Tiểu Sư Muội Thiên Tư Xuất Chúng, Nhưng Ngũ Hành Thiếu Đức - Chương 216
Cập nhật lúc: 19/03/2026 16:40
“Tâm Nhi hiểu rồi ạ.”
Li Tâm nghiêm trọng gật đầu, chậm rãi tiến lại gần ngọn lửa trắng đang tỏa ra hàn khí rợn người đó.
Mà ngay khi nàng chuẩn bị ra tay ngọn lửa trắng đó dường như có linh tính vậy, lại biến ảo thành hình người nhỏ bé vèo một cái vụt đi xa.
“Ơ?”
Tiếng kinh ngạc của bà lão truyền tới:
“Thiên Diễm này thế mà đã sinh ra linh trí rồi!
Tâm Nhi, nó không phải là thứ con hiện tại có thể luyện hóa được đâu, vẫn là nghe ta một lời khuyên mà từ bỏ đi!”
“Không, con nhất định phải thử!”
Lúc này Li Tâm đâu còn nghe lọt tai lời khuyên bảo nữa, nàng c.ắ.n môi rảo bước đuổi theo.
“Hù hù ~” Lần đuổi theo này liền đuổi theo suốt hơn nửa canh giờ.
Mỗi lần tưởng chừng sắp đuổi kịp Cực Địa Băng Diễm lại đột nhiên tăng tốc bỏ xa Li Tâm.
Giống như đang trêu đùa nàng vậy.
“Ngươi chạy không thoát đâu!”
Li Tâm nghiến c.h.ặ.t răng một lần nữa tăng tốc.
Một người một lửa truy đuổi chạy trốn trên vùng băng tuyết.
Mà cảnh tượng này vừa hay lọt vào mắt của Trì Vũ đang đạp ván trượt đi ngang qua.
Gặp được Li Tâm ở đây ít nhiều cũng khiến Trì Vũ có chút kinh ngạc.
Đồng thời đối với hành vi hiện tại của nàng ta vô cùng khó hiểu.
Li Tâm này hình như đang đuổi theo một ngọn lửa?
Dị hỏa!
Một ý nghĩ lóe lên trong đầu, Trì Vũ rùng mình một cái:
“Chẳng lẽ nàng ta thực sự đi theo con đường của Viêm Đế sao?
Chỉ cần không ngừng thôn phệ luyện hóa dị hỏa là có thể trở nên mạnh mẽ!”
Ra tay cướp đoạt?
Trì Vũ hơi suy tư một lát liền từ bỏ ý định này.
Thứ nhất là không có mười phần nắm chắc, thứ hai là... cướp về thì có tác dụng gì chứ?
Bản thân mình đâu có phương pháp thu phục dị hỏa.
Việc cấp bách hiện tại vẫn là tìm kiếm Băng Phách Linh Tinh mới quan trọng, đâu có thời gian rảnh mà đi đấu trí đấu dũng với nàng ta.
Nghĩ tới đây Trì Vũ quả quyết quay đầu.
Nhưng không ngờ dị hỏa đó như tìm thấy lục địa mới vậy, lại tăng tốc đuổi theo hướng của nàng, Li Tâm cũng ở phía sau truy đuổi không buông.
Thế là ba người một lửa trên vùng băng tuyết này đã diễn ra một cuộc thi marathon đặc biệt.
“Có bệnh hả?
Đuổi theo ta làm gì?”
Thấy sắp bị đuổi kịp Trì Vũ phanh gấp dừng lại, dị hỏa đó cũng đứng im tại chỗ không động đậy.
“Thế mà lại là ngươi!”
Li Tâm đuổi kịp tới nơi mới nhìn rõ người phía trước hóa ra là người quen cũ Trì Vũ.
“Ồ, lâu rồi không gặp, hân hạnh hân hạnh.”
Trì Vũ vô cùng hời hợt chào hỏi nàng ta một câu, gậy trượt tuyết trong tay chống xuống đất định rời đi.
Nhưng không ngờ Li Tâm một cái lắc mình tiến lên chặn đường.
Trì Vũ nhướn mày:
“Làm gì thế?
Cướp bóc hả?”
“Ngươi...”
Li Tâm c.ắ.n môi quay đầu chỉ vào ngọn băng diễm phía sau:
“Đó là thứ ta phát hiện ra trước!”
“Vậy thì sao?”
Trì Vũ không hiểu nàng ta rốt cuộc muốn làm gì.
“Tốt nhất ngươi đừng có tâm địa xấu xa gì, nếu không đừng trách ta không khách sáo với ngươi!”
Nói tới đây trong mắt Li Tâm lóe lên một tia sắc lạnh.
Trong lòng Li Tâm đã hạ quyết tâm chỉ cần đối phương dám ra tay cướp đoạt nhất định sẽ cho nàng nếm mùi vị của Thần Nộ Thiên Liên!
