
Tình Này Vốn Nên Mãi Bên Nhau, Chỉ Sợ Tương Phùng Lại Là Trong Mộng
Ta trời sinh có đôi mắt âm dương, có thể nhìn thấy quỷ thần.
Ta và Bùi Nghiễn Đình thành thân đã năm năm.
Đúng ngày kỷ niệm, ta tự tay chuẩn bị một bàn thức ăn ngon, ngồi đợi hắn trở về.
Thế nhưng vừa ngẩng mắt lên, ta lại nhìn thấy hồn phách của hắn.
Hắn co ro trong góc đại đường, sắc mặt xám trắng, đang nhìn ta chằm chằm.
Toàn thân ta lạnh toát.
Ta vừa định ra ngoài tìm Bùi Nghiễn Đình thì cửa đã mở.
Bùi Nghiễn Đình bước qua ngưỡng cửa, dịu dàng ôm lấy ta như mọi ngày:
“Xin lỗi nương tử, công vụ làm chậm trễ, ta về muộn.”
Ta được hắn ôm trong lòng, bên tai là tiếng tim đập quen thuộc, ấm áp mà mạnh mẽ.
Ta nhắm mắt tự lừa mình rằng hắn vẫn bình an vô sự.
Nhưng khi mở mắt ra lần nữa, hồn phách trong góc vẫn còn đó.
Nếu Bùi Nghiễn Đình đã chết...
Vậy người đang đứng trước mặt ta rốt cuộc là ai?












