Tiểu Thư Mùa Hạ Và Quý Ông Rung Động - Chương 4

Cập nhật lúc: 22/07/2026 09:04

Anh mở mắt, lạnh lùng nhìn tôi nhưng không rút tay về nữa, tôi được đà, men theo lòng bàn tay rồi lại đan mười ngón với anh lần nữa.

Cả nhóm chơi bao lâu, tôi và Quý Dương cứ nắm tay nhau bấy lâu.

Khi tàn cuộc, Quý Linh đẩy tôi sang phía Quý Dương.

Tôi ngoan ngoãn đi theo sau lưng anh.

Lúc đến, Quý Linh đặc biệt chọn cho tôi một chiếc váy ngắn.

Gió hè lúc mạnh lúc nhẹ, thổi bay vạt váy lên một chút.

Đôi chân trắng nõn cứ thế lộ ra bên ngoài.

Tôi không thoải mái, đưa tay túm lấy vạt váy.

Quý Dương nhìn xuống một cái, âm thầm nghiến răng: "Đi theo sát vào."

Suốt dọc đường từ quán bar đến bãi đỗ xe, Quý Dương không nói, tôi cũng chẳng dám ho he.

Anh châm một điếu t.h.u.ố.c dưới ánh đèn đường, dường như rất bực bội, hút được hai hơi lại dập tắt.

Anh hơi cúi người mở cửa xe, lấy từ trong đó ra một chiếc khăn choàng đưa cho tôi: "Lần sau đừng mặc ngắn như thế nữa."

Tôi ngửi thấy mùi nước hoa nữ lạ lẫm trên chiếc khăn choàng, khẽ nhíu mày.

Thấy dáng vẻ ấy của tôi, anh bất lực giải thích: "Mẹ tôi để quên đấy."

Anh lặng lẽ đứng trước mặt tôi, toàn thân tỏa ra khí lạnh không thể ngó lơ: "Còn định không thèm để ý đến tôi nữa sao?"

Tôi vội ngẩng đầu lên, giọng lí nhí: "Anh cũng đâu có để ý đến em."

Anh cúi người, hai tay chống lên đầu gối, giọng nói nhẹ bẫng, trong sự bất lực còn pha chút buồn bã: "Tôi đang giận đấy."

Tôi sợ sệt mím môi: "Em biết."

Anh tức đến bật cười: "Biết tôi giận mà không biết dỗ dành tôi à?"

Tôi đáp: "Em dỗ rồi, là anh không thèm để ý tới em."

Anh bị cái kiểu "vừa ăn cướp vừa la làng" này của tôi làm cho tức đến bật cười: "Lần đầu tiên em hỏi tôi, chẳng lẽ đã tính đến chuyện chia tay rồi?"

Tôi ngơ ngác.

Anh tiếp tục nói: "Cái lần ăn tôm hùm đất ấy."

Tôi không đáp.

Anh lại hỏi: "Giờ còn muốn chia tay không?"

Tôi lắc đầu như cái trống bỏi.

Biểu cảm trên mặt anh lúc này mới dịu đi đôi chút: "Lên xe đi."

Anh không nói sẽ đi đâu, chỉ im lặng cài dây an toàn cho tôi.

Tôi lo lắng nhắc nhở: "Anh uống rượu rồi, không được lái xe đâu."

"Tôi chỉ uống nước khoáng có ga thôi."

Lúc này tôi mới ồ lên một tiếng.

Khi bữa tiệc tan đã là mười hai giờ đêm.

Cửa ký túc xá đã đóng từ lâu rồi.

Tôi không biết Quý Dương định đưa mình đi đâu.

Tôi hơi thấp thỏm hỏi: "Chúng ta đi thuê phòng khách sạn sao?"

Anh ừ một tiếng.

Tôi lại nói: "Nhưng làm vậy có hơi không hay lắm không."

"Thế em muốn lang thang ngoài đường à?"

Tôi ấp úng lầm bầm: "Dù sao chúng ta cũng sắp chia tay rồi mà."

Anh khẽ cười: "Ai nói?"

Tôi chớp chớp mắt, trong lòng không khỏi vui mừng: "Anh không chia tay nữa hả?"

"Còn nhớ tôi từng nói gì không? Dám chia tay với tôi, tôi hôn cho nát miệng đấy."

Tôi vô thức mím c.h.ặ.t môi, không nói thêm gì nữa nhưng trong lòng thì vẫn thấy vui sướng lắm.

Quý Dương đưa tôi đến một căn hộ cao cấp.

Anh thành thạo mở cửa, kéo tôi vào trong.

Khoảnh khắc cánh cửa đóng lại, tôi đến nhìn vào đâu cũng không biết.

Ngay giây tiếp theo, anh đã bế thốc tôi đặt lên tủ kệ thấp ở lối vào: "Dỗ anh đi."

Tôi mím môi, hôn lên môi anh một cái: "Đừng giận nữa được không?"

Anh chống hai tay sang hai bên, giam trọn cơ thể tôi vào trong lòng mình.

Tưởng là chưa đủ, tôi lại mổ nhẹ lên môi anh một cái nữa, đôi mắt to tròn long lanh nước nhìn thẳng vào anh.

