Tiểu Thư Giả Sống Lại: Kệ! Mình Nhắm Mắt Nằm Luôn - Chương 26: Giải Thích Chính Là Che Giấu, Che Giấu Tức Là Sự Thật

Cập nhật lúc: 28/12/2025 04:04

Lý Minh Hiên dắt con Cậu Vàng đi xuống hạ lưu.

Vừa thấy sông, Cậu Vàng liền cắm đầu chạy như bay.

Lý Minh Hiên nằm bên bờ sông phơi nắng lúc mười giờ sáng, cảm thán.

May mà có cô em Phó Lam Xu nhắc nhở, không thì giờ chắc anh ta còn đang xách cái xô đi rửa m.ô.n.g cho Cậu Vàng rồi!

Cậu Vàng thật sự quá hôi, lần nào anh ta chà là cứ muốn nôn lần đấy.

Chưa nằm được bao lâu thì anh cảm giác có người ngồi xuống bên cạnh.

“Cậu Lý thật là nhàn nhã ha, phong cảnh ở đây đẹp ghê đó.”

Lý Minh Hiên vẫn nhắm mắt: Ờ? Giọng phụ nữ?

Anh ta nghiêng đầu, đập vào mắt là một đường cong mê người.

……Có vẻ như là silicon!

Tầm mắt dần dịch lên, một gương mặt tươi cười duyên dáng phóng đại ngay trước mắt.

Vãi… Sở Khanh bản nữ à?

Sao cô ta lại tới đây?

Muốn câu anh ta hử?

Lý Minh Hiên nghĩ ba giây, rồi đột nhiên làm ra một hành động khiến mọi người choáng váng.

Anh ta lăn một vòng ngay tại chỗ, bật dậy như cá lên bờ, thêm cú nước rút tám trăm mét, thoắt cái đã biến mất trước mặt Vu Hoan.

Vu Hoan sững sờ.

Mặt lúc trắng lúc đỏ.

【Vãi thật, Lý Minh Hiên từng học võ à, tư thế chạy trốn mượt hơn cả Dove mướt mườn mượt!】

【Mà, tại sao anh ta lại chạy? Bị đin à?】

【Tức quá, đúng là không biết phép lịch sự, chị Vu Hoan tức đến tái cả mặt rồi kìa!】

【Ờ nhưng mà vốn không quen, Vu Hoan ngồi gần thế đúng là hơi mạo muội thật.】

【Tôi hiểu rồi, chị cô ta như con công xòe đuôi, thấy đàn ông là nhào vô.】

Fan của Vu Hoan lập tức mắng c.h.ử.i ầm lên.

Còn bên này, Lý Minh Hiên trượt một cú dừng ngay trước mặt Phó Lam Xu.

Làm cô đang gặm đuôi cá giật b.ắ.n đến mức đ.á.n.h rơi luôn miếng đuôi cá xuống đất.

Phó Lam Xu tức muốn c.h.ế.t, đó là đồ cô mang theo trong vali, quý lắm.

Mới ăn được có một miếng thôi…

Đạo diễn Vương đứng khoanh tay xem kịch cười hả hê: “Đáng đời, ai bảo cô ăn một mình!”

Phó Lam Xu trừng mắt với Lý Minh Hiên: “Phía sau có ma đuổi à?”

Lý Minh Hiên chống tay lên đá thở hổn hển, vẫy tay: “Cũng gần như vậy!”

Do thường xuyên bị Lý Viện Viện dạy dỗ, nên Lý Minh Hiên có phản ứng dị ứng với mấy cô gái lúc nào cũng cười tươi.

Huống chi Vu Hoan lại còn là nữ hải vương.

Anh ta là đàn ông, ra ngoài phải biết bảo vệ bản thân.

Sau khi lấy lại hơi, anh ta ngửi thấy mùi cay nồng của đồ ăn, bụng đói nửa ngày, nước miếng cũng sắp chảy: “Em gái, cho anh xin gói đuôi cá trấn tĩnh chút nào.”

Phó Lam Xu lùi mấy bước, ôm chặt túi đồ: “Không được, không còn nhiều!”

Lý Minh Hiên nhìn quanh, rồi hạ giọng thì thầm: “Vu Hoan đáng sợ lắm, quần áo mặc cũng không đàng hoàng… làm tôi sợ hết hồn, khụ… nói chung là tôi dị ứng với phụ nữ, thương tôi chút đi, cho tôi cá đóng gói nha!”

Phó Lam Xu nhìn anh đầy khó tin.

——【Thằng ngốc này nghĩ gì vậy? Thấy phụ nữ đẹp mà không cứng nổi còn tưởng mình bị dị ứng với phụ nữ à, sao không đi khám Đông y cho rồi?】

——【Năm nào cũng có kẻ khác người, năm nay đặc biệt nhiều ghê.】

Lý Minh Hiên: “…………”

Đạo diễn Vương đang gặm hạt dưa: “…………”

Thẩm Luật Kinh đang ngồi câu cá trên tảng đá lớn: “……………”

Phó Nhiễm Nhiễm vừa nhặt ốc về: “…………”

May quá, suýt nữa bỏ lỡ.

