Tình Nhân Của Chồng - 9
Cập nhật lúc: 21/08/2026 17:04
Tôi không giúp anh ta bịa thêm lời nói dối thứ hai, cũng không thay hàng xóm kết luận.
Cái tên do chính Trần Quốc Lương nói ra đã đủ để mọi người nhớ rất lâu.
Tôi lo tang sự cho mẹ chồng xong, lại nhờ người trong nhà máy đưa Trần Quốc Lương vào bệnh viện.
Anh ta đã triệt sản, con trai ruột bị chính người anh ta sắp xếp bế lên tàu, tình nhân cũng rơi vào tay bọn buôn người, mẹ lại vì phối hợp với âm mưu mà mất mạng.
Bao nhiêu chuyện dồn vào cùng một ngày, người bình thường chưa chắc chịu nổi.
Mấy ngày lo tang, từng khoản tiền tôi đều ghi lại trước mặt hàng xóm.
Có người hỏi sao mẹ chồng đột ngột qua đời, tôi chỉ nói đường huyết của bà vốn cao, ban đêm lại từng bị ngã, nguyên nhân cụ thể phải nghe bệnh viện.
Nhưng hàng xóm tự biết nối chuyện với câu “giả bệnh” mà Trần Quốc Lương từng gào lên.
Họ bàn tán riêng rằng mẹ chồng vì giúp con trai trộm đứa trẻ nên nằm ngoài băng tuyết quá lâu, cuối cùng tự đ.á.n.h đổi cả mạng sống.
Tôi không hề buộc tội một câu, sự thật do chính miệng Trần Quốc Lương hét ra đã đủ dùng.
Lúc nhà máy cử người tới xác minh, chị đưa những tấm ảnh chụp ở ga tàu tối hôm ấy, nhưng chỉ cho họ xem vài tấm Hứa Tú Mai bế đứa trẻ lên tàu.
Ảnh chứng minh đứa trẻ thật sự bị mang đi, cũng chứng minh lúc đó tôi và chị không ở bên cạnh cô ta.
Còn cuộn phim chụp cảnh người phụ nữ trung niên ép Hứa Tú Mai uống nước, chúng tôi niêm phong riêng.
Nếu thật sự có người điều tra ra bọn buôn người, đó là chuyện Hứa Tú Mai phải giải thích với công an.
Nhà máy không dám để Trần Quốc Lương tiếp tục đứng máy, đồng ý cho chuyển nhượng suất công việc.
Tôi còn cất riêng giấy nhập viện của Trần Quốc Lương, giấy tờ tang lễ của mẹ chồng và giấy hộ khẩu của An An.
Kiếp trước tôi chạy khắp nơi tìm con, trong tay lại không có nổi một tờ giấy chứng minh con từng tồn tại.
Kiếp này, từ cân nặng lúc sinh, ảnh đầy tháng đến từng lần khám bệnh, tôi đều giữ lại cho An An.
Sau này con hỏi mình từ đâu tới, tôi không cần dựa vào lương tâm của bất kỳ ai để làm chứng.
Chị nhìn tôi bọc hồ sơ trong ba lớp giấy dầu, khẽ nói.
“Cuối cùng em không phải đi tìm nữa.”
Tôi ôm An An đáp.
“Tìm thấy rồi thì phải giữ cho thật chắc.”
Tôi bán suất công việc của Trần Quốc Lương, dùng số tiền ấy nhờ mẹ chăm An An, còn mình quay về phòng y tế làm việc, đồng thời dựng một quầy bán đồ ăn sáng trước cổng nhà máy.
Đó chỉ là kế sinh nhai, không phải tham vọng mới của tôi.
Chị cũng hoàn toàn tránh xa Cao Chí Cường.
Chị và thầy La cùng sắp xếp ảnh, bảo quản phim.
Ở bên nhau lâu ngày, hai người dần nhìn nhau thuận mắt.
Năm An An đi mẫu giáo, thầy La về ở rể nhà tôi, trở thành anh rể.
Cao Chí Cường lại tới quấy rối, chị báo chuyện hắn quấy rầy giáo viên nữ lên đồn công an, đồng thời nhờ nhà trường và hàng xóm đứng ra làm chứng.
Hắn cùng mẹ bị đưa tới nơi họ đáng phải tới, từ đó không còn cơ hội bám lấy chị.
Sau khi An An lớn và hiểu chuyện hơn, tôi từng dẫn con tới bệnh viện thăm Trần Quốc Lương một lần.
Tôi nói với con rằng cha bị bệnh, chỉ có thể ở đây chữa trị.
