Tinh Tế: Dựa Vào Phát Sóng Trực Tiếp Đi Lên Đỉnh Cao Nhân Sinh - Chương 14

Cập nhật lúc: 16/07/2026 04:03

Cậu xé một chiếc miệng nhỏ trên túi hạt giống rau mùi, bóp hết không khí bên trong ra rồi đặt chiếc túi phẳng phiu lên bàn. Cậu nhẹ nhàng lắc qua lắc lại để số hạt giống bên trong dàn đều ra, sau đó dùng cây cán bột khéo léo nghiền áp lên trên.

Cù Tiểu Phong trút số hạt giống vừa nghiền vào một chiếc cốc, cúi đầu quan sát kỹ lưỡng. Thấy toàn bộ hạt giống đã được tách đều làm đôi, cậu mới xem như trút được gánh nặng mà thở phào một hơi. Cái chiêu nghiền hạt rau mùi này cậu mới chỉ được xem lý thuyết trên mạng, chứ ngoài đời thực tế thì đây là lần đầu tiên tự tay làm. Vừa rồi cậu phải nín thở tập trung cao độ, căn chỉnh lực tay tỉ mỉ vô cùng, chỉ sợ một phút lỡ tay mà làm nát bấy đống hạt giống thì đúng là chưa kịp ra quân đã "ngỏm củ tỏi".

Có kinh nghiệm từ lần đầu, cậu nhanh ch.óng xử lý xong xuôi gói rau mùi thứ hai. Tiếp đó, cậu rót một ít nước sạch vào cốc vừa đủ ngập mặt để ngâm hạt giống.

Hoàn hảo!

Gương mặt cậu không giấu nổi nụ cười đắc ý. Thế nhưng, khi dư quang vô tình liếc sang bên cạnh, cậu mới giật mình phát hiện Kỳ Quân Ngự đã đứng xem toàn bộ quá trình từ bao giờ, ánh mắt nồng nhiệt đang chăm chú nhìn cậu không chớp.

……

Ngày hôm sau, khi trời còn chưa kịp hửng sáng, Cù Tiểu Phong đã lật đật bò dậy tìm đống hạt giống ra. Cậu muốn tranh thủ gieo chúng xuống trước khi mặt trời ló rạng, lúc nhiệt độ ngoài trời chưa tăng cao.

Hạt giống bán trên trang web chính thức của tinh cầu Phổ Lam đắt đỏ ra phết. Lúc mua Cù Tiểu Phong cũng chẳng dám tự tin là mình sẽ trồng lên được, nên chỉ bấm bụng chọn đúng hai loại rau cậu thích ăn nhất là rau xà lách và rau mùi.

Cù Tiểu Phong tính toán gieo hạt xà lách trước. Vì hạt xà lách đặc biệt nhỏ li ti, nếu trực tiếp bốc rải thì khó mà đều được, cậu liền tìm một chiếc chậu nhỏ, trút toàn bộ hai túi hạt giống xà lách vào trong. Người ở thời đại tinh tế này coi rau củ quý như báu vật, hai gói hạt giống đổ ra chậu tính ra chỉ được một nhúm nhỏ nhoi, nhỉnh hơn một gói hạt giống mua ở Trái Đất ngày xưa một chút xíu. Nhưng thôi thế cũng tốt, cái mảnh đất tăng gia sản xuất của cậu suy cho cùng cũng bé đến tội nghiệp.

Cậu học theo những gì còn lưu lại trong ký ức, thò tay bốc hai nắm đất từ trong chiếc thùng sắt trước mặt bỏ vào chiếc chậu nhỏ chứa hạt giống, sau đó trộn đều đất và hạt lên với nhau. Từ đêm hôm trước, Cù Tiểu Phong đã hoàn tất công tác chuẩn bị cho buổi gieo hạt sớm bằng cách dùng bình tưới đẫm nước toàn bộ phần đất trong sân, lúc này đất nắm trong tay vẫn còn cảm giác ẩm ướt lành lạnh.

