Tiểu Thư Giả Sống Lại: Kệ! Mình Nhắm Mắt Nằm Luôn - Chương 19: He He He He He

Cập nhật lúc: 28/12/2025 04:03

Cuối cùng đạo diễn Vương vẫn quyết định trước hết phải cho “đứa nhỏ đang tuổi lớn” ăn cái đã.

Lục Thuần ngồi sát bên Phó Lam Xu, nịnh hót gắp đồ ăn cho cô.

“Lam Xu, ăn cái này đi!”

“Cảm ơn.”

“Lam Xu, ăn cá không?”

“Lam Xu, xem tướng giúp tôi đi?”

Phó Lam Xu đang cắm đầu ăn cơm: “?”

——【Bà chị này bị gì vậy, tôi có phải thầy bói đâu, muốn xem thì đi tìm Thẩm Luật Kinh ấy, ông chú đó còn biết coi phong thủy mộ phần nữa kìa……】

Lục Thuần đỏ mặt cúi đầu.

Cô không muốn à? Là cô không dám thôi!

Thẩm Luật Kinh vẫn bình thản ăn, từng động tác đều tao nhã, nhìn mà đã thấy đẹp mắt, khác hẳn cô cháu gái đang ăn như bão cuốn.

Lý Minh Hiên hóng chuyện: “Anh Thẩm, nghe nói……”

Chưa kịp nói hết câu, Thẩm Luật Kinh đã mỉm cười: “Tôi tính tiền đấy, 1 triệu trở lên.”

Lý Minh Hiên: “……”

Thôi, anh quay phim đi, chứ giá này khác gì cướp!

Lục Thuần: Làm phiền rồi.

Cô có tiền thật đấy, nhưng “1 triệu trở lên” thì thôi bỏ đi, theo đuổi thần tượng cũng phải có giới hạn chứ.

Hơn nữa, cô vừa phát hiện ra có chuyện vui hơn cả đu idol nữa, he he he……

“Mọi người nói gì thế? Một triệu gì cơ?” – giọng nghi hoặc chen ngang.

Trong bàn có hai người là “dân Mông Cổ”:

Một là Lý Viện Viện.

Hai là Phó Lam Xu.

Lý Viện Viện cảm giác rõ mình đang bị cô lập, nhưng chẳng tìm được bằng chứng.

Phó Lam Xu thì chỉ biết ăn, ăn, ăn!

——【Ăn thì cứ ăn đi, nói làm gì cho nước bọt văng vào đồ ăn, ghê c.h.ế.t! Nghiên cứu chứng minh rồi, cứ mở miệng nói là chắc chắn có nước bọt văng ra! Món kia tôi thích, món này tôi cũng thích! Ghen tị mấy người nổi tiếng thật, ăn ít xíu là no!】

Tống Chi Nhiên: Có lý ghê, mình phải ăn nhanh thôi.

Lục Thuần – người nói nhiều nhất: Khụ… xin lỗi, tôi sai rồi.

Thế là trừ Lý Viện Viện ra, mấy người còn lại đều ăn nhanh hơn hẳn, không ai dám nói thêm câu nào.

Lý Viện Viện cứ thế bị ngó lơ.

Xác nhận luôn – cô ta bị xanh lá rồi

Cô bực bội: Rốt cuộc là lúc nào thì chuyện này xảy ra?

Tại sao ngay cả Lý Minh Hiên cũng hòa nhập được với họ rồi?

Cô đi đến đâu cũng là tâm điểm, vậy mà lần này bị phớt lờ sạch.

Sao ánh mắt mọi người cứ dán vào con nhỏ xấu quắc kia thế?

Trong một giây, cô suýt không giữ nổi cái vẻ “hiền lành dịu dàng” của mình.

【Ba bát cơm rồi đó, cô cháu này đói thật luôn!】

【Haha, họ đang làm gì vậy, giành đồ ăn à?】

【Đúng là phải ăn với người như cô cháu này mới có cảm giác ngon miệng, nhìn Lý Viện Viện ăn thôi mà no luôn, một hạt cơm nhai tám mươi tám lần!】

【Thôi đủ rồi, mấy người không hiểu à, đó gọi là “thanh nhã”, có muốn bắt chước cũng không học được đâu!】

Đạo diễn công bố luật chọn phòng.

Có bốn căn nhà: biệt thự sang trọng, nhà gạch đỏ giản dị, nhà gỗ cổ điển, và túp lều tranh “tối giản”.

Ảnh chịp căn phòng được gửi cho mọi người xem, lập tức có người phản đối.

“Nhà này ở được à? Ai thích thì ở, tôi thì không!”

Người lên tiếng vẫn là Lý Minh Hiên – đầu sắt họ Lý. Anh chỉ vào túp lều cũ sắp sập, mặt đầy ghét bỏ.

Tống Chi Nhiên cũng lo: “Nhìn tồi tàn thế, không có chuột hay rắn chứ?”

