Tiểu Thư Giả Nghèo Bị Từ Hôn - Chương 1
Cập nhật lúc: 28/06/2026 14:00
Sau khi biết thanh mai trúc mã muốn chia tay chỉ vì cho rằng nhà tôi quá nghèo, tôi thở phào nhẹ nhõm.
May thật, tôi chỉ giả nghèo thôi, chứ đâu có nghèo thật.
Anh ấy còn chẳng biết, trước đây mẹ tôi sợ anh ấy mặc cảm nên mới ép tôi diễn cảnh nghèo khó.
Giả vờ đúng là mệt c.h.ế.t đi được. Giờ cuối cùng cũng không cần diễn nữa rồi.
1
Cố Yến Thần là vị hôn phu mà mẹ tôi tùy tiện chỉ định từ hồi còn nhỏ, trong một lần đi ngang qua phố.
Lý do ư? Bà ấy nhìn thấy thằng nhóc ấy đẹp trai đến mức trời đất khó dung, nên nhất quyết phải bắt về làm con rể nhà mình.
Để tôi có thể chiếm trọn trái tim Cố Yến Thần từ bé, cả nhà tôi đặc biệt chuyển từ căn hộ siêu sang giữa trung tâm thành phố về căn nhà cũ kỹ ngay cạnh nhà cậu ấy.
Nhờ vậy, tôi và Cố Yến Thần thuận lý thành chương trở thành thanh mai trúc mã.
Từ ngày thân thiết với nhà Cố Yến Thần, mẹ tôi không còn đi spa dưỡng nhan, cũng chẳng đ.á.n.h mạt chược hay chơi golf nữa.
Ngày nào bà cũng kéo tay mẹ Cố Yến Thần đi siêu thị, tranh nhau từng quả trứng giảm giá và mớ rau bị dập.
Vì chàng rể tương lai này, mẹ tôi thật sự vứt bỏ cuộc sống xa hoa của một phu nhân hào môn.
Tôi từng kể với ba:
“Mẹ mà bị đăng lên mạng, chắc chắn sẽ bị cư dân mạng mắng cho tơi tả.”
Ba tôi không đáp, chỉ lặng lẽ cất chìa khóa Rolls-Royce đi, rồi móc chìa khóa xe máy điện ra chở tôi đến trường.
Thôi được rồi, ba tôi cũng chẳng khác gì tôi.
Trong cái nhà này, không ai có quyền lên tiếng cả.
Tôi từng hỏi mẹ:
“Rốt cuộc đến bao giờ con mới được sống thật trước mặt Cố Yến Thần?”
Bà nói: “Tuổi dậy thì là lúc sĩ diện nhất. Lỡ Cố Yến Thần biết nhà mình quá giàu rồi tự ti thì sao?”
Cố Yến Thần có tự ti hay không thì tôi không rõ.
Nhưng tôi thì sắp tự kỷ đến nơi rồi.
Tối hôm ấy, tôi càng nghĩ càng không thông, bèn xông vào phòng ngủ của ba mẹ, chất vấn mẹ:
“Cố Yến Thần có phải là con riêng của mẹ ở bên ngoài không?!”
“Nếu có cũng không sao, chỉ cần mẹ cho con với ba chuyển về trung tâm thành phố.”
“Chúng con chấp nhận đứa con riêng này.”
Kết quả, tôi bị ba mẹ hợp sức đ.á.n.h cho một trận.
Mông đau quá… thôi bỏ đi.
Cố nhịn thêm một thời gian vậy.
2
May mắn thay, cuối cùng tôi cũng vượt qua được giai đoạn gian khổ.
Đợi được đến ngày Cố Yến Thần thay lòng đổi dạ.
Hôm nay tan học, Cố Yến Thần từ chối đi xe buýt cùng tôi.
“Cậu cũng biết đấy, Hứa Tinh, căn nhà cũ của tớ đã bị giải tỏa rồi.”
“Cậu biết tiền bồi thường là bao nhiêu không?”
Cậu ta giơ tay ra hiệu.
“Ba mươi triệu.”
“Sau này tan học tớ sẽ không đi xe buýt nữa.”
“Cậu hiểu ý tớ chứ?”
Nói thật, tôi chẳng hiểu chút nào.
