Tình Này Vốn Nên Mãi Bên Nhau, Chỉ Sợ Tương Phùng Lại Là Trong Mộng - 1
Cập nhật lúc: 12/08/2026 16:03
Ta trời sinh có đôi mắt âm dương, có thể nhìn thấy quỷ thần.
Ta và Bùi Nghiễn Đình thành thân đã năm năm.
Đúng ngày kỷ niệm, ta tự tay chuẩn bị một bàn thức ăn ngon, ngồi đợi hắn trở về.
Thế nhưng vừa ngẩng mắt lên, ta lại nhìn thấy hồn phách của hắn.
Hắn co ro trong góc đại đường, sắc mặt xám trắng, đang nhìn ta chằm chằm.
Toàn thân ta lạnh toát.
Ta vừa định ra ngoài tìm Bùi Nghiễn Đình thì cửa đã mở.
Bùi Nghiễn Đình bước qua ngưỡng cửa, dịu dàng ôm lấy ta như mọi ngày:
“Xin lỗi nương t.ử, công vụ làm chậm trễ, ta về muộn.”
Ta được hắn ôm trong lòng, bên tai là tiếng tim đập quen thuộc, ấm áp mà mạnh mẽ.
Ta nhắm mắt tự lừa mình rằng hắn vẫn bình an vô sự.
Nhưng khi mở mắt ra lần nữa, hồn phách trong góc vẫn còn đó.
Nếu Bùi Nghiễn Đình đã c.h.ế.t...
Vậy người đang đứng trước mặt ta rốt cuộc là ai?
1
Ta nhìn chằm chằm gương mặt Bùi Nghiễn Đình.
Gương mặt ấy, ta đã nhìn suốt hai mươi năm.
Từ thuở tóc còn để chỏm đến những năm cùng nhau đọc sách, từ thanh mai trúc mã đến kết tóc phu thê, ngày ngày đêm đêm hắn đều ở bên cạnh ta.
Thế nhưng bây giờ, chính mắt ta lại nhìn thấy trong góc có một hồn phách giống hắn như đúc đang co ro ở đó.
Toàn thân ta run rẩy, rất lâu không nói được lời nào.
“Vãn Vãn, nàng sao vậy?”
Hắn bước tới, đưa tay áp lên trán ta.
“Sao lại đổ nhiều mồ hôi lạnh như vậy? Có phải nhiễm phong hàn rồi không?”
Trong mắt hắn đầy vẻ quan tâm, lòng bàn tay ấm nóng áp lên trán ta.
Ta hoảng hốt lùi mạnh một bước, tay áo quệt đổ chén trà trên bàn.
“Choang!”
Nước trà đổ đầy đất.
Hắn sững người tại chỗ, bàn tay vẫn lơ lửng giữa không trung, có chút luống cuống nhìn ta, đáy mắt còn thoáng qua vẻ tủi thân.
“Vãn Vãn? Nàng sao vậy?”
Ta cố ép sự hoảng loạn trong lòng xuống.
Nếu hồn phách trong góc kia mới là hắn thật, vậy người trước mặt ta là ai?
Ta tuyệt đối không thể đ.á.n.h rắn động cỏ.
Ta hít sâu một hơi, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười.
“Không sao, mau tới dùng cơm đi, thức ăn sắp nguội rồi.”
Nói xong, ta ngồi xuống, gắp một miếng sườn chua ngọt vào bát.
Hắn múc cho ta một bát canh, lại lấy từ trong tủ ra một vò rượu quế hoa.
“Hôm nay ta về muộn, tự phạt ba chén để tạ lỗi với nương t.ử.”
Ta nhìn rượu màu hổ phách trong chén, giả vờ thuận miệng hỏi:
“Chàng còn nhớ không, hồi thiếu niên có lần chàng lén uống trộm rượu của phụ thân chàng?”
Ta chăm chú nhìn sắc mặt hắn.
Hắn sửng sốt một chút, sau đó bật cười:
“Sao có thể không nhớ? Hôm ấy nàng nhất định đòi nếm thử, ta cản không được, kết quả nàng uống hai chén liền say đến bất tỉnh nhân sự.”
“Sau đó thì sao?”
Bàn tay cầm đũa của ta hơi run.
