Tiểu Thư Mùa Hạ Và Quý Ông Rung Động - Chương 5
Cập nhật lúc: 22/07/2026 09:04
[Đừng có nói bậy.]
Khi anh tắm xong bước ra, trên người chỉ mặc một chiếc quần ngủ lụa màu xám.
Cơ bụng săn chắc hiện rõ mồn một trước mắt tôi.
Vóc dáng Quý Dương rất đẹp, mặc quần áo thì không lộ rõ cơ bắp, nhưng khi cởi ra, đôi vai rộng eo thon tràn đầy sự nam tính quyến rũ đó lại lộ ra hoàn toàn.
Tôi ngẩn người ra nhìn một lúc.
Cho đến khi anh chậm rãi bước đến trước mặt tôi, nhéo nhẹ vào má tôi cười nói: "Chảy cả nước miếng ra kìa."
"Đồ lưu manh nhỏ."
Tôi theo phản xạ lau miệng, làm gì có chứ.
Đến khi phản ứng lại, mặt tôi đỏ bừng lên ngại ngùng quay mặt đi, lầm bầm đầy vẻ khó chịu: "Là tại anh không mặc quần áo, còn trách người ta nhìn."
Anh bật cười trầm thấp, giơ tay dùng ngón cái và ngón trỏ nắn hai bên má tôi bắt tôi quay mặt lại.
"Anh đâu có trách em, anh đang đàng hoàng quyến rũ em mà."
Tôi chớp chớp mắt, đầu óc như muốn nổ tung.
Anh lại tiếp tục hỏi: "Có muốn sờ thử không?"
Mắt tôi sáng rực lên: "Được thật hả?"
Anh nắm lấy tay tôi, đặt lên cơ bụng của mình: "Muốn sờ sao thì sờ."
Tôi đặt tay lên cơ bụng anh sờ một cái, lại bạo gan nắn thêm cơ n.g.ự.c anh, ngạc nhiên nói: "Cũng mềm nè, em còn tưởng là nó cứng cơ."
Câu này vừa thốt ra, mặt người đàn ông trước mặt bỗng đỏ bừng một cách kỳ lạ.
Anh khẽ hắng giọng đầy mất tự nhiên: "Được rồi, đi ngủ thôi."
Quý Dương đã nhường phòng ngủ của mình cho tôi.
Tôi nằm trên giường anh, có thể ngửi thấy rõ ràng mùi hương chanh bạc hà quen thuộc rất giống mùi trên người anh.
Trong lòng trào dâng một cảm giác an toàn tuyệt đối.
Tôi vừa định nằm xuống thì nhớ ra điện thoại vẫn còn để ở phòng khách, thế là đứng dậy đi lấy.
Vừa ra tới phòng khách, tôi thấy Quý Dương, một người cao tận mét tám mươi tám đang nằm co quắp đầy khó chịu trên ghế sofa.
Trong lòng không khỏi thấy xót xa, tôi tiến lại gần chọc nhẹ anh, anh chậm rãi mở mắt.
"Sao thế? Không ngủ được à?"
Tôi lắc đầu: "Em ra lấy điện thoại."
"Sao không ngủ ở phòng khách?"
Anh đáp: "Phòng khách chưa trải đệm."
Tôi ồ một tiếng, vừa xoay người đi được hai bước, tôi lại quay đầu hỏi một câu.
"Vậy anh có muốn ngủ cùng em không?"
Anh đột nhiên mở bừng mắt, sững sờ một chút rồi khóe môi nở nụ cười: "Đang mời anh đấy à?"
Tôi bĩu môi, nói như thể tôi khao khát lắm vậy: "Là em thương anh thôi."
Anh nắm tay tôi, kéo tôi lại gần hơn, rồi đứng dậy bế bổng tôi lên.
Tôi theo phản xạ muốn vùng ra thì bị anh vỗ một cái vào m.ô.n.g.
"Đừng động đậy, kẻo ngã bây giờ."
Anh đặt tôi xuống giường, còn chu đáo chỉnh lại gấu áo cho tôi.
Tôi ôm gối, mím môi: "Anh ngủ một bên, em ngủ một bên, không được vượt biên giới đâu đấy."
Anh gật đầu: "Ừm, em cũng không được phép chiếm tiện nghi của anh đâu đấy."
Tôi: "Em làm gì có."
Nói rồi, tôi lấy chiếc gối đặt vào giữa hai người.