Một đám công tử tiểu thư chưa từng chịu khổ, khổ nhất đời họ chắc là phải tự đi vệ sinh.

Đạo diễn Vương cười tươi: “Phản đối vô hiệu.”

Phó Lam Xu chỉ vào căn biệt thự: “Chú, chú có tự tin không?”

Thẩm Luật Kinh hỏi lại: “Còn cháu thì sao?”

Phó Lam Xu vỗ ngực: “Tất nhiên là có!”

Nhiệm vụ rất đơn giản: trong mười phút, ai tìm được đồ vật nặng nhất thì thắng.

Toàn dựa vào may mắn, không cần kỹ năng, công bằng hết nấc.

Đạo diễn còn thông báo thêm: “Những thứ các nhóm tìm được tối nay sẽ thành nguyên liệu nấu ăn cho ngày mai.”

Lục Thuần lao thẳng vào bếp, ôm luôn bí đỏ với bí xanh, tiện tay nhét cho Tống Chi Nhiên năm cân thịt heo.

Lý Minh Hiên cũng liều, vơ chăn trên sofa, rồi quét sạch đồ trong tủ lạnh.

Phó Lam Xu phản ứng hơi chậm, chật vật lắm mới giành được vài cây rau cải.

Thẩm Luật Kinh: “?”

Thi đấu theo trọng lượng thì sao mà thắng nổi nhóm của Lục Thuần chứ.

Kết quả, Lục Thuần và Tống Chi Nhiên giành biệt thự, Lý Minh Hiên với Lý Viện Viện ở nhà gạch đỏ.

Còn Thẩm Luật Kinh và Phó Lam Xu xách vali đến trước cửa nhà gỗ.

Phó Lam Xu thở dài: “Chú à, lúc đó giành dữ lắm, sao chú không tham gia?”

Thẩm Luật Kinh cười, chẳng có chút áy náy nào: “Không hợp với hình tượng của chú.”

Phó Lam Xu bĩu môi: “Chú… đôi khi đừng sống giả trân quá được không.”

【Hai người tôi kỳ vọng nhất lại là gà mờ?】

【Anh Thẩm nói rồi, giành đồ không hợp với hình tượng của ảnh, hahaha!】

【Cô cháu này nói đúng phết, vụ này anh Thẩm hơi diễn đấy, nhưng tôi vẫn không trách.】

【Không biết hai người này mai có c.h.ế.t đói không đây?】

【Tôi còn lo họ có chịu nổi điều kiện ở đó không nữa, nhìn như chỉ cần gió thổi là sập!】

【Tội nghiệp anh Thẩm quá.】

Cũng may tổ chương trình còn chút nhân tính – bên ngoài nhà trông tệ vậy thôi, bên trong đầy đủ hết, còn có cả điều hòa.

Một đêm yên lành, mệt cả ngày, Phó Lam Xu ngủ li bì, chẳng mơ nổi cái gì.

《Cuộc sống trong mơ》 đúng là một show “chạm đất” thật sự.

Tổ chương trình gần như không can thiệp vào hoạt động của khách mời.

Ngủ lúc nào tùy thích.

Đúng kiểu show “sống thoải mái, mặc kệ đời”.

Chỉ là mỗi ngày phải lao động để nhận thù lao mua đồ ăn.

Phó Lam Xu ngủ đến khi nắng chiếu qua cửa sổ mới dậy.

Khi cô mặt mộc xuất hiện trước ống kính, phòng livestream suýt nổ tung.

【Ủa đù, đây là “Cô Gián” á?】

【Đẹp dữ vậy, sao không ai nói với tôi là cô ấy đẹp thế này, chân còn dài nữa!】

【Nét này còn có khí chất hơn cả Lý Viện Viện ấy chứ!】

【Có ai thấy cô này giống Thiên hậu Thôi Tuyết Tranh không?】

【Trong giới giải trí người giống nhau đầy ra, có gì lạ đâu.】

【Đúng là mỗi mỹ nhân đều có linh hồn thú vị, tôi xin nhận sai vì hôm qua nói bậy.】

Thẩm Luật Kinh dậy sớm chạy bộ, áo đen ôm sát tôn lên cơ thể cân đối, tóc hơi rối nhưng đầy sức sống, gương mặt tuấn tú đủ khiến người ta có suy nghĩ phạm tội trong đầu.

Phó Lam Xu nhìn cơ bụng mơ hồ của anh, suýt nhỏ dãi từ… khóe mắt.

Nhưng cô mau chóng kiềm lại.

——【Sắc tức thị không, không tức thị sắc, sắc tức thị không, không tức thị sắc, thụ tưởng hành thức, diệc phục như thị……】

Thẩm Luật Kinh khựng lại, khóe miệng giật giật.

Con nhỏ này… trong đầu rốt cuộc toàn nghĩ cái gì vậy trời?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.