Tiểu Sư Muội Không Muốn Công Lược Nữa - Chương 270

Cập nhật lúc: 31/03/2026 12:33

Ngu Chi nghe vậy khóe miệng động đậy, cô cũng cười theo:

“Em sẽ không để bản thân mình chịu thiệt thòi đâu."

Cánh tay Tạ Chiết hạ xuống, nắm lấy tay Ngu Chi:

“Đi thôi, về thôi, tối nay Phượng Nghi chắc có đồ muốn đưa cho em đó, nếu về muộn cô ấy sẽ không tìm thấy em đâu."

“Có đồ đưa cho em?"

Ngu Chi có chút ngạc nhiên:

“Là đồ gì vậy?"

Tạ Chiết không trực tiếp trả lời câu hỏi của Ngu Chi mà chỉ nhẹ nhàng bóp tay cô:

“Về đến nơi là em biết ngay thôi."

Trong lòng Ngu Chi tò mò vô cùng, tự nhiên cũng quên mất không hỏi tại sao Tạ Chiết lại xuất hiện ở đây, chẳng lẽ lúc cô rời khách sạn đã bị hắn phát hiện sao?

Nhưng lúc Ngu Chi rời khách sạn rõ ràng đã nhìn kỹ rồi, phía sau không có ai cả.

Tạ Chiết dắt Ngu Chi đi về, lúc rẽ ra khỏi con phố dài hắn quay đầu lại nhìn căn phòng mấy người kia đang ở một cái.

Hắn không phải tới tìm Ngu Chi mà là tới tìm mấy người kia.

Những lời mấy người đó nói Tạ Chiết hắn rất không thích.

Những lời đó khiến Ngu Chi phải chịu thiệt thòi thì hắn lại càng không thích hơn.

Đã không thích rồi thì g-iết đi cho xong.

Tạ Chiết lúc đó đã nghĩ như vậy, dù sao bây giờ g-iết thêm một người hay bớt đi một người cũng chẳng có gì khác biệt.

Chỉ là hắn vừa mới đi tới con phố đó thì nhìn thấy cô gái nhỏ rực rỡ như ánh mặt trời của mình đang ở trên mái nhà.

Trên mặt còn mang theo vẻ tinh quái khi mưu kế thành công.

Lần đầu tiên Tạ Chiết vô cùng hy vọng con đường này có thể dài thêm một chút, dài thêm một chút nữa.

Để hắn có thể cùng người bên cạnh đi thêm một đoạn thời gian nữa....

Sau khi trở về khách sạn Phượng Nghi quả nhiên đúng như lời Tạ Chiết nói đang đợi cô trong phòng Ngu Chi.

Thấy Ngu Chi và Tạ Chiết dắt tay nhau đi vào Phượng Nghi trên mặt mang theo nụ cười:

“Tôi còn bảo sao trong phòng không thấy người đâu hóa ra là hai người lén lút đi ra ngoài rồi."

Ngu Chi cười xin lỗi một tiếng:

“Em không biết Phượng chủ có việc tìm em, để Phượng chủ phải đợi ở đây là lỗi của em."

Phượng Nghi hừ nhẹ một tiếng, cô ngước mắt liếc nhìn Tạ Chiết rồi chỉ tay ra phía cửa:

“Cậu ra ngoài trước đi, áo cưới là thứ mà cậu phải đợi đến ngày đại hôn mới được thấy đó."

Tạ Chiết nghe vậy gật gật đầu, hắn buông bàn tay đang nắm tay Ngu Chi ra rồi lùi bước đi ra ngoài.

Mà Ngu Chi vì câu nói “áo cưới" của Phượng Nghi mà hơi sững người tại chỗ, cô trợn to mắt không thể tin được nhìn Phượng Nghi.

Đợi Tạ Chiết khép hờ cửa phòng lại Phượng Nghi mới đứng dậy, cô kéo Ngu Chi đi vào gian trong:

“Cái tên Tạ Chiết đó định ngày cưới gấp gáp như vậy chúng tôi phải vội vàng lắm mới chế tạo xong bộ áo cưới Phượng Vũ này, muốn gọi em thử xem nếu vòng eo không vừa thì còn kịp sửa lại."

Ngu Chi có chút thất thần, cô để mặc Phượng Nghi kéo cô vào gian trong.

Chỉ là khi ánh mắt cô chạm vào bộ áo cưới đang được trải phẳng phiu trên giường đồng t.ử cô càng giãn ra to hơn.

Ngôn từ của cô quá nghèo nàn, nhất thời không nghĩ ra được một từ nào thích hợp để diễn tả bộ áo cưới trước mặt.

Phượng Nghi dường như rất đắc ý với phản ứng của Ngu Chi, cô buông tay ra rồi chỉ về phía bộ áo cưới trải phẳng trên giường, giọng điệu hơi cao lên:

“Ngu Chi, không phải tôi tự cao tự đại đâu nhưng trên đời này có hàng ngàn hàng vạn bộ áo cưới nhưng tuyệt đối không có bộ nào hoa lệ và xinh đẹp như bộ áo cưới được làm từ lông phượng này đâu."

