Tiểu Sư Muội Không Muốn Công Lược Nữa - Chương 271
Cập nhật lúc: 31/03/2026 12:34
Di Dạ rủ mắt xuống, bàn tay bên hông gã đã nắm c.h.ặ.t thành nắm đ-ấm:
“Là thuộc hạ làm việc không tốt, xin Long chủ trách phạt."
“Thực lực của Chúc Tri Lễ ta biết rõ."
Tạ Chiết đứng dậy dừng lại trước mặt Di Dạ, cúi người xuống đỡ gã dậy.
“Hắn có thể đ-ánh ngươi bị thương rồi cướp người đi chắc chắn là đã xảy ra chuyện gì đó."
Tạ Chiết khựng lại.
Mà ánh mắt Di Dạ nhìn Tạ Chiết tràn đầy kinh ngạc, tầm mắt gã rơi trên cổ tay Tạ Chiết, ánh mắt run rẩy kéo theo giọng nói cũng có chút yếu ớt.
“Thiếu chủ, ngài..."
Tạ Chiết lại lên tiếng cắt đứt lời của Di Dạ.
Di Dạ nhìn người trước mặt, không biết có phải vì ngọn đèn dầu trong phòng quá mờ tối hay không mà Di Dạ bàng hoàng nhận ra sắc mặt người trước mặt có chút quá mức trắng bệch.
Còn có trên người hắn, trong luồng Long khí cuồn cuộn đó là luồng ma khí đè cũng không đè xuống được.
“Di Dạ, hôn kỳ của ta và Ngu Chi còn nửa tháng nữa."
Tạ Chiết lên tiếng:
“Ta không muốn bất cứ ai, bất cứ việc gì khiến hôn sự của ta và Ngu Chi nảy sinh sóng gió."
Di Dạ ngước mắt nhìn vào đôi mắt của Tạ Chiết, hồi lâu sau mới nhỏ giọng nói:
“Thuộc hạ đã hiểu."
Chương 93 (Phần 1)
◎ Đại hôn ◎
Chín mươi ba
Bảy ngày trước hôn kỳ Tạ Chiết đã đưa Ngu Chi trở về Sát Địa.
Đi cùng Ngu Chi còn có Minh Viễn.
Chỉ là sau khi tới Sát Địa Minh Viễn được sắp xếp ở nơi tiếp khách của Long tộc, còn Ngu Chi thì được Tạ Chiết đưa về nơi mình ở.
Đúng như những gì Tạ Chiết đã nói với Ngu Chi trước đây, nơi sinh sống của Long tộc chỉ trong một thời gian cực ngắn đã được xây dựng hoàn thành.
Sát Địa lúc này trông giống một tòa thành hơn chứ không phải là vùng đất hoang vu không bóng người như trước kia.
Trước khi thành hôn Ngu Chi có rất nhiều việc phải làm, ví dụ như phải đi học về quá khứ của Long tộc những năm qua, còn phải đi cùng Tạ Chiết tới nơi chôn cất các đời Long tộc để lạy lục bái kiến.
Mỗi một ngày gần như từ lúc mở mắt ra Ngu Chi đã bị đủ loại người vây quanh.
Ngoại trừ ngày đầu tiên tới Sát Địa Ngu Chi đi cùng Tạ Chiết tới nơi chôn cất các đời Long tộc ra thì cô đã suốt ba ngày không thấy Tạ Chiết đâu rồi.
Lúc trước thường xuyên gặp gỡ Ngu Chi không thấy có gì lạ.
Nhưng hai ngày nay lúc bận rộn chợt nghĩ tới Tạ Chiết Ngu Chi phát hiện ra mình quả thực có chút nhớ nhung Tạ Chiết.
Phát hiện ra điều này Ngu Chi tâm trạng có chút phức tạp.
Mà Tạ Chiết người đang được Ngu Chi nhớ nhung lúc này lại đang ở chỗ Minh Viễn.
Sắc mặt Minh Viễn có chút khó coi, chén trà nóng bên tay ông đã được thay hai lần, những lá trà nổi bên trên đã bị ngâm từ màu nhạt thành màu đậm.
Tạ Chiết thong thả giơ tay ra hiệu cho người dâng trà trong phòng lui xuống trước.
Đợi đến khi người đó lui ra Minh Viễn mới cuối cùng lên tiếng, ông khàn giọng nhìn chằm chằm Tạ Chiết:
“Tôi nhận được tin tức Thương Vũ Tông hai ngày trước đã thu lượm rất nhiều th-i th-ể, chuyện này có phải có liên quan tới cậu không?"
Tạ Chiết không đáp lời, hắn giơ tay cầm chén trà bên cạnh lên thổi thổi, thổi những lá trà bên trên ra rồi nhấp một ngụm trà.
“Tại sao sư phụ Minh Viễn lại chất vấn tôi như vậy?"
