Tinh Tế: Dựa Vào Phát Sóng Trực Tiếp Đi Lên Đỉnh Cao Nhân Sinh - Chương 15
Cập nhật lúc: 16/07/2026 04:03
Con đường nhỏ này được xây dựng uốn lượn men theo dòng sông. Đi từ nhà Cù Tiểu Phong ra, vừa vặn có thể thong dong tản bộ từ phía thượng nguồn xuôi dần xuống hạ lưu. Càng về phía hạ du, lòng sông càng thu hẹp lại, lối đi nhỏ cũng theo thế đất mà dốc xuống, đó cũng chính là nơi chiếc cầu tre tọa lạc. Do lòng sông thắt lại, khu vực quanh chân cầu và dọc theo phân đoạn hạ lưu trơ ra rất nhiều bãi đá cuội nhẵn nhụi.
Cù Tiểu Phong hồ hởi dẫn Kỳ Quân Ngự rảo bước trên con đường nhỏ, suốt dọc đường cái miệng nhỏ của cậu cứ hoạt động hết công suất, nói liên mồm không ngớt. Từ chuyện bầu không khí ở đây trong lành ra sao, tiếng nước chảy róc rách nghe vui tai thế nào, cho đến vài ba câu chuyện vặt vãnh, lông gà vỏ tỏi hằng ngày cũng được cậu lôi ra buôn tuốt.
Người làm nghệ thuật có khác, tâm tư có lẽ đều vô cùng tinh tế và sở hữu một tâm hồn nhạy cảm với cái đẹp.
Kỳ Quân Ngự chẳng những không hề lộ ra vẻ chán ngán, ngược lại còn lắng nghe một cách cực kỳ chăm chú và hào hứng. Anh liên tục đặt câu hỏi thúc giục Cù Tiểu Phong kể tiếp, hai người cứ thế một tung một hứng, trò chuyện vô cùng hợp cạ.
Điều này đã thỏa mãn một cách triệt để ham muốn chia sẻ của một người cô đơn bấy lâu như Cù Tiểu Phong.
Trong lòng cậu một lần nữa thầm gửi lời cảm ơn sâu sắc đến Úc Duy Khang. Lần đầu tiên là vì Úc Duy Khang đã hào phóng mua cho cậu chiếc vé phi thuyền hạng sang, còn lần thứ hai này chính là vì anh chàng đã gửi đến cho cậu một người bạn đồng hành tuyệt vời để cùng sẻ chia cuộc sống.
"Chính là chỗ đó đấy!"
Kỳ Quân Ngự nhìn theo hướng ngón tay cậu chỉ —— đập vào mắt anh là một cây cầu tre nhỏ được dựng vô cùng bình thường, thậm chí nói trắng ra là có hơi sập xệ, đơn sơ.
Thế nhưng Cù Tiểu Phong vừa nhìn thấy bóng dáng cây cầu từ xa là đã bắt đầu kích động hẳn lên.
Hai người một trước một sau bước lên cầu tre.
Cây cầu tuy trông có vẻ mong manh dễ vỡ thế thôi, chứ năng lực chịu tải của nó thì lại chẳng thua kém ai đâu nhé.
Cù Tiểu Phong và Kỳ Quân Ngự lựa góc quay lưng về phía mặt trời rồi cùng ngồi bệt xuống thành cầu, ngay dưới chân hai người là dòng nước mát lành đang róc rách chảy trôi.
Cù Tiểu Phong đưa tay kéo chiếc mũ rơm của Kỳ Quân Ngự lệch về phía sau gáy một chút: "Anh phải đội như thế này này."
Mũ của hai người đều có quai đeo cùng nút thắt tăng giảm linh hoạt giúp cố định chắc chắn trên đầu, nên động tác của cậu cũng chẳng làm mũ của anh bị rơi xuống được.
Kỳ Quân Ngự ngoan ngoãn xoay mặt về phía Cù Tiểu Phong, im lặng tận hưởng sự chăm sóc và điều chỉnh của cậu.
Giúp Kỳ Quân Ngự chỉnh đốn trang phục xong, Cù Tiểu Phong cũng tự tay hất vành mũ của mình ra sau gáy.