Sau khi đã trộn đều tăm tắp, cậu đem phần đất trộn lẫn hạt giống trong chậu rải đều lên một nửa chiếc vali chứa đất trước mặt, tiếp đó lại vốc một ít đất mịn từ nửa chiếc vali còn lại, khéo léo phủ lên trên bề mặt một lớp đất mỏng như lá lúa.

Thời tiết tháng Ba ở tinh cầu Man Nhĩ cực kỳ lý tưởng cho các loại rau củ phát triển, thêm vào đó, hạt giống rau thời tinh tế đã được cải tiến để có thể gieo trồng quanh năm, nên cậu cũng không cần phải lỉnh kỉnh căng màng bọc để giữ ấm nữa.

Vậy là công đoạn gieo hạt xà lách xem như hoàn thành. Cù Tiểu Phong vừa quay người định đi lấy chiếc bình để múc nước tưới ẩm cho đất, thì một bàn tay với những khớp xương rõ ràng đã thình lình chìa ra, đưa chiếc bình đầy ắp nước đến trước mặt cậu.

Bốn bề xung quanh vẫn im phăng phắc. Vì sợ làm ảnh hưởng đến giấc ngủ của Kỳ Quân Ngự, Cù Tiểu Phong thậm chí còn không thèm bật đèn sân, trên đầu chỉ chung thủy đội chiếc đèn pin thợ mỏ cũ kỹ mà cậu nhặt nhạnh được. Đôi thiết bị này vốn dĩ đã bị hỏng rơ-le tiếp xúc năng lượng do để xó quá lâu, nhưng Cù Tiểu Phong tiếc của không nỡ vứt, tự mình lọ mọ tháo ra sửa lại, không ngờ hôm nay lại có đất dụng võ.

Cậu bị bàn tay đột ngột xuất hiện làm cho giật nảy mình. Mà người bên cạnh cũng chẳng khá khẩm hơn là bao, theo phản xạ tự nhiên Cù Tiểu Phong quay ngoắt người ngẩng đầu lên, ánh đèn pin thợ mỏ trên trán cứ thế rọi thẳng một đường thẳng băng vào gương mặt của Kỳ Quân Ngự, khiến anh bị luồng ánh sáng mạnh hun cho không tài nào mở nổi mắt.

Cù Tiểu Phong thầm nghĩ: Anh chàng này đẹp trai thì có đẹp trai thật đấy, nhưng hình như cái đầu vận hành không được nhạy cho lắm, bị đèn rọi thẳng vào mắt thế kia mà cũng không biết đường né ra nữa.

"Tôi xin lỗi nhé."

Cù Tiểu Phong vội vàng cụp đầu xuống, nhanh ch.óng đỡ lấy chiếc bình tưới nước từ tay Kỳ Quân Ngự.

"Không sao đâu."

"Tôi làm anh thức giấc à?" Cù Tiểu Phong áy náy hỏi nhỏ.

"Không phải đâu, tại tôi ít ngủ ấy mà."

Kỳ Quân Ngự đưa tay bật công tắc đèn sân lên, sau đó lại bước tới đứng cạnh Cù Tiểu Phong, im lặng quan sát cậu tưới nước cho hạt giống.

Thấy đôi tay cậu đang dính đầy bùn đất, anh liền chủ động giơ tay tắt chiếc đèn pin trên trán cậu đi.

Cù Tiểu Phong dạo này cũng dần vô tri thích ứng với những hành động thân mật bộc phát của Kỳ Quân Ngự. Sợ anh vướng tay khó bấm chốt, cậu còn ngoan ngoãn nghiêng nghiêng đầu về phía anh.

Kỳ Quân Ngự liếc nhìn chiếc vali chứa đất vừa được tưới nước xong, màu đất sẫm hơn hẳn so với những khu vực xung quanh, rồi lại nhìn sang mấy chiếc túi không cùng phần hạt giống rau mùi còn sót lại trên mặt đất: "Cậu chỉ trồng bấy nhiêu thôi sao?"

