Tiểu Sư Muội Thiên Tư Xuất Chúng, Nhưng Ngũ Hành Thiếu Đức - Chương 217

Cập nhật lúc: 19/03/2026 16:41

Hành vi kỳ quái này khiến Li Tâm mờ mịt vô cùng, theo bản năng hỏi:

“Ngươi đang làm cái gì thế?”

“Vẽ vòng tròn nguyền rủa cô!”

Li Tâm:

“...”

Ngươi là đứa trẻ ba tuổi hả?

Còn chơi trò này.

“Được rồi Tâm Nhi!

Mau tranh thủ thời gian đi!

Đừng có lãng phí lời lẽ với nàng ta nữa.”

Cùng với lời nhắc nhở của bà lão Li Tâm không còn đôi co với Trì Vũ nữa.

Sau khi bố trí một tầng kết giới nàng lấy từ trong túi trữ vật ra một viên đan d.ư.ợ.c màu đỏ rực cho vào miệng.

Đan d.ư.ợ.c vừa vào miệng đã tan ngay, Li Tâm chỉ cảm thấy c-ơ th-ể mình như muốn bốc cháy vậy.

Trong chốc lát da thịt nàng trở nên đỏ rực một mảng, m-áu không ngừng rỉ ra từ lỗ chân lông ngưng kết thành một tầng sừng màu m-áu.

Khi tầng sừng đó ngày càng dày lên nhìn thoáng qua giống như một bức tượng người màu m-áu.

“Tâm Nhi sắp được rồi đấy!

Ra tay đi!”

Bà lão lại một lần nữa lên tiếng nhắc nhở, Li Tâm bắt quyết trong tay một ngọn lửa xanh và một ngọn lửa đỏ xuất hiện trong lòng bàn tay nàng.

“Đi!”

Li Tâm quát khẽ một tiếng hai ngọn lửa trong tích tắc đã bao bọc lấy Cực Địa Băng Diễm đó.

“Ầm!”

Trong nháy mắt Cực Địa Băng Diễm vốn yên tĩnh lúc này hoàn toàn bùng phát, thể tích trong tích tắc tăng lên gấp hàng chục lần.

Một luồng cực hàn chi khí lấy Li Tâm làm trung tâm lan tỏa nhanh ch.óng ra xung quanh.

Bất cứ thứ gì chạm vào luồng hàn khí này đều đóng băng thành tượng trong chớp mắt rồi trực tiếp nổ tung.

Cũng may Trì Vũ phản ứng nhanh trước khi luồng hàn khí đó tới đã nhanh ch.óng lấy cái nồi đen ra úp lên người mình.

Nghe tiếng nổ liên miên không dứt Trì Vũ đang co rụt dưới nồi như con rùa già không nhịn được mà than vãn:

“Mình rốt cuộc là đê tiện đến mức nào mà lại đi theo nàng ta để chịu tội ở đây chứ?”

Muốn chuồn rõ ràng đã muộn rồi.

“Ầm ầm ~”

Tiếng nổ vẫn còn tiếp diễn Trì Vũ hoàn toàn không biết tình hình bên ngoài ra sao, chỉ có thể thầm cầu nguyện trong lòng mau ch.óng kết thúc.

Lúc này trong đôi mắt của Li Tâm tràn đầy ngọn lửa trắng đang không ngừng nhảy nhót đó.

Tầng sừng trên người nàng vô tri vô giác đã bắt đầu xuất hiện vài vết nứt, khóe miệng cũng không ngừng có m-áu rỉ ra.

Rõ ràng nàng đã sắp đạt tới giới hạn.

“Không được rồi Tâm Nhi!

Không trụ vững được nữa đâu!

Mau buông tay ra!

Cực Địa Băng Diễm này con không luyện hóa được đâu!”

Tiếng hét lo lắng của bà lão vang lên trong thức hải của Li Tâm.

“Không!”

Li Tâm không cam tâm từ bỏ như vậy nàng vẻ mặt bướng bỉnh nói:

“Không sao đâu ạ con chỉ cần kiên trì thêm chút nữa!

Kiên trì thêm chút nữa là được...”

“Bùm ~” Lời Li Tâm chưa dứt tầng sừng trên người hoàn toàn vỡ vụn hóa thành tro bụi.

Mất đi lớp phòng hộ đó luồng cực hàn chi khí ập thẳng vào mặt nhận ra nguy hiểm bà lão quyết định dứt khoát:

“Tâm Nhi mau!

Đưa c-ơ th-ể con cho ta!”

“Vâng!

Sư phụ sau đây xin nhờ cả vào người ạ!”

Li Tâm không dám chủ quan lập tức giao quyền chủ động c-ơ th-ể ra.

Trong tích tắc khí thế trên người Li Tâm tăng vọt, tu vi đột ngột thăng tiến lên Nguyên Anh cảnh.

Li Tâm lúc này đã không còn là bản thân nàng nữa.

“Tâm Nhi à Tâm Nhi con bảo ta phải nói con thế nào cho phải đây?