Tôi ngây thơ đáp:
“Hiểu rồi, vậy sau này tụi mình cùng gọi taxi nhé!”
Cố Yến Thần bĩu môi:
“Chuyện không đơn giản là gọi taxi.”
“Vậy là chuyện gì?”
Giọng điệu của Cố Yến Thần bỗng trở nên xa lạ, khiến tôi hơi sững lại.
“Mẹ tớ nói vài hôm nữa nhà tớ sẽ dọn khỏi khu tập thể cũ.”
“Bây giờ nhà tớ cũng bước vào tầng lớp A8 rồi, còn cậu thì sao?”
“Tôi thì sao?”
Cố Yến Thần thở dài.
“Ban đầu tớ không định nói thẳng vậy đâu, sao cậu lại ngốc thế chứ.”
“Tớ nghĩ ai cũng có quyền theo đuổi thứ tốt hơn. Cậu không thể cản tớ tìm đến người phù hợp hơn được, đúng không?”
“Hứa Tinh, giờ cậu hiểu ý tớ chưa?”
Nói đến mức này, cuối cùng tôi cũng hiểu ý Cố Yến Thần.
Cậu ta cảm thấy nhà mình vừa nhận được khoản đền bù kếch xù, nên tôi — cô bạn gái cũ kỹ này — đã không còn xứng với cậu ta nữa.
Cậu ta muốn chia tay tôi.
“Được thôi.”
Cậu ta cứ tưởng tôi sẽ níu kéo, nào ngờ tôi đồng ý ngay lập tức.
Cố Yến Thần hơi ngạc nhiên.
Tôi tò mò hỏi:
“Người phù hợp hơn đó là ai vậy?”
“Tô Thanh Ly.”
“Tớ cảm thấy hiện tại cô ấy mới là người môn đăng hộ đối với tớ.”
Ồ, hoa khôi của trường — xinh đẹp, gia cảnh tốt.
“Được thôi.”
Tôi lấy điện thoại ra.
“Tôi đồng ý chia tay, nhưng cậu phải tự mình nói với mẹ tôi.”
Cố Yến Thần nhíu mày:
“Hứa Tinh, chúng ta cũng lớn rồi, có cần phải vậy không?”
Tôi kiên quyết:
“Nếu cậu không nói, mẹ tôi sẽ không tin.”
Cậu ta lại bĩu môi:
“Được thôi.”
“Chia tay với người nghèo đúng là phiền phức.”
??
Người nghèo?
Đang nói tôi đấy à?
Điện thoại vừa kết nối, mẹ tôi nghe thấy giọng Cố Yến Thần thì vui vẻ hẳn:
“Tiểu Cố à, tối nay sang nhà dì ăn cơm nhé?”
“Mấy hôm nay mẹ con không biết bận gì, dì gọi không nghe, nhắn tin cũng chẳng trả lời.”
Cố Yến Thần im lặng hai giây, có vẻ hơi áy náy.
“Dì à, hôm nay cháu gọi là muốn nói với dì…”
“Cháu nghĩ bây giờ nên đặt việc học lên hàng đầu, không nên chìm đắm vào chuyện yêu đương.”
“Vì vậy cháu và Hứa Tinh quyết định chia tay trong hòa bình.”
“Chia tay trong hòa bình cái gì?!”
Tôi hét lên bên cạnh:
“Cố Yến Thần, sao không nói thật luôn đi!”
“Mẹ! Là nhà cậu ta được đền bù giải tỏa, cậu ta thấy con không còn xứng với cậu ta nữa!”
“Cậu ta muốn đá con để theo đuổi hoa khôi trường!”
Ngay khoảnh khắc ấy, Cố Yến Thần cúp máy.
“Hứa Tinh!”
Hình như đây là lần đầu tiên cậu ta nổi giận với tôi.
“Cậu giữ cho tôi chút thể diện không được à?”
“Cậu nhất định phải khiến dì có ấn tượng xấu về tôi sao?”
Tôi: ?????
Không hiểu nổi luôn.
“Thôi kệ, dù sao cũng nói rõ rồi.”
“Bắt đầu từ ngày mai, tớ sẽ chính thức theo đuổi Tô Thanh Ly. Làm ơn nói rõ với các bạn trong lớp rằng tụi mình đã chia tay.”