"Được không mà, đừng giận nữa nhé."

Anh như muốn trừng phạt, giữ c.h.ặ.t đ.ầ.u tôi rồi hôn xuống.

Đôi môi bất ngờ bị chặn lại, tôi nhất thời chưa kịp phản ứng.

Anh nắm tay tôi, ép nó vòng qua vai mình.

Trong lòng đang có lửa giận, lúc hôn anh cố tình dùng chút lực.

Vừa quấn lấy tôi, vừa không cho tôi lấy một giây nghỉ ngơi.

Môi anh mềm mại, ấm nóng.

Tôi khá thích cảm giác hôn anh.

Chẳng biết từ lúc nào, tôi đã hoàn toàn lọt thỏm vào lòng anh.

Anh đỡ lấy eo tôi, chỉnh cho tôi đứng thẳng lại, hơi thở dồn dập phả vào vành tai tôi.

"Lần sau dỗ phải dỗ thế này."

Tôi vội gật đầu, nâng khuôn mặt anh lên hôn tới tấp: "Dạ."

Tôi nghiêng đầu hỏi: "Vậy là chúng ta làm hòa rồi đúng không?"

"Ừ, làm hòa rồi."

Tôi như được khích lệ, hôn lên mặt anh mấy cái nữa.

Anh ngửa đầu, khóe môi hiếm hoi nở một nụ cười, trông có vẻ rất hưởng thụ.

"Nhưng chuyện gì cần giải thích thì vẫn phải giải thích cho rõ ràng."

Tôi biết anh đang nói đến chuyện gì.

"Lúc mới bắt đầu, quả thực là Quý Linh bảo em theo đuổi anh, cô ấy còn đưa em mười vạn"

Anh hừ lạnh: "Anh chỉ đáng giá mười vạn thôi à?"

Tôi đập anh một cái, lầm bầm: "Nhiều lắm rồi đấy."

"Nhưng sau đó em đã trả hết cho cô ấy rồi, em thực sự có chút thích anh, không hề lừa anh."

Anh im lặng vài giây: "Thế nếu lúc đầu em ấy đưa tiền cho em, bảo em đi theo đuổi người khác, em có đi không?"

Tôi há miệng, không ngờ anh lại hỏi như vậy, thành thật suy nghĩ một chút.

Anh lại tức đến nghiến răng: "Em còn đang suy nghĩ à?"

Vừa nói anh vừa cố tình nhéo một cái vào eo tôi.

Tôi chớp mắt: "Không... không đi."

"Tại sao?"

Tôi thành thật nói: "Người khác không đẹp bằng anh."

"Em có chút ý đồ xấu với vẻ ngoài của anh đấy."

Anh có vẻ rất hài lòng với câu trả lời này, khẽ cong khóe môi, ừ một tiếng: "Xem như em có mắt nhìn."

Anh lại mổ nhẹ lên môi tôi một cái, rồi bế tôi xuống: "Được rồi, anh tìm quần áo cho em, đi tắm rửa rồi ngủ thôi."

Tôi đi theo sau anh, hơi lúng túng nắm lấy gấu váy: "Có phải là hơi nhanh quá không?"

Anh khẽ nhướng mày, nhìn thấu suy nghĩ của tôi ngay lập tức, rồi chậc một tiếng.

"Chưa kết hôn mà đã muốn ngủ với anh rồi sao, anh không cho em ngủ đâu nhé!"

Mặt tôi đỏ bừng lên: "Em mới không có."

Tôi lấy bộ đồ ngủ từ tay anh rồi quay người chạy biến.

Tắm rửa xong xuôi, Quý Dương cầm máy sấy vẫy vẫy tay với tôi: "Lại đây."

Nhìn là biết anh muốn sấy tóc cho tôi rồi.

Tôi vội vàng lon ton chạy đến ngồi xuống chiếc ghế sofa trước mặt anh: "Sấy đi."

Anh bất lực lắc đầu, sau khi sấy tóc xong, anh cố tình vò đầu tôi một cái làm tóc tôi rối tung lên cả.

Tôi quay đầu lại giả vờ lườm anh, giây tiếp theo anh đã cúi người, ôm lấy mặt tôi rồi hôn chụt lên môi tôi.

"Đồ keo kiệt."

"Anh đi tắm đây, em tự chơi một lát đi."

Một lát sau, tôi nghe tiếng nước chảy róc rách trong phòng tắm, không khỏi đỏ mặt.

Đúng lúc này, Quý Linh gửi tin nhắn cho tôi.

[Hì hì hì! Thế giới hai người với anh trai tớ thế nào rồi?]

Tôi đỏ mặt gõ phím: [Hôn đến tê cả môi rồi.]

Quý Linh: [Cậu đã 'hì hì hì' gì chưa đó.]

Nhìn thấy tin nhắn này, tôi vội gửi cho cô ấy icon chú mèo che miệng.

Quý Linh gửi lại icon cười hì hì: [Nhìn cái dáng vẻ đó của anh tớ là biết ổng rất giỏi khoản đó rồi, cậu có phúc lắm nha!]

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.