E rằng lần này sư phụ cũng lực bất tòng tâm rồi!

Haizz ~”

Bà lão thở dài một tiếng điều khiển ngọn lửa xanh và đỏ đó khổ sở chống đỡ luồng cực hàn chi khí do Cực Địa Băng Diễm mang lại.

Mặc dù so với Li Tâm bà điều khiển ngọn lửa tinh thuần thuần thục hơn nhưng vẫn khó lòng chống đỡ.

“Không xong rồi!”

Cùng với tiếng kinh hô của bà lão ngọn lửa trong tay tắt lịm c-ơ th-ể cũng bị đóng băng thành tượng trong nháy mắt.

“Vẫn chưa kết thúc sao?

Không lẽ lời nguyền của mình thực sự hiệu nghiệm rồi chứ?”

Trì Vũ đang nằm bò dưới nồi toàn thân đều run cầm cập.

Ngay lúc Trì Vũ đang than vãn thì trong thức hải truyền tới tiếng của kiếm linh:

“Chậc chậc không ngờ ở đây còn có thể gặp được Cực Địa Băng Diễm xếp hạng thứ hai trên Thiên Diễm Bảng!

Này ngươi nằm bò ở đây làm gì thế?”

“Làm ch.ó đấy ngươi có ý kiến gì không?”

Trì Vũ mỉa mai đáp lại nó một câu.

“Nói thật nhé ngươi là ký chủ tệ nhất, nhát gan nhất, kiến thức hạn hẹp nhất trong tất cả những ký chủ ta từng dẫn dắt...”

“Có xong chưa?”

Thấy cái thứ này vào lúc này còn quay ra quở trách mình Trì Vũ lập tức nổi cáu:

“Ta cầu xin ngươi trói buộc ta chắc?

Ngươi tưởng ta hiếm lạ gì ngươi lắm chắc?”

“Mau nghĩ cách cho ta đi!”

“Thế thì còn gì đơn giản hơn?”

Kiếm linh thản nhiên nói:

“Trực tiếp luyện hóa nó là xong, co rụt ở đây giả làm rùa làm gì?”

Nói thì nghe thật đơn giản!

Người cầm kịch bản Viêm Đế như Li Tâm còn không làm được mà ngươi bảo ta lên?

Trì Vũ nghiêm túc nghi ngờ kiếm linh này không có ý tốt.

Tám phần là xúi giục mình đi nộp mạng rồi để nó đi tìm ký chủ tiếp theo!

Đúng là không phải thứ gì tốt mà!

“Tư tưởng của ngươi còn có thể đen tối hơn được nữa không?”

Kiếm linh dường như nhận ra suy nghĩ trong lòng nàng ngữ khí trầm xuống:

“Luyện hóa mà ta nói đương nhiên không phải giống như bọn họ cưỡng ép thu phục nó để dùng cho bản thân!”

“Mà là dùng ngọn thần hỏa của đất trời này để tôi luyện thanh kiếm trong tay ngươi!

Có hiểu không?”

Chương 162 Nàng ta có lẽ là khắc tinh trong mệnh của cô

Hiểu á đương nhiên là không hiểu rồi.

Trì Vũ nhướn mày:

“Còn có thể thao tác như vậy sao?”

“Hừ!

Những thao tác ngươi chưa biết còn nhiều lắm!”

Kiếm linh ngạo nhiên nói:

“Hiện tại ngươi có hai lựa chọn, một là dùng Thiên Diễm đó để tôi luyện yêu kiếm Lục Tinh, hai là dùng nó để tôi luyện thanh kiếm rách nát mà ngươi nhặt được đó.”

“Có gì khác biệt không?”

“Không khác biệt đều là tăng cường uy lực.

Nhưng ta phải nhắc nhở ngươi dùng ngọn thần hỏa của đất trời này để tôi luyện kiếm có tỷ lệ thất bại rất lớn!

Đừng hỏi thất bại thì sẽ thế nào, thất bại thì kiếm nổ tung, nổ tung thì mất trắng.”

“Đây chẳng phải là bài vở cường hóa trang bị trong trò chơi trên mạng sao?”

Trì Vũ nhỏ giọng lẩm bẩm một câu rồi lại hỏi tiếp:

“Nói thẳng đi thao tác thế nào?”

“Trước tiên...

đứng dậy khỏi cái nồi rách này cho ta!

Đứng thẳng lên!

Là chủ nhân của Thiên Cơ Kiếm Hạp sao ngươi không thể chú ý hình tượng một chút được hả?”

Hừ hình tượng á?

Cái đó đáng giá bao nhiêu tiền chứ?

Trì Vũ bĩu môi không đáp lời.

Theo lời nó nói nàng một tay hất cái nồi rách ra.

Trong tích tắc luồng hàn ý như muốn xé xác người ập thẳng vào mặt, Trì Vũ lạnh đến mức đứng tại chỗ nhảy dựng lên.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tiểu Sư Muội Thiên Tư Xuất Chúng, Nhưng Ngũ Hành Thiếu Đức - Chương 217: Chương 217 | MonkeyD