Tiểu Thư Giả Nghèo Bị Từ Hôn - Chương 2
Cập nhật lúc: 28/06/2026 14:00
Nhìn bóng lưng Cố Yến Thần rời đi, tôi bỗng cảm thấy vô cùng may mắn vì mẹ bắt tôi giả nghèo.
Nếu không, làm sao tôi có thể nhìn rõ bộ mặt thật của cậu ta?
Nhưng điều làm tôi vui hơn cả là—
Cuối cùng tôi cũng không cần giả nghèo nữa rồi.
Cũng chẳng cần chen xe buýt nữa.
3
Hôm nay tôi quyết định chơi sang một lần, gọi hẳn xe riêng về nhà.
Vừa bước vào cửa, mẹ tôi đã vội vã lao ra chất vấn:
“Con với Tiểu Cố xảy ra chuyện gì vậy? Cãi nhau hả?”
Tôi bất lực giơ tay:
“Mẹ vẫn chưa nhìn ra à? Nhà cậu ta được giải tỏa rồi, bây giờ bắt đầu chê nhà mình nghèo đấy.”
Mẹ tôi không tin:
“Không thể nào, Tiểu Cố không phải đứa như vậy.”
“Con nghĩ xem… có khi nào nó mắc bệnh nan y, không muốn liên lụy đến con nên mới lấy cớ chia tay không?”
Tôi lườm bà:
“Mẹ bớt đọc tiểu thuyết đi, não mẹ bị mấy thứ đó đầu độc rồi.”
Bà vẫn chưa chịu từ bỏ:
“Dù có phải bán sạch gia sản, mẹ cũng nhất định cứu Tiểu Cố!”
Vừa nói, bà vừa kéo tôi ra khỏi nhà.
Nhà Cố Yến Thần nằm ngay đối diện, nhưng gõ cửa một lúc lâu mới có người ra mở.
Nhìn thấy tôi và mẹ, sắc mặt mẹ Cố Yến Thần lập tức trở nên kỳ lạ.
“Thì ra cô ở nhà à.”
“Hôm nay hẹn nhau đi siêu thị tranh trứng giảm giá, sao tôi nhắn mà cô không trả lời?”
Mẹ tôi dường như sở hữu một loại năng lực thần kỳ — chậm hiểu đến mức đỉnh cao.
Bà hoàn toàn không nhận ra người ta đã chẳng buồn để ý đến mình nữa, vẫn hào hứng nói:
“Hôm nay Tiểu Cố gọi điện nói muốn chia tay với Tinh Tinh, tôi muốn hỏi xem có chuyện gì xảy ra không?”
Không hiểu vì sao, mẹ Cố Yến Thần bỗng trở nên sắc bén và chua ngoa:
“Có thể có chuyện gì chứ? Cô đang nguyền rủa Tiểu Cố nhà tôi à?”
“Chia tay thì là không thích nữa thôi, có gì nghiêm trọng đâu?”
Nói xong bà ta định đóng cửa, còn cố tình bỏ thêm một câu:
“À đúng rồi, mẹ của Hứa Tinh.”
“Quên chưa báo với cô, nhà tôi được giải tỏa rồi, nhận ba mươi triệu tiền bồi thường.”
“Hôm nay vừa mua xe Porsche, tuần sau sẽ chuyển sang khu nhà bên cạnh, giá năm vạn một mét vuông.”
“Cho nên chuyện ở đây thì cứ để lại ở đây đi, sau này khỏi cần liên lạc nữa.”
Cánh cửa vừa đóng lại, tôi như nghe thấy tiếng trái tim mẹ mình vỡ nát.
Bà không thể tin được mình đã nhìn lầm người.
Mãi đến khi phát hiện khung chat với mẹ Cố Yến Thần đã biến thành dấu chấm than màu đỏ.
Nửa đêm, bà lay tôi dậy khỏi giấc mộng.
“Tinh Tinh, mình chuyển về trung tâm thành phố đi.”
“Căn hộ cao cấp, quản gia riêng, spa hạng sang… mẹ nhớ chúng quá rồi.”
Tôi bật dậy khỏi giường, gật đầu đầy mãn nguyện.
Không dễ gì, cuối cùng mẹ tôi cũng tỉnh ngộ.
