Tiểu Sư Muội Lại Được Thiên Đạo Chúc Phúc Nữa - Chương 173: Tiểu Quỷ Chuyên Đi Lừa Cha

Cập nhật lúc: 13/01/2026 00:02

Du Tiểu Ngư khựng lại một chút, liếc nhìn lão cha nhà mình, rồi lại nhanh ch.óng dán mắt vào chiếc ngọc giản thông minh trên tay, đáp:

"Dạ, thấy rồi thấy rồi, mọi người cứ tiếp tục, cứ tiếp tục đi!"

Giọng điệu kia, nói có bao nhiêu qua loa thì có bấy nhiêu.

Du Tư Lạc tức giận c.h.ử.i tục: "Thấy rồi mà còn không mau tới giúp một tay!"

Thằng con trai này tuy rằng mới sinh ra có mấy năm, tu vi cũng không cao, nhưng khả năng gây sự thì không hề kém cạnh ai, cũng chính vì vậy, mới có thể tung hoành ngang dọc ở hải vực Đồ Khắc.

Không nói đến ai, đ.á.n.h con yêu nữ Trúc Cơ hậu kỳ kia thì dư sức.

Du Tiểu Ngư "ồ ồ" hai tiếng, tiếp tục nói: "Con đang bận chút việc, con còn đang nghiên cứu chức năng lưu ảnh đi kèm của ngọc giản thông minh."

"Cha à, da dày thịt béo tu vi cao cường, thỉnh thoảng ăn đòn cũng chẳng sao, nhưng con đâu phải lúc nào cũng có ngọc giản thông minh để chơi, với lại, chẳng phải vừa nãy cha cũng đ.á.n.h người ta rồi sao, giờ chịu trận này là đáng đời, cha ráng chịu chút đi, con bận tiếp đây."

Nói xong, cậu ta liền cầm lấy điện thoại, hướng ống kính bắt đầu tự sướng, còn ra dáng làm điệu giơ tay chữ V, thỉnh thoảng còn chu mỏ.

Thao tác thuần thục đến không ngờ.

Du Tư Lạc gần như không tin vào tai mình, yêu lực vừa tụ, trực tiếp ném về phía Du Tiểu Ngư một chiêu hỏa diễm.

"Du Tiểu Ngư, con nghe xem con nói có phải tiếng người không hả! Tin bây giờ ta nướng con luôn không!"

Du Tiểu Ngư mở lá chắn hộ thân, công kích vô hiệu với cậu ta.

Thấy con trai dùng pháp bảo mà mình tốn bao công sức tìm được để né tránh công kích, Du Tư Lạc thiếu chút nữa nghiến nát cả răng hàm.

"Mẹ kiếp, đáng lẽ hồi đó ta nên b.ắ.n con lên tường mới phải!"

Du Tiểu Ngư làm lơ hắn ta, chơi càng hăng say.

"Du Tiểu Ngư lần này về rồi thì trong vòng trăm năm đừng hòng bước chân ra khỏi cửa!"

Du Tiểu Ngư mắt cũng không chớp lấy một cái, đáp: "Được."

Du Tư Lạc phen này thực sự ngây người.

Tiểu t.ử này một khắc cũng không thể ở yên một chỗ, cứ như đòi mạng hắn ta vậy, thế mà lại đồng ý?

Thứ trong tay hắn ta rốt cuộc là cái gì!

Du Tư Lạc tức đến choáng váng đầu óc, nhưng lại không thể làm gì Du Tiểu Ngư, chỉ có thể tiếp tục khổ chiến.

Đánh thêm hai khắc nữa, trên người dưới người Du Tư Lạc gần như không có chỗ nào lành lặn, nhưng đối phương lúc nào cũng được tiên thảo kéo đầy trạng thái.

Sắc mặt Du Tư Lạc đã đen đến không thể đen hơn.

Nếu hắn ta chiến bại, sau này sẽ là nô lệ cho con nha đầu Trần Linh kia, về sau không biết còn bao nhiêu chuyện bực mình chờ hắn ta.

Hắn ta người này tham sống sợ c.h.ế.t, ngông cuồng tự đại, lại càng không muốn khuất phục dưới người khác.

Cho nên, trận chiến này hắn ta không thể thua!

Bắc Cực chỉ là một vùng bé tí tẹo như nốt ruồi, nếu hắn ta để mất hải vực Đồ Khắc, sau này ra ngoài còn mặt mũi nào gặp ai?

Du Tư Lạc càng nghĩ càng uất ức, trực tiếp thu hồi lĩnh vực, để đám lâu la hắn ta mang đến xông lên đ.á.n.h.

Nhưng đám lâu la phần lớn Kim Đan kỳ, thiểu số Nguyên Anh kỳ, đối phương vừa mở trận Giáng Cảnh, toàn bộ biến thành gà mờ, ba hồi hai lượt đã bị đ.á.n.h cho nằm bẹp dí trên đất, thậm chí kêu cũng không kêu nổi.

