Tiểu Thư Giả Sống Lại: Kệ! Mình Nhắm Mắt Nằm Luôn - Chương 27: Cảm Giác Đời Này Sẽ Chẳng Bao Giờ Yêu Nữa

Cập nhật lúc: 28/12/2025 04:04

Vu Hoan kinh ngạc chỉ vào đống rau trong thùng mà mình chưa từng thấy qua, nghi ngờ hỏi: “Cái này ăn được à? Không có độc chứ?”

Phó Nhiễm Nhiễm không ngẩng đầu: “Chuyện này thì cô Vu Hoan khỏi lo, tôi ăn từ nhỏ tới lớn rồi, giờ vẫn sống khỏe đây.”

Vu Hoan không ngờ miệng lưỡi của Phó Nhiễm Nhiễm cũng sắc bén như thế, suýt nữa bị nghẹn không nói nên lời.

Phó Lam Xu không nói rõ được trong lòng là cảm giác gì, có lẽ còn hơn cả ngũ vị trộn lại.

Cô chua xót nghĩ, đúng là nữ chính có khác, vừa giỏi vừa tháo vát, không giống hạng pháo hôi như cô, sinh ra đã định là để c.h.ế.t.

Phó Lam Xu từng ăn món do Phó Nhiễm Nhiễm nấu, quả thật rất ngon.

Đó cũng là lý do cô quyết định bán cơm — nữ chính tự dâng đến tận cửa, sao lại không tận dụng chứ.

Vu Hoan không cam lòng bị lạnh nhạt như thế, liếc sang sườn mặt hoàn hảo của Thẩm Luật Kinh, mỉm cười nói: “Nhưng anh Thẩm chắc không quen ăn mấy món thế này đâu nhỉ? Với lại, mấy thứ rẻ tiền như vậy đem bán thì cũng chẳng hay lắm đâu.”

Thực ra cô ta muốn nói — đây là thức ăn cho heo, sao con người lại ăn nổi?

Nhưng vì đang phát sóng trực tiếp nên chỉ dám nói bóng gió, lại nghĩ với thân phận như Thẩm Luật Kinh, chắc chắn anh sẽ không động vào mấy thứ nguồn gốc không rõ này.

Chắc chắn Thẩm Luật Kinh là ngại không nói thẳng ra thôi, nên cô nói giúp chắc chắn anh sẽ cảm kích.

Thế nhưng Thẩm Luật Kinh dường như chẳng nghe thấy gì, ngón tay thon dài luồn qua tấm lưới, mỗi lần quét là bắt trúng một con cá.

Phó Lam Xu đứng dậy, nhìn chằm chằm Vu Hoan, như thể đang quan sát sinh vật ngoài hành tinh.

Bị nhìn đến cứng mặt, Vu Hoan lúng túng giải thích: “Tính tôi thẳng như ruột, thật ra không có ý gì xấu đâu.”

Phó Lam Xu mỉm cười: “Tôi biết ruột cô thẳng, nhưng cũng không đến mức phải xả bằng miệng chứ?”

“Cô thử tra giá ngoài chợ xem, mấy con cá nhỏ tự nhiên này không có phụ gia hay cần sơ chế kỹ, muốn mua cũng chẳng dễ. Còn mấy loại rau kia, tuy nhìn không bắt mắt, nhưng lại giúp hạ hỏa, mát gan, rất hợp với loại ngọc nữ nhiều ham muốn như cô đấy! Hay là cô gọi một phần rau dại đi, tôi chỉ lấy cô mười tệ thôi.”

Nghe vậy, Vu Hoan sững người, trong lòng dấy lên nỗi sợ bản năng.

Cô ta… có ý gì?

Cô ta biết cái gì sao?

Phó Nhiễm Nhiễm cúi đầu, khóe miệng khẽ nhếch: … Gan thật đấy!

Thẩm Luật Kinh cũng khựng lại: Con bé này có hơi thẳng quá không?

Đạo diễn Vương đang nghe lén: Khụ… không biết phòng livestream có bị cấm không đây!

Tâm trạng bi thương của Lý Minh Hiên lập tức tan biến.

Vừa rồi anh ta đã hỏi chuyên gia thông qua đạo diễn Vương, và câu trả lời là — chỉ cần giữ tâm trạng vui vẻ, giảm áp lực, biết đâu sẽ hồi phục dần!

Anh ta lập tức quyết định ở lại.

Ha ha ha, em gái Phó đúng là suối nguồn vui vẻ.

Anh ta còn phải gọi mấy người anh em thân thiết đến cùng tham gia show, chứ mặt mũi đâu thể chỉ mình anh ta mất được!

【“Ngọc nữ”… là kiểu ngọc nữ mà chúng ta nghĩ đó hả?】

【Nhưng mà, sao lại đi chung với mấy chữ “hạ hỏa giải nhiệt” thế này, nghe sai sai ha!】

【Mẹ kiếp, lại bắt nạt chị tôi, chị tôi từ nhỏ sống trong nhung lụa, chưa từng thấy mấy thứ này là bình thường mà, cô ấy cũng chỉ có ý tốt thôi, con gián kia nói năng kiểu gì thế!】

【Không phải nói chứ, Vu Hoan còn giả tạo hơn cả Lý Viện Viện… bắt người khác đi đào khoai lang, còn mình thì chạy đi hóng hớt.】

Ánh mắt Vu Hoan d.a.o động, dường như muốn nhìn ra điều gì đó từ mặt Phó Lam Xu.

