Tiểu Sư Muội Lại Được Thiên Đạo Chúc Phúc Nữa - Chương 172: Thần Khí Gian Lận, Tìm Hiểu Một Chút!

Cập nhật lúc: 13/01/2026 00:02

Truyền thừa được chia thành truyền thừa Thần Chi, truyền thừa Đại Đạo, và các loại truyền thừa tạp nham khác như truyền thừa c.h.ủ.n.g t.ộ.c, truyền thừa tông môn, truyền thừa đạo tu…

Trong đó, trâu bò và hiếm có nhất là truyền thừa Thần Chi và Đại Đạo, hai loại này ngang hàng nhau.

Tu sĩ có được truyền thừa sẽ tăng mạnh lực chiến đấu, các thuộc tính cũng được nâng cao. Thậm chí, truyền thừa Thần Chi và Đại Đạo còn có thể giúp tu vi của tu sĩ tăng lên cả một đại cảnh giới trong thời gian ngắn.

Một tu sĩ có thể đồng thời sở hữu nhiều truyền thừa, nhưng thông thường chỉ có thiên chi kiêu t.ử mới có được.

Mà truyền thừa của Du Tư Lạc là truyền thừa độc nhất của Nhân Ngư tộc, khắp Yêu giới chỉ có hắn ta có.

Dưới sự gia trì của truyền thừa, tu vi của hắn ta tăng lên hai tiểu cảnh giới, từ Nguyên Anh kỳ đầu bị áp chế, lập tức tăng vọt lên Nguyên Anh hậu kỳ.

Du Tư Lạc cười lạnh một tiếng.

Tuy rằng tu vi bị Linh Xà áp chế, nhưng không sao cả, hắn ta vẫn có thể dễ dàng nghiền nát đám tép riu này.

Trong lĩnh vực này, trời đất bao la, hắn ta là lớn nhất, không ai địch nổi.

Trước khi ra tay, Du Tư Lạc nghĩ như vậy.

Nhưng rất nhanh, hắn ta đã bị vả mặt.

"Vù vù vù!"

"Xoạt xoạt xoạt!"

Tất cả mọi người bị hắc thủy bao phủ, bên trong tối đen như mực, giọng nói lạnh lùng của Du Tư Lạc từ bốn phương truyền đến.

"Trần Linh, bây giờ đầu hàng vẫn còn kịp!"

Chưa đợi Trần Linh lên tiếng, Ngụy Tinh Châu đã "phì" một tiếng:

"Đầu hàng á? Đời này không có cửa đâu."

"Mộ Dung Nam, bật đèn!"

Nghe vậy, Mộ Dung Nam lập tức thúc giục linh lực bật đèn.

Xoẹt!

Một luồng sáng mạnh đột nhiên bùng nổ, không gian vốn tối đen lập tức trở nên sáng trưng, thậm chí còn ch.ói mắt.

"Cái gì!"

Du Tư Lạc trợn tròn mắt.

Cái quả cầu trắng phát sáng kia là cái quái gì vậy! Lại có tác dụng chiếu sáng!

Lĩnh vực truyền thừa của hắn ta vốn chủ yếu là ám sát kẻ địch trong bóng tối, toàn bộ khu vực chỉ có hắn ta có thể nhìn rõ toàn cục, chỉ cần hắn ta hơi tập trung tinh thần ra tay, có thể trong nháy mắt g.i.ế.c sạch bọn chúng.

Giờ đèn lớn vừa chiếu, ôi chao, màu đen là màu gì cơ???

Vốn dĩ Du Tư Lạc định tốc chiến tốc thắng, nhanh ch.óng mang con trai về nhà dỗ vợ vui vẻ, nhưng xem ra, có lẽ phải tốn thêm chút thời gian rồi.

Mặt của Du Tư Lạc sầm lại.

Sắc mặt của đám tu sĩ nhân tộc cũng chẳng khá hơn là bao, ai nấy đều vô cùng nghiêm trọng.

Đây chính là lĩnh vực truyền thừa!

Một khi tiến vào lĩnh vực, bọn họ sẽ phải đối mặt với sức mạnh k.h.ủ.n.g b.ố mang tính áp chế và cực kỳ nhắm vào đối phương, tám phần là toi mạng, ai mà cứng đầu không sợ c.h.ế.t chứ?

