xẻo tám đời, chắc chỉ muốn đ-âm đầu xuống sông t-ự t-ử cho xong thôi."
Ngu Chi khựng lại, ánh mắt thoáng qua một tia giễu cợt:
“Đám tu sĩ đó cậy mình có chút tu vi là muốn làm gì thì làm, nếu anh có xung đột với họ anh là Long chủ cao cao tại thượng bọn họ tự nhiên chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt.
Nhưng chủ cửa hàng thì khác, ông ấy chỉ là một người bình thường, nếu vì chuyện này mà bị giận lây thù hằn thì phải làm sao đây."
Ánh mắt Tạ Chiết lóe lên, hắn nhìn bóng lưng Ngu Chi, nhỏ giọng nói:
“Em nên tin anh, chỉ một chiêu là bọn họ đều ngã hết rồi, cửa hàng đó sẽ không vì chúng ta có xung đột mà bị đ-ập nát đâu."
Ngu Chi nhìn Tạ Chiết một cái, cô không nhắc lại chuyện vừa rồi nữa mà chuyển sang chủ đề khác:
“Phượng...
Phượng Nghi với Phượng Linh và Ninh Nhạn Linh vẫn đang đợi chúng ta ở khách sạn đó, chúng ta đổi cửa hàng khác mua ít bánh ngọt đi."
Đám tu sĩ tụ tập ở thị trấn Tịnh Thủy không hề biết rằng Phượng chủ mà bọn họ mong mỏi được gặp mặt lúc này đang ở ngay trong thị trấn Tịnh Thủy này.
Chỉ là ngày hôm trước vì thèm ăn nên ăn đồ hơi hỗn tạp nên hôm nay có chút không thoải mái nên mới nghỉ ngơi trong khách sạn, nhưng cho dù nghỉ ngơi vẫn cứ thèm thuồng món bánh ngọt mà những khách trọ khác mang về.
Ngu Chi dù sao cũng là chủ nhà nên việc đi mua bánh ngọt đương nhiên ôm đồm lên người mình.
Thế nên mới gặp phải chuyện vừa rồi.
Thấy Ngu Chi quyết tâm bỏ qua chuyện vừa rồi Tạ Chiết không ép buộc gì thêm, chỉ là lúc rời khỏi con phố đó hắn lại âm thầm quay đầu nhìn cái gã miệng mồm không chút kiêng dè kia một cái.
Thị trấn Tịnh Thủy mấy ngày nay tuy tu sĩ tụ tập đông đúc nhưng dù sao cũng không phải lúc họp chợ như trước, trời vừa mới sẩm tối trên phố đã không còn mấy người.
Ngu Chi tránh mặt mọi người, thay một bộ quần áo sẫm màu không mấy nổi bật, cẩn thận chạy ra từ cửa sau khách sạn.
Chỉ thấy cô dừng lại trên con phố nhỏ không người, từ trong tay áo lấy ra một lá bùa.
Ngu Chi nhắm mắt lại, kẹp lá bùa vào đầu ngón tay, miệng lẩm bẩm khấn vái.
Đợi đến khi cô mở mắt ra lá bùa đó đã hóa thành những đốm sáng lung linh trên đầu ngón tay cô, những đốm sáng đó bay về một hướng trong thị trấn.
Ngu Chi bước chân nhẹ nhàng đuổi theo.
Ban ngày tuy cô đã ngăn cản Tạ Chiết muốn dạy dỗ đám người kia nhưng không có nghĩa là bản thân Ngu Chi thấy thoải mái.
Nếu bọn họ thích phán xét người khác từ trên cao như vậy thì tốt nhất là nên làm người câm vài ngày cho xong.
Ngu Chi nhảy lên mái nhà, ánh trăng như bạc trải dài trên người cô, đứng ở nơi cao cô nhìn thấy rõ ràng cả thị trấn không còn mấy người ở ngoài nữa.
Dường như cả thị trấn Tịnh Thủy đều đã chìm vào giấc ngủ sâu.
Ngu Chi cúi người xuống lật một viên ngói lên, rủ mắt nhìn xuống, quả nhiên mấy người ngồi quây quần ban nãy đang tụ tập trong một căn phòng chơi cờ.
Ngu Chi hừ nhẹ một tiếng, lại từ thắt lưng lấy ra một lá bùa khác.
Đặt lá bùa cho ổn định Ngu Chi lấy đ-á đ-ánh lửa ra.
Đ-á đ-ánh lửa va vào nhau tạo ra những tia lửa rơi xuống phía trên lá bùa.
Lá bùa đó bị tia lửa châm ngòi, ngọn lửa gần như không nhìn thấy được từng chút từng chút gặm nhấm lá bùa cho đến khi đốt cháy hết toàn bộ.
Tro của lá bùa theo viên ngói Ngu Chi lấy ra rơi vào trong căn phòng.
Người trong phòng nhận ra có tro rơi xuống đều che mũi ho sặc sụa.
Trong đó có một người định lên tiếng thì đột nhiên phát hiện mình không phát ra được âm thanh nào nữa.
Tiếp theo sau đó những người còn lại cũng phát hiện ra chuyện này, bọn họ mờ mịt luống cuống lại vô cùng hoảng loạn.
Trong phòng loạn thành một đoàn.
Ngu Chi khá hài lòng nhảy xuống khỏi mái nhà, cô phủi phủi tay, xoay người định rời đi thì không ngờ lại đ-âm sầm vào ánh mắt của Tạ Chiết.
Trên má Ngu Chi vẫn còn dính vết tro đen ban nãy.
Tạ Chiết đứng ở cuối con phố dài, có chút bất đắc dĩ ngước mắt nhìn cô.
Mà chuyện Ngu Chi chạy tới báo thù này bị người ta bắt quả tang cũng có vài phần ngượng ngùng lúng túng, cô giơ tay sờ sờ mũi, cúi đầu đi tới trước mặt Tạ Chiết.
“Em tới cho bọn họ một bài học, lá bùa đó chỉ khiến bọn họ không nói được trong ba ngày thôi chứ không lấy mạng bọn họ đâu."
Tạ Chiết giơ tay giúp Ngu Chi lau đi vết bẩn trên mặt, hắn rủ mắt xuống không nói gì.
Má Ngu Chi thì nóng ran lên, cô liếc mắt nhìn trộm Tạ Chiết qua khóe mắt, trông có vài phần cục tác bất an.
Đợi đến khi vết bẩn trên mặt Ngu Chi được Tạ Chiết lau sạch từng chút một người đàn ông vốn im lặng mới lên tiếng cười khẽ:
“Ngu Chi nhà chúng ta có thù tất báo, anh rất lấy làm an ủi."
Mắt Ngu Chi trợn tròn, khẽ chớp chớp, lông mi đan vào nhau trông có vài phần vô tội.
Tạ Chiết giơ tay gõ nhẹ vào mũi cô:
“Có thù tất báo thì sẽ không lo bị chịu thiệt thòi, Ngu Chi nhà chúng ta không thể chịu thiệt thòi được."
