Tiểu Yến Nhĩ - Chương 108
Cập nhật lúc: 17/01/2026 13:03
Vân Cần: “Lão sư của chàng trước kia từng muốn tác hợp chàng với Trương nương t.ử.”
Hóa ra là vì chuyện này. Lục Chí ngồi ngay ngắn lại, cân nhắc một lát rồi nói: “Đó đã là chuyện của nhiều năm trước rồi.”
Vân Cần: “Hình như ai cũng biết, chỉ có thiếp là không biết.”
Lục Chí: “Ta sai rồi.”
Vân Cần hỏi tiếp: “Vậy lão sư của chàng còn muốn tác hợp chàng với cô nương nào khác nữa không?”
Lục Chí lắc đầu lia lịa.
Vân Cần thở phào nhẹ nhõm, không nói thêm gì nữa. Kết quả là nàng không nói, Lục Chí cũng im lặng. Chàng nhìn chằm chằm mặt bàn, đôi mày vương chút sầu muộn nhàn nhạt. Không gian giữa hai người trở nên vô cùng tĩnh lặng.
Nàng đành phải dùng khuỷu tay đẩy chàng, nhắc nhở: “Hình như cãi xong rồi đấy.”
Lục Chí há miệng, cảm thấy vẫn còn điều muốn nói.
Thật ra Vân Cần cũng có cảm giác đó, chỉ là câu hỏi quan trọng nhất nàng đã hỏi xong, những chuyện khác không vội, nàng cần thời gian để sắp xếp lại suy nghĩ.
Nàng nói: “Chàng quay lại thư viện đọc sách đi.”
Lục Chí hoàn toàn không muốn đi, nói: “Buổi chiều ta không đi nữa.”
Vân Cần: “Có đi không hả?”
Lục Chí: “... Đi.”
Cuối cùng Lục Chí vẫn phải quay lại thư viện Tiêu Sơn.
Trên đường đi chàng cũng đã nghĩ thông suốt. Ngay cả Diêu Ích và Đoạn Nghiên cũng biết chuyện này, sao chàng có thể để Vân Cần nghe được từ miệng người khác, chẳng khác nào đang trêu đùa nàng.
Tuy rằng thâm tâm chàng tuyệt đối không có ý đó, nhưng đôi khi ý nghĩ và hành động luôn có khoảng cách, không thể dùng hai chữ “vô tâm” để lấp l.i.ế.m cho kết quả của việc mình đã làm.
Lại nghĩ đến việc trước nay Vân Cần chưa từng làm bánh bao to như thế, có thể thấy nàng đã bị ảnh hưởng tâm lý đến nhường nào.
Suốt một buổi chiều, Lục Chí tuy mặt không lộ vẻ gì nhưng tâm hồn cứ treo ngược cành cây.
Cũng may hôm nay đã là hai mươi tám, ngày mai là trừ tịch, thư viện được nghỉ. Ngày lễ ngày Tết mọi người khó tránh khỏi xao động, nên biểu hiện của chàng cũng không quá nổi bật.
Đợi đến giờ Dậu, Lục Chí xách rương sách ra về. Vương Văn Thanh đi theo sau, tuy biết Lục Chí sẽ không đồng ý nhưng vẫn hỏi: “Thập Quyết huynh, tối nay ở t.ửu lầu phía Nam thành có buổi hội thơ, huynh có muốn đến đó uống vài ly không?”
Lục Chí đáp: “Không đi.”
Vương Văn Thanh than thở: “Haiz, đúng là buổi tối huynh chẳng bao giờ chịu ra ngoài cả.”
Hai người vừa bước ra khỏi thư viện Tiêu Sơn thì nghe có người hạ thấp giọng nói: “Xem kìa, đằng kia có một vị nương t.ử...”
Lục Chí ngước mắt lên. Trong ráng chiều nhạt nhòa, Vân Cần đang đứng cạnh tảng đá cảnh quan ngoài thư viện.
Nàng b.úi tóc kiểu ngã ngựa, chỉ cài đơn giản một cây trâm bạc, không thêm món trang sức nào khác. Ánh hoàng hôn điểm xuyết trên mái tóc đen tuyền, đôi má ửng hồng, dung mạo diễm lệ.
Nàng vẫn luôn chẳng để ý đến ánh mắt của người khác, chỉ cúi đầu loay hoay tìm xem tảng đá nào ngồi cho đỡ đau m.ô.n.g.
