Tiểu Thư Giả Sống Lại: Kệ! Mình Nhắm Mắt Nằm Luôn - Chương 20: Thích Trai Có Cơ Bụng Hả? Anh Đây Có!
Cập nhật lúc: 28/12/2025 04:03
“Thầy Thẩm, em nấu cháo kê buổi sáng rồi, có muốn qua ăn chút không?”
Giọng Lý Viện Viện vang lên, cô ta mặc váy len trắng, tóc uốn sóng to rõ là đã tạo hình kỹ càng.
Khi ánh mắt cô ta lướt đến chỗ Phó Lam Xu bên cạnh Thẩm Luật Kinh, biểu cảm hơi khựng lại — không ngờ con bé hôm qua còn lem luốc như ổ chuột, hôm nay trông lại… cũng ra gì phết.
——【Phim thần tượng không hề lừa tôi, người đẹp đúng là có thể dùng mặt để xin cơm ăn ! Thẩm Luật Kinh, anh còn đứng đó làm gì, mau lên đi, tụi mình còn chưa có bữa sáng đâu !】
Thẩm Luật Kinh nhướng nhẹ mày, cuối cùng cũng gật đầu nhận lời mời của Lý Viện Viện.
Lý Viện Viện mừng rỡ như trúng số, lúc dẫn đường còn cố tình lắc lư điệu đà, làm Phó Lam Xu suýt cho rằng cô ta bị trẹo lưng.
Khi Phó Lam Xu nhìn thấy “cháo kê” nửa sống nửa chín trên bàn, nét mặt cô gần như nứt ra.
Cô kinh ngạc nhìn Lý Viện Viện:
“Cái này… chắc là cháo, không phải gạo ngâm à?”
Lý Viện Viện đang múc cháo cho Thẩm Luật Kinh, vẫn mỉm cười dịu dàng:
“Sao thế em gái, đây là cháo kê mà ~”
Phó Lam Xu há hốc mồm:
——【Nếu chỉ cần ngâm kê trong nước là thành cháo thì chắc chị này đặt hai miếng thịt sống lên bàn cũng dám mời cả đoàn mở tiệc luôn !】
Lý Minh Hiên nghe thấy câu này thì cười đến muốn lăn ra đất.
Thẩm Luật Kinh nhìn bát cháo trước mặt, im lặng.
Nếu anh đoán không nhầm thì… cô ta quên bước “nấu chín” rồi.
Fan của Lý Viện Viện bắt đầu công kích Phó Lam Xu:
【Cái thái độ gì đây ? Đã ăn chùa còn chê ?】
【Chị Viện dậy từ 6 rưỡi nấu cháo đấy nhé, bây giờ 10 rưỡi rồi, chắc nhừ lắm luôn. Cái cô Phó Lam Xu này đúng là không biết điều, tội chị Viện quá.】
【Cả showbiz ai hiền như chị Viện đâu, làm người ta tức c.h.ế.t!】
Ngay lúc đó, máy quay lia đến bát cháo của Phó Lam Xu — và phòng chat lặng ngắt.
【…………】
【Ơ… cái này mà là cháo à ?】
【Phó Lam Xu: lỗi của tôi là quá trung thực, không biết nịnh bợ.】
【Haha, bảo dậy từ 6 rưỡi mà cháo còn chưa chín !】
Lý Minh Hiên cười đến chảy nước mắt:
“Hay là chị tự nếm thử đi.”
Lý Viện Viện cau mày múc một thìa, nếm xong liền quay sang nhìn Thẩm Luật Kinh đầy ấm ức:
“Em rõ ràng làm theo hướng dẫn mà, sao lại ra thế này ?”
“Chị bấm nhầm nút ‘nấu cháo’ thành ‘giữ ấm’ rồi hả ? Ghèn dính hai mắt lại à?”
Giọng điệu mỉa mai của Lý Minh Hiên khiến mặt Lý Viện Viện sầm lại.
“Em thấy sao không nhắc chị ?”
Cô ta tức đến phát điên, hối hận vì lôi thằng em họ này đi quay show.
Mới hai ngày mà bị nó châm chọc cả vạn lần rồi.
“Ơ, chị có nấu cho tôi ăn đâu, sao tôi phải nhắc ?”
Lý Viện Viện trắng bệch mặt, suýt khóc, diễn luôn vai “tôi thật đáng thương”.
Phó Lam Xu văng tục trong lòng.