Cù Tiểu Phong tưới nước xong xuôi, vừa thoăn thoắt vớt đống hạt giống rau mùi đã được đập dập và ngâm nước từ hôm qua ra, vừa giải thích: "Đúng vậy đó. Anh đừng nhìn bây giờ đống thùng chậu này còn trống trải mà lầm, nếu mọi chuyện thuận lợi, sau này đến giai đoạn tách mầm xà lách ra trồng riêng thì e là nhiêu đây chỗ còn chẳng đủ ấy chứ."

Cậu ra tay vô cùng nhanh nhẹn, đem phần hạt rau mùi vừa lọc xong rải đều vào hai chiếc hộp bánh quy bằng sắt tròn, sau đó phủ lên một lớp đất mỏng rồi lại dùng bình tưới phun một lớp nước nhẹ.

Gieo xong đống hạt giống này, tảng đá lớn đè nặng trong lòng Cù Tiểu Phong suốt mấy ngày qua coi như cũng được hạ xuống. Giờ đây cậu mới thực sự có thời gian thong thả để làm tròn bổn phận chủ nhà, chiêu đãi anh bạn họa sĩ này một bữa ra trò.

Đến bữa sáng, Cù Tiểu Phong chủ động đề xuất lát nữa sẽ dẫn Kỳ Quân Ngự đi lượn lờ quanh đây một chuyến cho biết đó biết đây.

Bữa sáng của hai người là món mì thịt bò, món mặn đi kèm là thịt bò hầm nhạc, nhưng điều đặc biệt nhất chính là: phần thịt bò này là do đích thân Kỳ Quân Ngự xuống bếp đạo diễn.

Cù Tiểu Phong phát hiện ra anh chàng này có niềm đam mê mãnh liệt với các món từ thịt, trứng và sữa, mà quan trọng nhất là anh rất thích tự tay nấu nướng. Thành phẩm làm ra món nào món nấy đều thuộc hàng cực phẩm, khiến Cù Tiểu Phong cũng được ké miếng ngon mà ăn nhiều hơn hẳn ngày thường. Từ ngày anh đặt chân đến nhà cậu tới giờ, Cù Tiểu Phong có cảm giác lượng thịt mình nạp vào người mấy ngày qua bằng cả tháng trước cộng lại.

Lúc Cù Tiểu Phong thốt ra lời đề nghị đi chơi, Kỳ Quân Ngự đang từ tốn húp phần nước dùng thanh đạm trong bát mì của mình. Dáng vẻ ăn uống của anh vô cùng tao nhã, lịch thiệp nhưng tốc độ giải quyết thì lại nhanh thoăn thoắt. Còn Cù Tiểu Phong thì phóng khoáng hơn nhiều, cậu mạnh tay múc thêm mấy thìa sa tế đầy đặn bỏ vào bát, ăn uống một cách cực kỳ ngon lành.

Kỳ Quân Ngự nghe cậu nói vậy thì bỗng ngẩn ra một nhịp, giống như chưa kịp tiếp thu thông tin.

Cù Tiểu Phong vừa xì xụp ăn mì vừa kiên nhẫn chờ đợi chứ không hề lên tiếng thúc giục. Cảm thấy hương vị trong bát còn hơi nhạt, cậu lại tiện tay bỏ thêm một ít dưa cải muối chua đã cắt nhỏ cùng vài cọng bạc hà tươi vừa rửa sạch vào. Dù sao thì người làm nghệ thuật ai chẳng có nhịp điệu cuộc sống riêng của mình, cậu hiểu mà.

Kỳ Quân Ngự đứng dậy, đem phần nước dùng còn thừa trong bát đổ đi rồi bắt đầu thu dọn rửa bát.

"Được chứ. Vậy lát nữa phải làm phiền cậu rồi."

……

Khi hai người xuất hiện ở ngoài đường thì kim đồng hồ còn chưa điểm mười giờ, ánh nắng ban mai rọi xuống sưởi ấm khắp thế gian khiến con người ta có cảm giác vô cùng dễ chịu.

Kỳ Quân Ngự bảo Cù Tiểu Phong hãy dẫn anh đến nơi mà cậu yêu thích nhất ở đây. Ngay lập tức, trong đầu Cù Tiểu Phong liền nảy lên hình ảnh con sông nhỏ mà cậu đã ngắm nhìn không biết bao nhiêu lần, cùng chiếc cầu tre đơn sơ mà cậu từng ngồi đón nắng đến thuộc làu từng kẽ lá.

