
Tình Nhân Của Chồng
Tháng Mười Một âm lịch năm 1979, y tá bế đứa con gái vừa chào đời đến cho tôi.
Con tôi còn chưa đầy tháng, mẹ chồng đã bế một bé trai thẳng vào nhà.
“Đứa bé còn chưa đăng ký hộ khẩu, cứ giữ lại đi, khai hai đứa là sinh đôi, sau này nhà các con có đủ cả trai lẫn gái.”
Chồng tôi nghe xong lập tức đồng ý.
“Mẹ nói đúng, đứa bé đã để mẹ nhặt được thì chính là có duyên với nhà mình, như vậy chúng ta vừa có con trai vừa có con gái.”
Tôi vén chăn quấn nhìn qua một cái.
Thật khéo, đứa con trai từng đẩy tôi vào bệnh viện tâm thần ở kiếp trước, lại quay về trước mặt tôi.
Tôi trọng sinh vào tháng Chạp năm 1979, lúc tỉnh lại thì ca sinh đã kết thúc.
Lần này tôi không phải trải qua trận vượt cạn thập tử nhất sinh ấy nữa, vừa mở mắt đã thấy y tá bế một đứa trẻ đỏ hồng đến bên giường.
Y tá cười nói.
“Hơn ba cân rưỡi, là một bé gái khỏe mạnh, tiếng khóc át cả phòng bên cạnh.”
“Thật sự là con gái sao?”