Làm nửa ngày hóa ra là sợ ta làm lão lục âm cô đúng không?
Trì Vũ cười nhạo một tiếng trả lời:
“Thứ nhất ta không có chút hứng thú nào với cái thứ rách nát đó cả!
Thứ hai...”
Nói tới đây trong mắt Trì Vũ lóe lên một tia lạnh lẽo:
“Cô dựa vào cái gì mà cho rằng cô nhất định đ-ánh thắng được tôi?”
Chương 161 Vẽ vòng tròn nguyền rủa cô
Những con bài tẩy của Li Tâm, Trì Vũ cơ bản là nắm rõ trong lòng.
Dù sao thì cuốn tiểu thuyết Viêm Đế đó nàng cũng đã đọc không dưới mười lần, Li Tâm này và nhân vật chính nhà người ta cơ bản là đi theo cùng một con đường.
Nhưng thủ đoạn của mình Li Tâm lại biết được bao nhiêu?
Thật sự phải động tay động chân thì chưa chắc đã sợ nàng ta.
“Ngươi...”
Li Tâm c.ắ.n môi nắm đ-ấm theo bản năng siết c.h.ặ.t.
Vẫn muốn nói gì đó thì tiếng nói của bà lão vang lên trong thức hải:
“Tâm Nhi đừng có gây thêm chuyện!
Cô gái này có chút kỳ quái, giao đấu với nàng ta chưa chắc đã chiếm được lợi lộc gì đâu!”
“Việc cấp bách hiện tại vẫn là xử lý Thiên Diễm!
Đừng để các yếu tố khác ảnh hưởng.”
Bà lão ấn tượng vô cùng sâu sắc với Trì Vũ.
Lần đó triển khai tấn công thần hồn lên nàng đã bị phản phệ, hại bản thân phải chìm vào giấc ngủ suốt mấy tháng trời.
Nghĩ chắc nàng cũng là người mang cơ duyên lớn.
Li Tâm lẳng lặng gật đầu lạnh lùng nhìn Trì Vũ:
“Nếu ngươi đã nói không có hứng thú với nó vậy thì xin hãy rời đi cho!”
“Không, ta quyết định ở lại xem thử bản sao Viêm Đế như cô luyện hóa dị hỏa này như thế nào.”
Trì Vũ sao có thể làm theo ý nàng ta, trực tiếp khoanh chân ngồi xuống, hai tay chống cằm nhìn đối phương cười tủm tỉm nói:
“Vậy thì xin mời bắt đầu màn trình diễn của cô đi.”
Cái điệu bộ như kẻ ăn vạ này lập tức khiến Li Tâm nhíu c.h.ặ.t mày.
Nàng thầm liên lạc với bà lão:
“Phải làm sao đây thưa sư phụ, nàng ta cứ ăn vạ ở đây không chịu đi, vạn nhất thừa lúc con đang luyện hóa mà ra tay cướp đoạt thì phải làm thế nào ạ?”
“Nàng ta nếu dám cướp thì cứ trực tiếp tặng cho nàng ta là được!”
“Hả?
Tặng... tặng cho nàng ta?”
Li Tâm kinh hãi thất sắc:
“Sư phụ con không nghe nhầm chứ, đây là Thiên Diễm đấy ạ...”
“Hì hì ~”
Bà lão cười nhẹ một tiếng giải thích một cách không nhanh không chậm:
“Con coi Thiên Diễm là thứ gì?
Lẽ nào là thứ bất kỳ ai cũng có thể luyện hóa được sao?”
“Trong trường hợp không có bất kỳ sự chuẩn bị nào, nếu nàng ta dám mạo muội chạm vào thì chỉ có con đường ch-ết!
Trừ khi nàng ta là Tiên Thiên Hỏa Linh Thánh Thể!”
Rõ ràng Trì Vũ không phải.
Cái ngũ hệ tạp linh căn thấp kém đó của nàng ở giới tu tiên chẳng khác nào sự tồn tại của loài ch.ó đất cả.
Nghe xong những lời này của bà lão lòng Li Tâm cuối cùng cũng vững tâm hơn nhiều.
Quay đầu nhìn Trì Vũ đang ngồi dưới đất lạnh lùng nói:
“Ta biết miệng ngươi nói không cần nhưng thực chất trong lòng sớm đã nhắm tới rồi!
Không sao, nếu ta luyện hóa thất bại nó có thể tùy ngươi xử trí.”
“Hả?
Đây là tự cô nói đấy nhé.”
Trì Vũ lập tức nhặt một cọng băng bên cạnh lên vẽ vòng tròn dưới chân, đồng thời mắt chăm chăm nhìn Li Tâm, miệng nhỏ liến thoắng không ngừng.