——【Mấy chiêu này, chị từng chơi mòn cả phím rồi.】
——【Tự nhiên thấy thương Lý Minh Hiên ghê, từ nhỏ đã bị nhà ép học như trâu để nối nghiệp,còn bị Lý Viện Viện hãm hại đủ kiểu, bảo sao không bị áp lực thành bệnh luôn !】
【Người lớn trong nhà thì cứ trách anh ta hư, càng ngày càng lệch lạc… Chứ ai hiểu cho được!】
Nghe vậy, Lý Minh Hiên xúc động muốn khóc, cảm giác tủi thân vơi hẳn.
Quả nhiên, đi show là quyết định đúng đắn — cuối cùng cũng có người hiểu mình.
Vui quá, anh ta quyết định chia cho cô nửa bịch snack tối qua!
——【Nếu là mình, chắc cũng điên mất, khụ… Nhưng mình không mê phao câu người ta đâu, mình thích cơ bụng !】
Lý Minh Hiên: “…………”
Ờ, hoá ra gu của cô là thế.
Thích trai có cơ bụng hả ? Anh đây có!
Anh ta liền vươn vai khoe ngực, cố nắn nhẹ cơ bụng:
Biết đâu cô thấy thương, bớt “bóc phốt” anh trên sóng livestream.
Thẩm Luật Kinh: “…………”
Lúc này anh mới hiểu vì sao hôm qua cô lẩm bẩm “sắc tức thị không, không tức thị sắc” — thì ra là đang niệm kinh để kiềm lòng trước… cơ bụng.
Lục Thuần và Tống Chi Nhiên ngồi xổm ở góc tường ăn mì, sợi mì nở ra như cao su cũng chưa ăn xong.
Cameraman không hiểu nổi.
Ăn sáng trong biệt thự sang xịn không thích, lại xách bát ngồi chầu rìa trước nhà người ta làm gì ?
Mà nét mặt hai người kia còn sinh động như đang xem phim cẩu huyết trực tiếp.
Thậm chí Lục Thuần còn thở dài tiếc nuối, kiểu như đang buồn vì… mình không có cơ bụng.
Cơ bụng?
Một cô gái cần cái đó để làm gì ?
Quay phim vừa dứt suy nghĩ, quay đầu thì suýt rơi máy quay — không biết từ lúc nào mà đạo diễn Vương đang… bám lên tường, y như người nhện.
Phó Lam Xu ôm đống snack Lý Minh Hiên cho đi ra, vừa vặn chạm mặt Vương đạo diễn.
Ông ta vừa hóng drama xong, mặt rạng rỡ như vừa ăn tiệc.
Không ngờ cô gái trông hiền lành yếu đuối kia lại là người như thế này — đúng là “nhìn mặt bắt hình dong” hỏng bét rồi.
Thấy mọi người tụ lại đông đủ, ông tiện thể công bố nhiệm vụ mới:
“Có một nhiệm vụ đón khách, thưởng 300 tệ. Nhưng phải tự lái xe ra thị trấn đón họ, còn phải bao luôn bữa tối. Ai nhận không?”
Lục Thuần hỏi: “Khoảng bao nhiêu người vậy?”
“Bốn người.”
Lý Minh Hiên: “Gửi định vị cho họ tự đến không được à? Làm khó nhau thế?”
Đón người thì dễ nhưng nấu ăn thì cực, ai cũng ngần ngại.
Phó Lam Xu nhìn đống snack trong tay, nghĩ bụng — đồ ăn vặt không cứu đói được, tiền vẫn cần.
“Cộng thêm chút đi chứ, ba trăm không đủ đâu, mua đồ nấu ăn xong là hết sạch rồi.”
Đạo diễn Vương nhìn cô: “Nhiều nhất thêm mười tệ.”
“Vậy em bớt cho anh, tám mươi nhé, đừng có keo quá.”
“Không, mười lăm.”
“Bảy mươi lăm.”
“Hai mươi, thật sự không thêm được nữa.”
Phó Lam Xu bắt đầu bấm ngón tay tính toán:
“Bốn người toàn người lớn đúng không ? Đi đường xa đến, ít nhất mỗi người hai bát cơm. Có cơm phải có thịt — thịt giờ mười bảy tệ một cân, bốn người ít nhất bốn cân, rau thì năm tệ một mớ, cá rẻ cũng năm mươi một con, còn dầu, muối, nước mắm, gạo nữa…”
“Đạo diễn, tính kiểu này ông thấy đủ không? Ông muốn dìm c.h.ế.t một gia đình nghèo có chí vươn lên à? Ông làm người cũng nên có tình thương chút chứ.”
“…………”