Câu nói vừa rồi là trùng hợp hay cô ta thực sự biết chuyện gì?

——【Hứ, mới nói có một câu mà đã hoảng hốt rồi à? Nếu mình nói ra chuyện cô từng quay phim nghệ thuật không cần quần áo ở Nhật, chắc cô ta khỏi ngẩng đầu nổi quá!】

Vừa đào khoai lang xong, Dương San San và Hứa Gia Hữu chạy lại hóng: “…………”

Dương San San: Vãi, Vu Hoan từng quay thể loại cao siêu đó á? Tên gì vậy?

Hứa Gia Hữu: Cảm giác đời này sẽ chẳng bao giờ yêu nổi nữa!

Lục Thuần đang bò trên bờ ruộng nghe thấy, bật dậy: “Cái gì cái gì, tôi bỏ lỡ gì thế?”

Tống Chi Nhiên đỡ cô dậy, nghiêm giọng: “Dù tò mò cũng phải chú ý an toàn.”

Nhìn biểu cảm phong phú của mọi người, Lục Thuần biết ngay tin vừa nãy hẳn là tin cực sốc.

Chỉ tiếc cô đến muộn, chỉ nghe được đúng một chữ cuối!

C.h.ế.t tiệt, sao mình lại chạy chậm thế chứ!

Giờ đây, vẻ mặt của Lục Thuần y như người vừa bỏ lỡ khoản tiền một tỷ vậy.

……

Từng con cá nhỏ được Phó Nhiễm Nhiễm mổ bụng, nêm gia vị ướp trong 10 phút.

Đợi dầu nóng vừa, cô ấy thả cá vào chiên.

Vàng giòn, thơm lừng, mùi hương lan tỏa khiến những người đã đặt cơm trong phòng khách kéo đến ngó nghiêng.

Đói khát mấy hôm nay, khách mời mới thấm thía được ăn ngon là hạnh phúc thế nào.

Phó Lam Xu phụ trách nhóm lửa, Thẩm Luật Kinh rửa rau thái rau.

Ba người bận rộn trong bếp không ngừng tay.

Nhưng giờ người kéo đến dòm có vẻ hơi đông.

Phó Lam Xu ngẩng đầu: “Làm ơn lau nước dãi đi, đừng để nhỏ vào nồi.”

Dương San San nuốt nước miếng: “Bao giờ ăn hả chị, em sắp c.h.ế.t đói rồi.”

Hứa Gia Hữu thật sự giơ tay lau khóe miệng, mắt sáng rực: “Đói quá, đói quá.”

Lý Minh Hiên cũng bám cửa không buông: “Có thể thêm món được không, tôi trả thêm năm tệ!”

Phó Lam Xu liếc nồi cá đang chiên, cô nhớ rõ là có đúng mười hai con.

“Không được, bán thêm thì bọn tôi không đủ ăn.”

Lục Thuần ôm cái bát, ngửi thấy mùi thơm là chạy tới ngay, hối hận vì không đặt cơm bên này.

Tài nấu nương của cô với Tống Chi Nhiên ngang nhau, kiểu chỉ bảo đảm cơm chín chứ vị thì hên xui.

“Còn dư không? Tôi cũng muốn ăn, tôi đổi bằng bánh mì nhà tôi nhé?”

Bánh mì?

Phó Lam Xu ngẩng lên, thấy là Lục Thuần, bỗng nhớ ra chuyện gì đó.

〖Hệ thống, có tin hot nào về Lục Thuần không?〗

Dù ở kiếp nào thì luôn có một tin tức về chủ tịch tập đoàn Lục thị nhảy lầu, chiếm hết bảng tin của các app lớn.

Chuyện đó từng gây chấn động khắp mạng — bởi có học sinh ăn bánh mì do Lục thị sản xuất bị nhiễm nấm mốc, phải vào ICU.

Khi sự việc bùng nổ, dư luận dậy sóng.

Lục thị cố gắng chống đỡ suốt ba tháng rồi vẫn tuyên bố phá sản.

Chủ tịch Lục thị cuối cùng bị dồn đến bước nhảy lầu, nếu nói trong đó không có ẩn khuất, Phó Lam Xu tuyệt đối không tin.

Hệ thống nhanh chóng tìm ra tư liệu về Lục Thuần, Phó Lam Xu xem xong liền thốt lên: Quả nhiên là cú twist!

——【Thì ra là do đứa con nuôi tên Ngụy Tử Hào giở trò! Hắn vì báo thù cho cha, đã mua chuộc công nhân trong xưởng, đóng gói lại bánh mì hết hạn rồi giao cho siêu thị! Còn thuê cả đội seeding và tài khoản marketing để bôi nhọ tập đoàn Lục thị.】

——【Mà Lục Thuần ngu ngốc kia lại là đứa mê trai, vẫn một lòng chờ Ngụy Tử Hào cầu hôn mình trong khi hắn hận Lục gia đến tận xương, vừa dụ dỗ cô ta vừa gian díu với thư ký của bố cô ta để chuẩn bị báo thù.】

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tiểu Thư Giả Sống Lại: Kệ! Mình Nhắm Mắt Nằm Luôn - Chương 27: Chương 27: Cảm Giác Đời Này Sẽ Chẳng Bao Giờ Yêu Nữa | MonkeyD