"Đội kiểu này thì lúc phơi nắng mới không bị sạm đen mất phần sau cổ."
Đột nhiên như sực nhớ ra điều gì, Cù Tiểu Phong bỗng "phụt" một tiếng rồi bật cười thành tiếng.
Kỳ Quân Ngự thấy lạ, ném ánh mắt ngơ ngác sang nhìn cậu.
Cù Tiểu Phong cười đến là đắc ý, vừa cười nắc nẻ vừa nhìn Kỳ Quân Ngự mà trêu: "Mà cái anh chàng giấu mặt Úc Duy Khang kia ấy, đằng sau cổ của ảnh rốt cuộc là bị phơi cho đen thui hay là không bị phơi đen nhỉ? Ha ha ha ha..."
Gặp phải người khác nghe câu này có khi sẽ nghệch mặt ra vì khó hiểu, nhưng Kỳ Quân Ngự lại lập tức bắt sóng được miếng hài của cậu, anh cũng cúi đầu bật cười theo.
Nụ cười dưới ánh ban mai tỏa nắng rực rỡ, tiếng cười giòn giã của hai người vang vọng đi rất xa.
Cù Tiểu Phong cười đến mức ngửa tới ngửa lui, ánh mặt trời tinh nghịch nhảy nhót trên vầng trán trơn bóng, đầy đặn của cậu, ngọn gió xuân nhẹ nhàng thổi tung mấy lọn tóc dài đen nhánh của người bên cạnh.
Cù Tiểu Phong càng nghĩ càng thấy khoảnh khắc này thú vị kinh khủng, cộng thêm tâm lý muốn lưu giữ chút kỷ niệm, cậu liền hí hửng bật tính năng chụp ảnh trên quang não lên. Cậu mở camera trước, trên màn hình ảo ngay lập tức hiện ra hình ảnh hai gương mặt đang đội đôi mũ rơm đôi cỡ đại, một bên thì thanh tú đáng yêu, một bên lại cao lãnh tuấn mỹ ngời ngời.
Thấy Cù Tiểu Phong có ý định chụp hình, Kỳ Quân Ngự liền tự giác dịch m.ô.n.g ngồi sát lại gần cậu thêm một chút. Anh chàng chụp ảnh rất chuẩn thanh niên nghiêm túc, chẳng có động tác thừa thãi nào, trái ngược hẳn với một Cù Tiểu Phong đang không ngừng uốn éo đổi đủ mọi tư thế ở bên cạnh.
Cù Tiểu Phong còn đang ủ mưu muốn đăng một tấm hình lên phần bình luận dưới bài viết mới của mình. Việc này dạo gần đây đã trở thành thói quen khó bỏ của cậu, một phần là vì cậu muốn lan tỏa niềm vui đến với nhiều người hơn, phần khác là vì cư dân mạng dưới phần bình luận phải nói là mặn mòi và tấu hài vô số kể. Mỗi lần cậu đăng ảnh lên là y như rằng thu về đủ loại phản hồi kỳ hoa dị thảo, rổ meme với trend mới xài hoài không hết, những lúc rảnh rỗi cậu nghiện nhất là việc nằm lướt đọc đống bình luận đó.
Nhưng cậu lại không muốn bị lộ mặt, mà cũng chẳng thích cái trò che mờ ngũ quan trông mất thẩm mỹ. Cuối cùng, Cù Tiểu Phong quyết định sẽ chụp một bức ảnh chụp từ sau lưng của hai người.
Cậu dời màn hình ảo ra phía sau lưng bọn họ, xoay người ngồi ngay ngắn lại để căn chỉnh qua khung hình nhỏ của quang não, rồi lại liên tục xoay người điều chỉnh góc độ. Qua vài lần loay hoay, cuối cùng cậu cũng tìm được một góc máy hoàn hảo không tì vết. Cậu quay đầu lại, tự nhiên đặt bàn tay phải lên bả vai trái của Kỳ Quân Ngự, ngón tay dứt khoát ấn nút chụp trên màn hình.
"Tách ——"
Khoảnh khắc tuyệt đẹp chính thức được lưu lại.