Ý thức được mức độ nghiêm trọng của vấn đề, Từ Chính Khanh và Lục T.ử Sâm đổ mồ hôi lạnh, sắc mặt tái dần.

Việc này... phải làm sao đây?

Du Tư Lạc ngưng trọng mặt, lập tức nảy ra ý định diệt đi nguồn sáng.

Ngay giây sau, hắn ta dồn sức đ.á.n.h mạnh vào quả cầu sáng lớn trước mặt Mộ Dung Nam.

"Bùm!"

Quả cầu mềm nhũn nuốt trọn mọi đòn tấn công, còn phát ra ánh sáng ch.ói lọi hơn.

Du Tư Lạc ngơ ngác: ???

Cái quái gì vậy, không chỉ đ.á.n.h không vỡ, mà còn hấp thụ tấn công chuyển hóa thành năng lượng của nó, giả trân vậy?!

Gian lận!

Đây đích thị là gian lận trắng trợn!

Ý nghĩ này vừa mới lóe lên trong đầu hắn ta, Trần Linh lặng lẽ lấy ra một món đồ gian lận thần kỳ còn khủng khiếp hơn: U Băng Tiên Thảo.

Đám người thấy U Băng Tiên Thảo thì mắt sáng rực lên!

Sao bọn họ có thể quên, tiên thảo của Trần Linh là bảo bối có thể chữa trị vô hạn cho thương binh chứ!

Tốt rồi, phen này không c.h.ế.t được rồi!

Chỉ cần còn một hơi tàn, sẽ có tiên thảo chữa trị cho họ.

Trần Linh trước tiên uy h.i.ế.p U Băng Tiên Thảo một phen: "Ngươi dám hồi m.á.u cho địch thử xem, coi chừng ta luộc ngươi ăn!"

Tiên thảo run rẩy lá, tỏ vẻ đã biết.

U Băng Tiên Thảo lòng dạ thánh mẫu, thấy người bị thương là muốn hồi m.á.u, mà đã hồi là không phân biệt địch ta, khiến Trần Linh mỗi lần dùng nó đều phải kèm theo một tràng uy h.i.ế.p.

Nói xong lời hung ác, Trần Linh lập tức dặn dò mọi người: "Mọi người tập trung tinh thần mà đ.á.n.h, đ.á.n.h c.h.ế.t bỏ."

Du Tư Lạc nghe vậy, cười khẩy: "Hừ, non nớt!"

"Ngươi tưởng lĩnh vực truyền thừa của ta chỉ để trưng bày thôi à?"

Hắn ta căn bản không để tiên thảo vào mắt.

Du Tư Lạc vừa động ý niệm, trong lĩnh vực liền hóa ra vô số đao kiếm và v.ũ k.h.í, vù vù bay về phía mọi người.

Không chỉ vậy, bên dưới còn mọc ra vô số rong biển và dây leo, trói c.h.ặ.t lấy mọi người.

Bọn chúng vung đao múa kiếm c.h.é.m tới, nhưng hầu như không gây ra được chút tổn hại nào, điều này cũng dễ hiểu thôi, dù sao đây là đồ vật trong lĩnh vực truyền thừa, có được ưu thế trời ban.

C.h.ế.t người nhất là tốc độ của thứ này cực nhanh, mọi người không kịp trở tay, hoàn hồn lại đã bị trói c.h.ặ.t, nghênh diện là hàng vạn mũi kiếm mưa lao tới.

"Vút v.út v.út!"

Một trận mưa kiếm nhanh như chớp giáng xuống, hơn nửa số tu sĩ loài người bị trúng chiêu, đau đớn kêu gào t.h.ả.m thiết.

Du Tư Lạc hài lòng ngân nga một khúc, ung dung tự tại nhìn mọi người:

"Ta cho các ngươi thêm một cơ hội nữa, bây giờ đầu hàng vẫn còn kịp."

Nhưng hắn ta còn chưa dứt lời, tiếng kêu t.h.ả.m thiết đã im bặt, Du Tư Lạc nhìn kỹ lại thì thấy:

Dời ạ, đám cặn bã nhỏ vừa nãy còn sống dở c.h.ế.t dở, trong nháy mắt đã được tiên thảo chữa lành.

Không chỉ vậy, cả bầu trời mưa kiếm đều bị một thanh hắc kiếm dị dạng trói lại, không thể động đậy.

"Gian lận!"