Nhìn đám thuộc hạ ngã lăn đầy đất còn bị cướp bảo vật, Du Tư Lạc biết rằng hôm nay không thể chỉ dựa vào năng lực của mình để đ.á.n.h bại đám người Trần Linh.

Hắn ta hít sâu một hơi, cuối cùng vẫn lấy ra ngọc giản.

Cầu cứu!

Hai năm nay công chúa thành Phong Đô vẫn luôn tìm một nhân loại tên là Trần Linh, có lẽ người trước mắt này chính là người mà Thời Vũ công chúa muốn tìm!

Hắn ta có thể bị các lãnh đạo Yêu Đô cười nhạo, nhưng tuyệt đối không thể để mất hải vực Đồ Khắc!

Nghĩ đến đây, Du Tư Lạc liền gửi yêu cầu cứu viện đến thành Phong Đô.

Ngọc giản sáng lên hai lần, đối phương liền bắt máy, hơn nữa còn là đích thân công chúa thành Phong Đô nghe máy.

"Du khu trưởng, có việc?"

Du Tư Lạc nói ngắn gọn: "Người mà ngài tìm tên là Trần Linh, là một con nhóc tóc trắng trúc cơ kỳ chưa phát triển hết đúng không!"

Nghe vậy, người ở đầu dây bên kia rõ ràng ngẩn ra một chút, sau đó cười phá lên.

"Đúng!"

"Có phải nó có hai con khế ước thú là linh hầu và linh xà không?"

Du Tư Lạc khẳng định trả lời, sau đó nghiến răng, đem toàn bộ tình cảnh của mình nói cho đối phương, đồng thời thỉnh cầu chi viện.

Phía bên kia, thiếu nữ áo đỏ tóc đen khẽ cười khúc khích.

Nàng ta chậm rãi vuốt ve l.ồ.ng n.g.ự.c người bên cạnh, cười đầy vẻ phong tình: "Tốt lắm, ta đồng ý lời cầu viện của ngươi."

Sau khi cuộc gọi kết thúc, người đàn ông bên dưới nàng ta âu yếm vuốt nhẹ mũi nàng ta.

"Trần Linh cuối cùng cũng chịu xuất sơn?"

"Đúng vậy, lần này chúng ta có thể tóm gọn bọn chúng, khiến chúng thân bại danh liệt."

*

Bên này, Du Tư Lạc đã cầu viện xong, chắp tay sau lưng đứng đó.

"Các ngươi cứ chờ c.h.ế.t đi!"

Hắn ta vốn tưởng đám người trước mặt sẽ sợ hãi run rẩy, ai ngờ, vẻ mặt bọn chúng mỗi người một khác, tuyệt nhiên không có chút sợ hãi hay căng thẳng nào.

Trần Linh thu kiếm, vẻ mặt khinh bỉ chế nhạo:

"Ồ, ồ ồ ồ, mới thế này đã đi cầu cứu rồi?"

Nghiêm Phong cũng tỏ vẻ ghét bỏ, tặc lưỡi hai tiếng: "Thế này mà cũng đòi làm ăn à!"

Long Gián nhún vai lắc đầu: "Tưởng đâu có người đ.á.n.h được, ai ngờ lại chạy đi gọi viện binh, chậc, sao ngươi không khóc lóc về nhà tìm mẹ b.ú sữa đi?"

Những người khác cũng hùa theo, đồng loạt công kích bằng lời lẽ cay độc.

Ngay cả Lục T.ử Sâm, kẻ luôn cao ngạo, chẳng thèm tranh cãi với ai, cũng phải c.h.ử.i đổng theo:

"Đánh không lại thì chạy, dù gì ngươi cũng là cường giả Hóa Thần cảnh, lại đi cầu cứu, đúng là nở mày nở mặt với tổ tông nhà ngươi."

Du Tư Lạc tức đến hộc m.á.u.

Đúng lúc hắn ta tức điên, Trần Linh chọc chọc vào khuôn mặt phúng phính của Du Tiểu Ngư.

"Tiểu Ngư."

Du Tiểu Ngư nghe thấy liền ngẩng đầu, thấy là Trần Linh, lập tức bỏ ngọc giản thông minh xuống, cười ngọt ngào với nàng: "Linh Linh đại ca!"

Bộ dạng kia, cứ như Trần Linh thân hơn cả cha cậu ta, chỉ thiếu nước quỳ xuống làm ch.ó săn thôi.

Trần Linh khẽ hếch cằm: "Đi."

Ngay giây sau, Du Tiểu Ngư lập tức lao đến trước mặt Du Tư Lạc.

"Cha, lại đây, đưa tay cho con!"

"Thánh" hố cha Du Tiểu Ngư nhanh ch.óng lấy hộp chu sa ra, thừa lúc lão cha chưa kịp hoàn hồn, túm lấy bàn tay to của cha, quệt lên chu sa rồi ấn mạnh lên giấy!

Giây tiếp theo, một chuyện vô cùng kỳ diệu đã xảy ra.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.