Cù Tiểu Phong kéo màn hình ảo về lại phía trước, phóng to bức ảnh lên rồi hớn hở chìa sang khoe với người bên cạnh: "Thế nào? Đẹp mê ly luôn đúng không?"
Kỳ Quân Ngự rủ mắt nhìn vào bức ảnh. Khung hình không chỉ bắt trọn bóng lưng của hai người bọn họ, mà còn ôm trọn cả cây cầu tre đơn sơ, dòng nước chảy róc rách, và cả hình ảnh phản chiếu của bầu trời xanh cùng những áng mây trắng bị làn gió thổi làm nhăn nhúm trên mặt nước. Ánh nắng chan hòa buông xuống đúng lúc, nhuộm cho mặt sông một lớp ánh sáng lấp lánh như dát bạc.
Kỳ Quân Ngự thực sự rất vừa mắt bức ảnh này.
"Đẹp lắm."
Thấy Kỳ Quân Ngự cũng hài lòng, Cù Tiểu Phong lại càng thêm phấn khích. Cậu lập tức đăng nhập vào blog cá nhân của mình, không chút chần chừ mà up thẳng bức ảnh này lên phần bình luận của tác phẩm mới nhất.
Sau khi hoàn tất mọi thủ tục cúng mạng, cậu tắt quang não đi và bắt đầu thoải mái buôn chuyện với Kỳ Quân Ngự.
"Nếu anh mà tới đây sớm hơn khoảng hai tháng... à không, một tháng thôi, là anh đã có cơ hội được diện kiến mấy em ngỗng đại ca rồi." Cù Tiểu Phong giơ tay chỉ về phía bãi đá cuội trơ trọi cách đó không xa, nơi có mấy bụi cỏ dại đang mọc cao v.út, "Mấy bển thích nhất là rủ nhau tụ tập thành một bầy rồi nằm ườn ra đó. Có người còn bảo tôi là nếu vận khí tốt thì còn có thể vào trong bụi cỏ mót được trứng ngỗng nữa cơ."
Thế nhưng bản thân cậu thì lại chưa từng được diện kiến lấy một lần.
Cũng không phải là cậu ham hố gì chút lợi lộc nhỏ nhặt đó, chỉ là cậu đơn thuần cảm thấy cái nhân phẩm và vận may của mình hình như hơi có vấn đề mà thôi.
Kỳ Quân Ngự im lặng một thoáng rồi nhẹ giọng nói: "Khoảng thời gian đó, tôi vướng phải một số việc bắt buộc phải đi xử lý."
Cù Tiểu Phong vốn chỉ là thuận miệng chia sẻ câu chuyện làm quà thôi, không ngờ Kỳ Quân Ngự lại nghiêm túc giải thích với mình như vậy, cậu liền cười xua tay: "Thế thì chẳng phải lại vừa vặn quá sao. Chứ nếu anh mà đến sớm thật, có khi tôi còn đang vò đầu bứt tai không biết nên dẫn anh đi đâu chơi ấy chứ."
Cậu nghĩ thầm chắc hẳn Úc Duy Khang đã kể cho Kỳ Quân Ngự nghe về chuyện cậu bị mất trí nhớ rồi, bằng không thì cậu cũng chẳng ngại giải thích lại cho anh nghe một chút.
"Còn đau nữa không?"
"Dạ?"
"Tôi đang hỏi vết thương trên đầu cậu ấy, giờ còn đau nữa không?"
Thời đại tinh tế này xét về những mặt khác thì không nói, chứ riêng về khoản công nghệ y tế thì đúng là chỉ có thể dùng hai từ "thần kỳ" để mô tả.
Cù Tiểu Phong mỉm cười đón nhận sự quan tâm của Kỳ Quân Ngự, sau đó tỏ vẻ vô tư lự mà đáp: "Đã sớm hết đau từ tám đời rồi anh ạ, Úc Duy Khang cũng bảo vết sẹo trên đầu tôi theo thời gian rồi cũng sẽ mờ dần đi thôi."