“Sau đó nàng nôn đầy người ta. Ta đưa nàng về phủ, mẫu thân nàng ngửi thấy mùi rượu, tưởng ta ép nàng uống nên mắng ta một trận.”
Hắn lắc đầu.
“Ta cũng không dám nói là chính nàng đòi uống, chỉ có thể c.ắ.n răng chịu trận.”
Tim ta thắt lại.
Chuyện này chỉ có hai chúng ta biết.
“Hôm đó chàng mặc y phục gì?”
Ta tiếp tục hỏi.
“Trường sam màu nguyệt bạch, bị nàng nôn đầy người, giặt mãi mới sạch.”
Hắn cười, đưa tay xoa tóc ta.
“Sao tự dưng lại hỏi chuyện này?”
Ta cụp mắt, không trả lời.
Ngay cả những chi tiết nhỏ nhặt ấy hắn cũng nhớ không sai chút nào.
Khóe mắt ta liếc về hồn phách trong góc.
Hắn vẫn đang nhìn ta.
Tim ta lại treo lên.
Không được.
Vẫn chưa đủ.
Ta bình tâm lại, thu ánh mắt về, hơi ngượng ngùng nói:
“Hôm nay... bà mẫu sai người tới nói, muốn ăn món gà ăn mày ta làm.”
Hắn lại gắp cho ta một miếng sườn.
“Được, ngày mai ta làm rồi sai người đưa qua.”
“Chàng làm?”
Ta ngẩng đầu nhìn hắn.
Hắn bật cười:
“Chẳng phải vẫn luôn là ta làm sao? Năm đó nàng vì muốn lấy lòng mẫu thân, suýt đốt cả nhà bếp. Sau đó là ta tự học làm, tay còn bị bỏng nổi mấy cái phồng nước.”
“Lần đầu làm, nàng còn lấy muối nhầm thành đường. Nếm một miếng xong, cả mặt nhăn lại như bánh bao, vậy mà vẫn mạnh miệng nói ngon.”
“Khi ấy ta nghĩ, nương t.ử nhà ta sao lại khiến người ta thương đến vậy.”
“Lúc đó nàng còn lừa mẫu thân rằng chính nàng làm. Sau đó mẫu thân gặp ai cũng khen tay nghề nàng giỏi, ta cũng chẳng dám vạch trần.”
“Yên tâm đi, chuyện này giao cho ta.”
Hắn vỗ nhẹ mu bàn tay ta.
Ta không nói thêm gì nữa.
Mọi chi tiết đều khớp.
Nhưng hồn phách kia vẫn còn.
Chẳng lẽ thật sự là đôi mắt của ta xảy ra vấn đề?
Không thể nào.
Ta trời sinh có mắt âm dương, từ nhỏ đã nhìn thấy những thứ này, chưa từng nhìn nhầm.
Sau bữa cơm, hắn buộc tạp dề rồi vào bếp.
Ta đi theo, tựa vào khung cửa, chăm chú quan sát từng động tác.
Cách hắn sơ chế gà, cách ướp gia vị, ngay cả động tác rắc muối cũng giống hệt năm xưa.
Trong bếp dần tỏa ra mùi thơm quen thuộc.
Hắn quay đầu cười với ta:
“Ra ngoài ngồi đi, sắp xong rồi.”
Ta không nhúc nhích.
Gà ăn mày được bưng lên bàn.
Ta nếm thử một miếng, hương vị không sai chút nào.
“Ngon không?”
Hắn ghé lại, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn ta.
Ta gật đầu:
“Ừ, vẫn là hương vị ấy.”
Hắn cười, bỏ gà vào hộp thức ăn cẩn thận.
Sau đó hắn nắm lấy tay ta.
“Được rồi, hôm nay nàng đã bận cả ngày, chúng ta nghỉ sớm thôi.”
Ta dựa vào lòng hắn.
Nhiệt độ cơ thể hắn xuyên qua lớp y phục truyền tới, hơi thở ấm áp phả bên cổ ta.
“Được.”
Ta khép mắt lại.
Bất kể chàng là người hay quỷ, ta nhất định phải tìm cho ra chân tướng.
2
Ta theo hắn trở về phòng ngủ.
Hồn phách trong góc cũng đi theo vào.
Ta lập tức dời mắt, không dám nhìn thêm.