Lý Minh Hiên tưởng mình nghe nhầm.

Cái gì?

Tôi bất lực hả?

Sao có thể bất lực chứ?

Nhưng mà… hình như anh ta thật sự không có hứng thú với phụ nữ! Dù là trần trụi leo lên giường hay cố tình nhào vô lòng, anh ta vẫn có thể bình tĩnh kêu vệ sĩ ném người ta ra ngoài.

Thì ra…

Thì ra sự thật là như vậy sao?

Phó Lam Xu vừa lúc thấy Vu Hoan đi tới, liền bĩu môi cảm thán.

——【Nhà giàu vậy mà không chữa sớm đi à? Làm Vu Hoan bị tổn thương rồi, chắc cả đời chưa từng bị phũ như vậy đâu.】

Bầu trời như sụp đổ, Lý Minh Hiên cảm thấy mình sắp sụp đổ.

Thấy tình hình không ổn, đạo diễn Vương lập tức lao đến bịt miệng anh lại, kéo anh ra sau tảng đá, còn ra hiệu cho quay phim tránh xa.

“Không sao đâu, anh còn có gân nai, cho cậu một cái.”

Nước mắt Lý Minh Hiên lưng tròng: “Hu hu hu… em muốn về nhà! Em không ở đây nổi nữa đâu!”

Đạo diễn Vương: “…………”

Mẹ kiếp, có cần yếu đuối vậy không?

Anh đây mười năm không đụng phụ nữ, vẫn sống ngon lành đấy thôi…

Đang khóc, Lý Minh Hiên đột nhiên nhìn đạo diễn bằng ánh mắt ngờ vực: “Gân nai? Hóa ra đạo diễn Vương cũng không lên nổi à!”

Đạo diễn tức điên, lập tức bịt miệng anh ta.

“Tôi không có! Là người ta tặng! Tôi không bệnh, đừng nói linh tinh.”

Giải thích chính là che giấu, che giấu tức là sự thật.

Lý Minh Hiên lập tức cảm thấy mình vẫn còn cứu được, nhìn cái đầu hói của đạo diễn Vương, tự an ủi:

Ta còn trẻ, vẫn còn chữa được. Còn đạo diễn Vương… chắc mười cái gân nai cũng không cứu nổi.

Đạo diễn Vương bị mắng oan: ?

Phó Lam Xu bĩu môi: “Chỉ là một gói đuôi cá thôi, đáng giận vậy à?”

Phó Nhiễm Nhiễm che mặt: … Không phải vấn đề một gói đuôi cá, mà là chuyện sinh tử của đàn ông đó chị ơi.

Thẩm Luật Kinh định nói gì đó, nhưng rồi lại im lặng.

Anh giờ cũng hiểu rồi, ai khiến con bé đó chú ý, người đó sẽ bị dính tin đồn.

Để khỏi bị cười, anh quyết định giữ im lặng.

Vu Hoan thấy mình đến mà chẳng ai chú ý, Lý Minh Hiên vừa thấy đã gào khóc đòi về nhà, lập tức cảm thấy tủi thân!

Cô ta rưng rưng nhìn vào ống kính đang quay Phó Lam Xu: “Có vẻ như mọi người đều không thích tôi nhỉ? Tôi không biết mình đã làm sai điều gì nữa?”

Quay phim: “…………”

Phòng livestream tràn ngập bình luận.

【??????????????】

【Tôi nhìn nhầm không, cậu cả Lý chỉ vì không được ăn gói đuôi cá mà nổi giận đòi đ.á.n.h Phó Lam Xu?】

【Chuẩn, nắm tay lại luôn rồi, sợ chị nhỏ bị đ.á.n.h quá!】

【Chị ơi, chị không sai đâu, đừng khóc nữa, xót ruột quá.】

【Nói thật, tôi vừa từ phòng livestream của Lý Minh Hiên qua, Vu Hoan đúng là có vẻ muốn bám đại gia, mà cậu thiếu gia thì chẳng thèm quan tâm luôn.】

【Chị tôi còn chẳng thèm loại công tử ăn hại đó, chị ơi cứ là chính mình nha!】

Nước sông trong vắt, cá nhiều nhưng khó bắt.

Một lần quăng lưới, chỉ được chục con nhỏ bằng ba ngón tay.

Nhưng với nhóm Phó Lam Xu, đó đã là niềm vui trời ban.

Ngay cả Thẩm Luật Kinh cũng khẽ mỉm cười.

Phó Lam Xu cười tít mắt: “Bữa trưa nay có món mặn rồi, chúng ta ra làng mua ít gạo với rau xanh nữa là ổn.”

Phó Nhiễm Nhiễm lắc đầu: “Không cần, tôi vừa hái được một thùng rau dại to rồi.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tiểu Thư Giả Sống Lại: Kệ! Mình Nhắm Mắt Nằm Luôn - Chương 26: Chương 26: Giải Thích Chính Là Che Giấu, Che Giấu Tức Là Sự Thật | MonkeyD