Mặc dù vế sau của Úc Duy Khang là "nhưng để nó biến mất hoàn toàn thì kiếp này không có cửa đâu".
Có điều cái sự thật phũ phàng này thì không cần thiết phải bộc bạch cho Kỳ Quân Ngự nghe làm gì.
"Vậy thì tốt rồi."
Cù Tiểu Phong nhạy cảm nhận ra nửa đoạn sau của cuộc trò chuyện, tâm trạng của Kỳ Quân Ngự hình như không còn giữ được vẻ hào hứng, phấn chấn như lúc ban đầu nữa. Cho dù anh không hề biểu hiện gì ra mặt, nhưng cậu vẫn có thể lờ mờ cảm nhận được điều đó.
Chỉ là lịch trình ngày hôm nay vốn dĩ là để hộ tống Kỳ Quân Ngự đi thực tế lấy tư liệu, anh đã không chủ động đòi về thì Cù Tiểu Phong cũng biết ý không nhắc tới.
Hai người cứ thế ngồi tận hưởng khoảng thời gian êm đềm trên cầu một hồi lâu, cùng nhau xử lý đống đồ ăn vặt mà Kỳ Quân Ngự cất công vác theo, dĩ nhiên phần lớn đống mồi đó đều chui tọt vào bụng của Cù Tiểu Phong.
Mãi đến khi cảm thấy ánh mặt trời bắt đầu gắt lên và có chút oi bức, hai người mới đứng dậy dọn dẹp sạch sẽ đống rác rưởi rồi quay người ra về.
Trên đường về, hai người vô tình chạm mặt ông nội của Khúc Minh Nguyệt. Cậu liền chu đáo giới thiệu với lão gia t.ử về anh bạn họa sĩ bên cạnh —— người sẽ tá túc tại nhà cậu một thời gian dài để lấy tư liệu thực tế.
Cái hôm Kỳ Quân Ngự rình rang dọn đến nhà Cù Tiểu Phong đã gây ra một trận chấn động không nhỏ, người dân quanh vùng đã sớm râm ran bàn tán về việc nhà cậu có một đại mỹ nam vừa giàu vừa đẹp đến ở nhờ. Thêm vào đó là hai cái máy loa phóng thanh mini ở nhà cứ liên tục lải nhải kể khổ với lão gia t.ử, khiến ông cũng tò mò về chàng thanh niên này từ lâu rồi. Hôm nay tận mắt chứng kiến ở cự ly gần, ông mới công nhận cậu thanh niên này đúng là sở hữu một dung mạo xuất chúng hiếm thấy.
Ba người đứng lại hàn huyên vài câu, lúc chuẩn bị rời đi Cù Tiểu Phong liền nhờ lão gia t.ử nhắn lại với hai anh em nhà kia một câu, bảo là đống hạt giống đã được gieo xuống đất an toàn rồi.
Hai đứa nhỏ đều đang theo học tại ngôi trường nơi Tần Ngữ giảng dạy, vì cấp hai đã bắt đầu phải học tiết tự học buổi tối nên từ thứ Hai đến thứ Sáu tụi nhỏ đều nội trú luôn ở trường, chỉ có cuối tuần hoặc ngày lễ mới được thả về nhà. Hiện tại hai đứa đã kết thúc kỳ nghỉ để quay lại trường học, Cù Tiểu Phong đành phải gửi gắm lão gia t.ử chuyển lời hộ, đợi đến cuối tuần tụi nó về sẽ biết.
Khi sắp về đến đầu ngõ, hai người lại vô tình chạm mặt một người phụ nữ trung niên xa lạ. Người này ăn mặc cực kỳ thời thượng, mái tóc uốn lượn sóng lớn trông rất có khí chất và tinh anh, trên tay thì tay xách nách mang đủ thứ túi lớn túi nhỏ, trông giống như một người vừa từ hành tinh khác trở về Man Nhĩ vậy.
Vừa nhìn thấy Cù Tiểu Phong, người phụ nữ liền lộ ra vẻ mặt kinh ngạc tột độ, rõ ràng là không thể ngờ được vừa bước xuống xe là đã va phải cậu: "Tiểu Phong? Có phải con đó không?!"