Bàn tay Minh Viễn đặt trên đầu gối nắm c.h.ặ.t thành nắm đ-ấm, gân xanh trên trán hơi nổi lên, ánh mắt nhìn Tạ Chiết vô cùng phức tạp.
“Chuyện của Long tộc tôi ít nhiều cũng biết một vài phần."
Minh Viễn chậm rãi thở ra một hơi, ông rủ mắt xuống trầm giọng nói:
“Với địa vị hiện nay của Thương Vũ Tông đừng nói là có người kết thù với họ, cho dù có người kết thù với họ thì cũng chỉ có thể nuốt hận vào trong, làm sao có thể ngang nhiên g-iết ch-ết mười mấy đệ t.ử tu vi thâm hậu của Thương Vũ Tông như vậy?"
“Mà Long tộc các cậu lại tình cờ có thù cũ với Thương Vũ Tông."
Minh Viễn nghiến răng nói, ông ngước mắt nhìn Tạ Chiết, hơi thở đang nén lại dường như xẹp xuống, giọng nói cũng nặng nề thêm hai phần.
“Tạ Chiết, ngoại trừ cậu ra tôi cũng không nghĩ ra được trên đời này có ai có thể lặng lẽ g-iết ch-ết nhiều tu sĩ Thương Vũ Tông như vậy mà lại không để lộ một chút tin tức nào."
Tạ Chiết không đáp, hắn chỉ lẳng lặng ngồi đối diện Minh Viễn với vẻ mặt cung kính lắng nghe.
Minh Viễn khẽ thở dài một tiếng:
“Thù cũ giữa Long tộc và Thương Vũ Tông tôi không hề tham gia vào nên không đưa ra được bất kỳ phán xét nào."
“Chỉ là hiện nay Ngu Chi mắt thấy sắp gả cho cậu, tôi không muốn con bé suốt ngày phải sống trong cảnh thấp thỏm lo âu."
Minh Viễn thân hình hơi nghiêng về phía trước, vẻ mặt đầy lo lắng không chút giả dối.
“Tạ Chiết, Ngu Chi chỉ là một người bình thường con bé không gánh vác nổi những chuyện này đâu."
Tạ Chiết ngước mắt nhìn Minh Viễn, cuối cùng hắn cũng lên tiếng:
“Sư phụ Minh Viễn, tôi đã cưới Ngu Chi làm vợ tự nhiên sẽ không để con bé chịu thiệt thòi, huống hồ..."
Tạ Chiết khựng lại một chút:
“Thiệp mời của tôi và Ngu Chi cũng đã gửi tới Thương Vũ Tông rồi, đến lúc đó người của Thương Vũ Tông có tới hay không mọi chuyện chẳng phải sẽ sáng tỏ sao?"
Minh Viễn nhìn chằm chằm người trước mặt, hồi lâu sau mới có chút tự giễu cười cười.
“Tạ Chiết, một người như Ngu Chi nếu bị kéo vào những chuyện như thế này con bé không có cách nào rút lui an toàn được đâu."
“Tôi tin tình cảm của cậu dành cho Ngu Chi nhưng cũng xin cậu hãy thông cảm cho tôi với tư cách là sư phụ, là nửa người cha của Ngu Chi đối với sự lo lắng của con bé."
Tạ Chiết đặt chén trà trong tay xuống, hắn ngước mắt nhìn Minh Viễn, vẻ mặt hiếm thấy sự nghiêm túc.
“Ông Minh Viễn, xin ông hãy tin tôi, dù thế nào đi chăng nữa tôi cũng sẽ không làm khó Ngu Chi, tôi sẽ tìm cho con bé một con đường dễ đi nhất và cũng là con đường con bé muốn đi nhất."
Cuộc trò chuyện giữa Tạ Chiết và Minh Viễn Ngu Chi không hề biết tới.
Chỉ là ngày cưới đã định như đã hứa.
Mà Ngu Chi cũng đã tròn sáu ngày không gặp Tạ Chiết rồi.
Ngày đại hôn trời vẫn chưa sáng.
Phượng Nghi, Phượng Linh, Ninh Nhạn Linh và Di Nguyệt đã sớm tới tẩm điện của Ngu Chi.
Áo cưới Phượng Vũ mặc vào rất phức tạp, bọn họ tự nhiên phải tới sớm để giúp Ngu Chi chuẩn bị.
Không cần phải đ-ánh quá nhiều phấn cho Ngu Chi, chỉ cần điểm một nốt ruồi đỏ giữa hai lông mày, đôi môi cũng nhuộm màu hoa phượng đỏ tươi mọng nước, tôn lên làn da trắng ngần của Ngu Chi.
Bộ áo cưới Phượng Vũ phức tạp khoác lên người Ngu Chi.
Ninh Nhạn Linh và Phượng Linh đều nhìn đến ngây người, còn Phượng Nghi và Di Nguyệt tuy vẻ mặt không lộ rõ như hai người kia nhưng trong lòng lại khẽ thở dài một tiếng.