"Các ngươi đây là gian lận trắng trợn!"

Du Tư Lạc tức giận đến giậm chân, há miệng chỉ thẳng vào mũi mọi người mà phun.

Trần Linh trợn mắt: "Ngươi nói cứ như lĩnh vực truyền thừa của ngươi không phải gian lận vậy, ở trong lĩnh vực của ngươi, chúng ta chỉ có phần bị đ.á.n.h thôi."

"Chỉ có thằng ngốc mới để ngươi đ.á.n.h c.h.ế.t dễ dàng như vậy."

Đúng vậy, ai cũng biết trong lĩnh vực không đ.á.n.h lại Du Tư Lạc, nên đành dùng cách tác chiến cứng nhắc nhất: Sống sót, liên tục kéo dài thời gian.

Du Tư Lạc tức đến sôi m.á.u.

Trong một canh giờ tiếp theo, Du Tư Lạc điên cuồng c.h.é.m g.i.ế.c, đám Trần Linh thì điên cuồng chịu đòn, U Băng Tiên Thảo chạy khắp nơi, ra sức hồi m.á.u, cứu người, suýt chút nữa tan tác.

Ai nấy đều tuyệt vọng, nhưng biết làm sao? Chỉ còn cách cầm cự.

Một canh giờ trôi qua, Du Tư Lạc chẳng chiếm được chút lợi lộc nào.

Đám tép riu này mỗi lần bị thương đều né tránh được chỗ hiểm, hễ tránh được là hồi đầy m.á.u, thật sự khó nhằn.

Thời gian mở lĩnh vực càng lâu, linh lực tiêu hao càng nhiều, dù tu vi của Du Tư Lạc đã được nâng lên Nguyên Anh hậu kỳ, cũng không thể duy trì lĩnh vực lâu dài.

Ban đầu, tốc độ tấn công của hắn ta chỉ chậm lại.

Sau đó, lĩnh vực của hắn ta bắt đầu lúc to lúc nhỏ, còn có dấu hiệu sắp sụp đổ.

Từ đầu đến cuối Trần Linh vẫn luôn chờ đợi khoảnh khắc này, dồn toàn bộ sự chú ý lên người Du Tư Lạc.

Ngay lúc này, thấy tinh thần lực của Du Tư Lạc không đủ, lĩnh vực có dấu hiệu sụp đổ, Trần Linh lập tức ngửa mặt lên trời hô lớn:

"Các huynh đệ, phản kích!!!"

Lời của Trần Linh vừa dứt, đám người ôm hận đã lâu lập tức như được tiếp thêm m.á.u, nhanh ch.óng xông về phía Du Tư Lạc.

"Lão yêu quái, đền mạng đi!"

Nghiêm Phong dẫn đầu xông lên, nhắm thẳng mặt Du Tư Lạc mà tung một cước.

Nghiêm Phong hiện giờ đã là Nguyên Anh sơ kỳ, dù là nhục thân hay thực lực đều biến thái hơn trước, tinh thần và trạng thái nhục thân của Du Tư Lạc đều không tốt, lại càng không ngờ đối phương vừa đến đã đá vào mặt, lãnh trọn một cước.

Hắn vừa ra chân, những người khác cũng gia nhập chiến đấu.

Từng trận đao quang kiếm ảnh lóe lên, tiếng binh khí va chạm vang vọng khắp Vô Gian Hải Câu.

Linh lực của Du Tư Lạc đã tiêu hao gần hết, mà đội ngũ của hắn ta lại bị hắn ta cách ly bên ngoài kết giới, hắn ta chỉ có thể dùng trạng thái suy yếu để đ.á.n.h nhau với đám người lúc nào cũng hồi đầy m.á.u, thật khó chịu.

Tuy hắn ta vẫn có thể phản kích, nhưng rất tiếc, có U Băng Tiên Thảo ở đây, mọi sát thương hắn ta gây ra đều chỉ là phù vân.

Thế là, một đám người vây đ.á.n.h Du Tư Lạc chính thức bắt đầu.

Trong lúc giao chiến, Du Tư Lạc nghiến răng nghiến lợi nhìn đứa con trai đang nằm chơi ngọc giản thông minh trong pháp trận giam cầm, giận đến mức muốn bốc hỏa.

"Du Tiểu Ngư, con có thấy lão t.ử đang bị đ.á.n.h không hả!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.