Nguồn cảm hứng trong lòng cậu đột nhiên dâng cao ngùn ngụt, cậu vô cùng háo hức muốn dẫn Kỳ Quân Ngự đến đó để chiêm ngưỡng. Có lẽ do thói quen lầm lũi trồng nấm một mình đã quá lâu, nay bỗng dưng có cơ hội được "chia sẻ" địa bàn bí mật mà mình tâm đắc bấy lâu nay, ham muốn sẻ chia trong lòng Cù Tiểu Phong phải nói là bùng nổ chạm đỉnh.

Cậu chu đáo đội lên đầu Kỳ Quân Ngự một chiếc mũ rơm cỡ đại cùng kiểu với mình, đưa cho anh một chiếc cốc nước nhỏ cầm tay, còn bản thân thì bọc theo chiếc bình nước dã ngoại chuyên dụng có quai đeo, đổ đầy ắp nước rồi hiên ngang khoác lên người.

Nhìn Kỳ Quân Ngự nhanh ch.óng vặn đầy nước vào chiếc cốc nhỏ, Cù Tiểu Phong bỗng thấy hơi ngượng ngùng mà đưa tay gãi gãi mũi: "Hắc hắc, hôm nọ tôi luống cuống quá nên quên khuấy mất, đợi chuyến này về tôi sẽ đặt mua cho anh một chiếc y hệt." Nói rồi cậu còn vỗ vỗ vào chiếc bình nước dã ngoại đang đeo bên hông với vẻ mặt vô cùng đắc ý và mãn nguyện.

Kỳ Quân Ngự xoay nắp bình lại, nhàn nhạt đáp một tiếng: "Ừm."

Lúc chuẩn bị bước chân ra khỏi cửa, Cù Tiểu Phong với tay lấy chiếc túi nhỏ đựng đồ ăn vặt định đeo lên người, nhưng Kỳ Quân Ngự đã nhanh hơn một bước, vươn tay đón lấy: "Để tôi cầm cho."

Nói rồi, anh tự nhiên quai chiếc túi lên một bên bả vai.

Dáng vẻ ấy... trông chẳng khác nào một chàng người mẫu đang sải bước trình diễn bộ sưu tập túi xách thời trang cao cấp trên sàn catwalk cả.

Cù Tiểu Phong thầm đ.á.n.h giá trong đầu như thế.

Nghĩ lại cái cảnh một bên vai mình đeo bình nước, bên vai kia lại quẩy thêm cái túi trông cứ bần bần thế nào ấy, cậu liền yên tâm thoải mái nhường lại đặc quyền lao động cho anh.

Vì đang là giờ hành chính của ngày trong tuần nên phần lớn giới trẻ đều đã đi làm, còn các cụ già ra đường tản bộ thì tầm này một là đã về nhà lo cơm nước, hai là đợi đến chiều muộn mới chịu ra cửa. Thế nên suốt dọc đường đi hai người chẳng chạm mặt được mấy ai, loáng một cái đã đặt chân đến con sông nhỏ mục tiêu.

Cù Tiểu Phong thực chất cũng chẳng hiểu rõ cái gọi là "đi thực tế lấy tư liệu" của giới họa sĩ là phải làm những cái gì. Suốt chặng đường đi cậu cứ cắm đầu cắm cổ tiến thẳng về phía trước chứ không hề dừng lại dọc đường, Kỳ Quân Ngự thì cứ lặng lẽ rảo bước bên cạnh, hoàn toàn không có nửa lời oán thán.

Cậu thầm nghĩ chắc chỉ cần dẫn người ta đến đúng địa điểm là xong nhiệm vụ rồi.

Vừa đặt chân đến bờ sông, Cù Tiểu Phong đã vô cùng phấn khởi, hớn hở dắt Kỳ Quân Ngự sải bước trên con đường mòn nhỏ được lát đá bằng phẳng chạy dọc theo mép nước.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.