Sau khi tắt đèn, chẳng hiểu sao tim tôi cứ đập thình thịch không ngừng.
Lần đầu ngủ chung giường với đàn ông, tôi vẫn còn hơi ngại ngùng, trăn trở mãi một lúc lâu mà vẫn không sao ngủ được.
Ngay giây tiếp theo, cả người tôi đã bị anh ôm trọn vào lòng.
Tôi theo phản xạ đẩy anh ra, càu nhàu đầy vẻ dỗi hờn: "Sao anh nói mà không giữ lời thế?"
Anh nhắm mắt, bàn tay to lớn vỗ nhè nhẹ lên lưng tôi, cứ như đang dỗ dành một đứa trẻ vậy: "Anh chỉ ôm thôi, có làm gì đâu mà."
Nếu chỉ ôm thì cũng được, tôi ậm ừ: "Được thôi."
Tôi cọ cọ vào n.g.ự.c anh, cố tìm một tư thế thoải mái để ngủ.
Trong không gian yên ắng, khóe môi người đàn ông khẽ cong lên.
Nằm một lúc, tôi lại cảm thấy hơi nóng: "Anh đừng ôm c.h.ặ.t quá, nóng c.h.ế.t đi được."
Anh nới lỏng vòng tay ra một chút.
Trong căn phòng ngủ tĩnh mịch, những suy nghĩ trong đầu tôi càng trở nên bay xa.
Trong đầu tôi cứ hiện lên hình ảnh lúc Quý Dương tắm xong, cơ thể để trần với những giọt nước đọng trên l.ồ.ng n.g.ự.c vạm vỡ.
Cơn thèm khát trỗi dậy, càng nghĩ càng thấy kích động.
Thế là tôi cố tình chọc chọc vào l.ồ.ng n.g.ự.c anh, nhỏ giọng hỏi: "Quý Dương, anh ngủ chưa?"
Quý Dương ừ một tiếng: "Ngủ rồi."
"Đồ nói dối."
Anh không trả lời.
Tôi lại bạo gan nói thêm: "Em muốn hôn một cái rồi mới ngủ."
Lực tay anh siết c.h.ặ.t hơn, lại kéo tôi ấn trở về lòng mình: "Cố tình à?"
Mắt tôi sáng rực, tay còn lén sờ một cái lên cơ bụng của anh: "Không hôn thì thôi vậy."
Ngay giây tiếp theo, môi anh đã đặt lên môi tôi rất nhẹ nhàng và dịu dàng, khiến người ta lưu luyến chẳng muốn rời.
Nhưng hôn một hồi thì cảm giác lại bắt đầu không đúng cho lắm, phía dưới vạt áo, một bàn tay to lớn đã luồn vào từ bao giờ.
Khi tay anh chạm đến hõm eo, tôi chợt nghe thấy giọng Quý Dương khàn đặc hỏi: "Cho anh chạm một chút nhé?"
Tôi bị hôn đến mức đầu óc mụ mị, ngơ ngác ừ một tiếng.
"Bé ngoan." Khen xong, anh lại cúi đầu hôn lên môi tôi lần nữa.
Động tác tay anh rất nhẹ, chẳng mấy chốc mà cả người tôi đã mềm nhũn ra.
Anh hôn lên môi tôi vài cái: "Ừm, quả thật rất mềm."
Câu nói này khiến mặt tôi nóng bừng lên: "Không được nói nữa."
Giọng anh khàn đặc, tiếng cười mang theo một sự quyến rũ khó tả.
Một lúc sau, anh kiềm chế chỉnh lại vạt áo cho tôi, vỗ nhẹ lên thắt lưng tôi dỗ dành: "Được rồi, ngủ đi thôi."
Tôi vẫn còn thấy chưa đủ, khẽ l.i.ế.m môi.
Cảm giác vừa rồi thật khiến người ta mê mẩn, tôi ôm eo anh, im lặng không nói gì.
Chỉ mở to mắt, nhìn chằm chằm vào anh.
Anh bất lực thở dài, nắm lấy tay tôi di chuyển từ cơ bụng xuống phía dưới.
"Em sờ xem, em thấy giờ còn hôn được nữa không?"
Sự nóng rực trong lòng bàn tay khiến tôi giật mình, hoảng sợ vội vàng thu tay lại hoàn toàn chịu thua: "Được rồi mà!"