Đường kim mũi chỉ của bộ áo cưới vô cùng c.h.ặ.t chẽ, sờ vào thấy mượt mà như lụa.

Bên trên đính đủ loại đ-á quý, những sợi chỉ vàng xuyên suốt qua lớp lông phượng màu cam đỏ thêu lên hình ảnh đôi uyên ương liền cành.

“Bộ áo cưới này là cả Phượng tộc tặng cho em đó."

Phượng Nghi nhẹ giọng nói:

“Tôi còn có một thứ khác muốn đưa cho em nữa."

Ngu Chi vốn dĩ còn đang chấn động trước sự hoa lệ của bộ áo cưới, nghe thấy lời Phượng Nghi nói cô định thần lại, liên tục xua tay nói:

“Phượng chủ, cái này quá... quý giá rồi."

Động tác xoay người định lấy hộp gỗ của Phượng Nghi hơi khựng lại, một lúc lâu sau cô mới quay đầu nhìn Ngu Chi:

“Nếu em không nhận thì chẳng phải là không coi tôi là bạn sao, Ngu Chi, vậy thì tôi sẽ không chịu đâu."

Thấy Ngu Chi không nói gì thêm Phượng Nghi mới rủ mắt xuống đi lấy hộp gỗ đặt trên bàn tới.

Hộp gỗ được Phượng Nghi đưa cho Ngu Chi.

Ngu Chi rủ mắt nhìn xuống, đợi đến khi cô nhìn rõ vật trong hộp gỗ ánh mắt có chút loé lên:

“Đây là..."

Phượng Nghi nhướng mày nhìn Ngu Chi:

“Ngu Chi, con d.a.o găm này có thể g-iết ch-ết bất cứ ai trên đời này...

Không, không chỉ là người, yêu thú cũng vậy, hay là những người mang huyết mạch thần thánh như Long Phượng chúng ta cũng vậy, chỉ cần con d.a.o găm này đ-âm vào tâm khẩu thì cho dù có bản lĩnh ngất trời cũng không sống nổi."

Ngu Chi có chút ngạc nhiên nhìn Phượng Nghi, cô luôn cảm thấy người trước mặt dường như có ẩn ý trong lời nói.

Chỉ là Phượng Nghi nhanh ch.óng cười một tiếng, cô trông không có gì bất ổn cả:

“Nhưng những thứ đó đều là chuyện khác, con d.a.o găm do Phượng tộc chế tạo có thể bảo vệ em bình an, em phải luôn mang theo bên mình đó, con d.a.o găm này còn là Tạ Chiết nhờ tôi làm cho em đó, cậu ấy đối với em quả thực là một tấm lòng chân thành."

Phượng Nghi khẽ thở dài một tiếng, cô giơ tay chỉ vào viên đ-á quý màu đỏ to bằng quả trứng bồ câu khảm ở cuối con d.a.o găm:

“Viên đ-á quý màu đỏ này thực sự là tấm lòng của tôi, đây là Huyết thạch của Phượng tộc em mang theo bên mình sẽ giúp c-ơ th-ể khỏe mạnh, bách bệnh không xâm."

Ngu Chi khép hộp gỗ lại rồi cầm trong tay, ánh mắt chân thành:

“Món quà mừng cưới quý giá như vậy của Phượng chủ em thực sự không biết phải báo đáp thế nào nữa."

Phượng Nghi cười lắc đầu, cô rủ mắt xuống giọng nói hạ thấp như đang thì thầm:

“Nếu đúng như những gì Tạ Chiết đã nói thì em nhất định phải cứu lấy Phượng tộc."

“Cái gì?"

Ngu Chi không nghe rõ, cô theo bản năng mở miệng hỏi.

Chỉ là Phượng Nghi đã ngẩng mắt lên, cô nhìn Ngu Chi, đáy mắt không thấy một chút cảm xúc nào như vừa nãy:

“Long tộc có ơn với Phượng tộc nên làm những chuyện này là điều nên làm."

Trong một căn phòng khách khác cách họ một bức tường.

Di Dạ quỳ trên mặt đất, lưng gã thẳng tắp đối diện với Tạ Chiết, hạ thấp giọng nói:

“Xin Long chủ trách phạt, là thuộc hạ làm việc không tốt nên mới để người ta bắt Hà cô nương đi mất."

Tạ Chiết ngồi trên ghế, hắn rủ mắt xuống không nhìn Di Dạ, chỉ là lúc mở miệng giọng nói lạnh lẽo như thể có thể đóng thành băng.

“Ngươi nói là một mình Chúc Tri Lễ xông vào đưa người đi?"

Tạ Chiết ngước mắt nhìn Di Dạ:

“Hắn không chỉ cướp người đi mà còn đ-ánh ngươi bị thương thành thế này?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tiểu Sư Muội Không Muốn Công Lược Nữa - Chương 270: Chương 270 | MonkeyD