Ngày này, tôi và ba đã mong mỏi từ rất lâu rồi.
Chúng tôi lái chiếc Rolls-Royce, trong đêm khuya trở về căn hộ cao cấp.
Cuối cùng cũng không cần giả nghèo nữa.
Những bộ đồ thiết kế cao cấp, túi hiệu xa xỉ, mô hình phiên bản giới hạn—
Các em chắc nhớ chị lắm đúng không?
Chị về rồi đây!
4
Hôm sau, tôi bước vào lớp với đôi giày thể thao phiên bản giới hạn.
Hoa khôi Tô Thanh Ly lập tức bật cười khẩy.
Mấy bạn học xung quanh cũng đồng loạt quay lại nhìn.
“Hứa Tinh và Tô Thanh Ly đi giày giống nhau kìa.”
“Tôi chỉ cần một giây là đoán được ai đi hàng giả.”
“Hứa Tinh chắc mua đồ nhái rồi, bảo sao Cố Yến Thần đá cô ta. Đúng là sĩ diện hão.”
“Tôi nghe nói từ lúc biết nhà Cố Yến Thần được đền bù, Hứa Tinh cứ bám riết không chịu chia tay đấy.”
“Hôm qua còn mang giày vải tám mươi tệ, hôm nay đã đi đôi giày hai mươi nghìn. Ai tin nổi?”
Lúc này, Tô Thanh Ly lên tiếng, giả vờ rộng lượng và thấu hiểu:
“Không sao đâu, chắc Hứa Tinh không hiểu mấy thứ này thôi.”
Tôi hất tay cô ta ra:
“Mẹ nó, ai mà không hiểu?”
Sắc mặt Tô Thanh Ly hơi cứng lại, nhưng không tiện phản ứng quá gay gắt, chỉ có thể làm ra vẻ ấm ức:
“Sao cậu hung dữ thế?”
“Nếu vì chuyện Cố Yến Thần theo đuổi tớ mà cậu tức giận, vậy thôi, tớ không đồng ý với cậu ấy nữa là được chứ gì.”
???
Ai thèm tức giận vì chuyện đó?
Cố Yến Thần không biết từ đâu xuất hiện, làm bộ như bạn trai bảo vệ cô bạn gái nhỏ bé.
“Hứa Tinh, chúng ta quen nhau bao nhiêu năm, tớ còn không rõ con người cậu à?”
“Thứ cậu rành nhất là quẩy dầu hai tệ ngoài cổng trường với mì chua cay bảy tệ, cậu mà cũng biết giày hiệu sao?”
Nghe vậy, cả lớp bật cười ầm lên.
“Tôi từng thấy Hứa Tinh cãi nhau với bà cụ vì năm hào, đúng là nghèo đến không sống nổi!”
“Nghĩ chỉ cần đi giày giống Tô Thanh Ly là thành hoa khôi à? Hay là muốn dùng cách này níu kéo đàn ông?”
“Khí chất của hoa khôi dù có bắt chước thế nào cũng chỉ là bản sao rẻ tiền thôi.”
Có lẽ nhờ khoản bồi thường ba mươi triệu mà Cố Yến Thần bỗng tự tin hẳn.
Cậu ta nói muốn kiểm tra tôi.
“Nếu cậu bảo mình hiểu giày, vậy người sáng lập thương hiệu này tên gì? Sinh nhật ngày nào tháng nào?”
Tên giày và mã giày thì tôi đã chuẩn bị nói ra rồi.
Nhưng cậu ta lại hỏi tôi tên người sáng lập với ngày sinh???
Tôi tức đến đỏ mặt, còn chưa nghĩ ra nên c.h.ử.i thế nào, Cố Yến Thần đã cho rằng tôi bị vạch trần nên thẹn quá hóa giận.
“Đủ rồi, tớ biết chia tay với tớ là cú sốc rất lớn với cậu.”
Cậu ta rút từ túi ra một chiếc thẻ cơm.
“Trong này có năm trăm tệ, đủ để cậu ăn cả học kỳ.”
Thấy tôi không nhận, cậu ta nhét vào tay tôi.
“Đừng giả vờ nữa, tớ biết cậu cần.”
“Coi như đây là phí chia tay.”