Vừa tìm được một tảng đá bằng phẳng, còn chưa kịp phủi bụi thì phía sau đã vang lên giọng nói của Lục Chí: “Sao nàng lại đến đây?”
Vân Cần quay người lại, đáp: “Thiếp đến tìm chàng.”
Ánh mắt Lục Chí lấp lánh, khẽ ho một tiếng: “Tối nay ở t.ửu lầu có hội thơ, hay là chúng ta đến đó ăn nhé?”
Vân Cần gật đầu: “Được chứ.”
Lục Chí có chút bất ngờ, hỏi: “Còn cơm của mẫu thân và Quế Nga...”
Vân Cần nói: “Lúc đi thiếp đã dặn họ rồi, bảo họ cứ tự ăn trước.”
Lục Chí khẽ “Ừm” một tiếng, rồi chợt hiểu ra Vân Cần muốn ở riêng bên chàng nên mới thu xếp như vậy.
Trong lòng chàng dâng lên một luồng ngọt ngào, xua tan đi nỗi ngẩn ngơ của cả buổi chiều.
Chỉ là chuyện vẫn chưa nói hết, chàng cũng chẳng vui mừng được bao lâu.
Tửu lầu nằm ở phía Nam thành, họ đi bộ mất chừng ba mươi phút. Ở góc chân trời màu xanh thẳm còn sót lại một vệt nắng cam nồng đậm.
Nơi này tuy không phải trung tâm nội thành, nhưng vì ngày mai là trừ tịch nên lúc này vô vô cùng náo nhiệt. Chỉ riêng một con phố mà sự sầm uất chẳng hề kém cạnh huyện thành Dương Hà, tiếng rao hàng vang lên không ngớt, đủ loại hàng hóa được bày bán.
Trước cửa t.ửu lầu, những dãy đèn l.ồ.ng đã được thắp sáng. Một tấm biển gỗ lớn đề ba chữ đậm nét: “Thưởng Thơ Hội”.
Từ tầng hai của t.ửu lầu rủ xuống rất nhiều dải lụa dài ghi những bài thơ của cổ nhân và người đương thời.
Vân Cần bị thu hút, ngước nhìn vài dải lụa, thấy bài nào mình cũng đã đọc qua trong sách rồi nên mới chuyển sang nghĩ đến chuyện ăn uống.
Chuyện đi chơi hôm nay nằm ngoài dự tính nên Lục Chí không có chuẩn bị trước, không đặt được chỗ trên tầng hai, đành cùng Vân Cần ngồi ăn ở đại sảnh tầng một.
Vân Cần bị sự phồn hoa làm cho lóa mắt, vừa ăn vừa nhìn ngó xung quanh: “Thật náo nhiệt quá.”
Lục Chí thầm nghĩ, sự náo nhiệt này chẳng thuộc về chàng.
Chẳng mấy chốc, thức ăn trên bàn đã bị Vân Cần xử lý hết bảy tám phần. Nàng cảm thấy mình ăn hơi nhiều, bèn hỏi Lục Chí: “Chàng đã no chưa?”
Mặc dù không ăn được bao nhiêu nhưng Lục Chí vẫn đáp: “No rồi.”
Thanh toán xong, bữa ăn này tiêu tốn mất hai lượng bạc. Vân Cần nghĩ đến việc lén lút ăn ngon sau lưng Hà Ngọc Nương thì có chút ngượng ngùng, hỏi Lục Chí: “Hay là chúng ta mua mấy chiếc hoa đăng mang về cho mẹ chơi nhé?”
Lục Chí đồng ý: “Được.”
Đến quầy hoa đăng, Vân Cần biết được mua lúc này sẽ rẻ hơn, đến rằm tháng Giêng sẽ đắt hơn tận ba phần.
Nàng bèn mua cho mỗi người một chiếc.
Của Hà Quế Nga là đèn hình con thỏ, của Hà Ngọc Nương là hình cá chép. Đến lượt chọn đèn cho mình và Lục Chí, nàng có chút đắn đo. Lục Chí thấy vậy bèn nghiêm túc cùng nàng chọn lựa.
Một lát sau, Vân Cần cầm trên tay một chiếc đèn hình bướm đính hạt châu, còn Lục Chí chọn một chiếc đèn hình hoa mai.
====================