Trần Quốc Lương nhìn thấy An An qua song sắt, đột ngột chộp lấy thanh sắt gào lên.
“Con nha đầu c.h.ế.t tiệt!”
“Kiếp trước tao đã đưa mày đi rồi, sao mày vẫn có thể lớn đến thế này?”
An An sợ hãi trốn sau lưng tôi.
Tôi vỗ lưng con nói.
“Con thấy chưa?”
“Ông ấy suốt ngày nói kiếp trước kiếp này, vì vậy mãi mới không chữa khỏi.”
Trần Quốc Lương vẫn gào phía sau song sắt.
“Nghiễn Thu, em đổi con trai lại cho anh!”
“Mẹ c.h.ế.t cũng là do em hại!”
“Chỉ cần em tìm Tiểu Quân về, anh nghe em hết!”
Tôi dừng bước.
“Đứa trẻ là mẹ anh bế tới, phẫu thuật là chính anh ký tên, Hứa Tú Mai dùng chiếc chìa khóa anh đưa để vào nhà tôi.”
“Bây giờ ngay cả bước nào do chính mình làm anh cũng không chịu nhận, bác sĩ phải chữa anh thế nào?”
“Anh chỉ muốn giữ lại một đứa con trai!”
“Vì vậy anh lấy con gái ra đổi.”
“An An đang đứng ở đây, anh đến một câu xin lỗi cũng không nói ra được mà còn muốn con bé nhận anh làm cha?”
Anh ta há miệng, cuối cùng chỉ còn tiếng c.h.ử.i rủa.
An An ngẩng đầu hỏi tôi.
“Mẹ, Tiểu Quân mà ông ấy nói thật sự là anh trai con sao?”
“Là con của ông ấy với người phụ nữ khác, chỉ cùng cha với con.”
“Con không nợ đứa trẻ ấy, cũng không nợ ông ấy.”
Trên đường về, An An lại nghiêm túc nói với tôi.
“Mẹ, trong người ông ấy giống như có một thứ xấu xa đang sống.”
“Nếu thứ xấu ấy không đuổi đi được thì cứ để ông ấy ở bệnh viện, đừng thả ra ngoài hại người.”
Tôi xoa đầu con, không giải thích thay Trần Quốc Lương.
Vài năm sau, An An mười tuổi.
Chị đột ngột gọi điện bảo tôi tới bệnh viện, nói ngón út bàn tay trái của con suýt không giữ được.
Bạn cùng bàn của An An bình thường rất hay bắt nạt người khác.
Hôm ấy nó dùng b.út máy hất mực đầy người An An, còn mắng con là đồ không có cha quản.
An An túm tóc đối phương đ.á.n.h cho một trận.
Tan học, bạn cùng bàn gọi cậu ruột đang học cấp ba tới chặn con.
Một nam sinh gần trưởng thành ra tay với một học sinh tiểu học, đ.á.n.h gãy xương bàn tay trái của An An, ngón út suýt không giữ được.
Nghe xong, đầu ngón tay tôi lạnh ngắt.
“Cha mẹ đối phương làm gì?”
Chị trả lời.
“Cha làm ở cơ quan thuế, mẹ không đi làm.”
“Người ra tay là cậu của đứa trẻ, đang học cấp ba.”
“Học sinh cấp ba chặn đ.á.n.h học sinh tiểu học mà nhà họ còn thấy mình có lý?”
Chị tức đến rơi nước mắt.
“Họ đang đứng ngoài la lối, nói An An đ.á.n.h bạn cùng bàn trước, gãy xương là đáng đời.”
Tôi ép mình bình tĩnh, trước tiên vào phòng bệnh xem con gái.
Đi tới cửa phòng, một đoạn ký ức bị tôi đè xuống suốt nhiều năm đột nhiên trào lên.
Kiếp trước, trước khi tôi trọng sinh, chị từng tới bệnh viện tâm thần thăm tôi và nói mình đã nhận nuôi một bé gái.
Đứa trẻ ấy thường bị bắt nạt ở cô nhi viện, tay trái bị thương nhưng đưa tới bệnh viện quá muộn nên mất một đoạn ngón út.
Chị nói từ nay sẽ sống nương tựa vào đứa trẻ ấy.
Hóa ra bé gái chị nhận nuôi ở kiếp trước chính là An An.
Dù tôi bị nhốt trong bệnh viện, dù An An bị cha ruột tráo đi, cuối cùng hai mẹ con tôi vẫn được một tay chị nối lại với nhau.
Kiếp này An An có người thương, cũng có người đứng sau chống lưng cho con.
HẾT.
