Tinh Tế: Dựa Vào Phát Sóng Trực Tiếp Đi Lên Đỉnh Cao Nhân Sinh - Chương 23.1
Cập nhật lúc: 16/07/2026 04:05
Việc Kỳ Quân Ngự nghiện lật xem đống sách của Cù Tiểu Phong cũng vô tình mang lại cho cậu những đặc quyền tiện lợi ngoài sức tưởng tượng. Bản thân Kỳ Quân Ngự với tư cách là một cư dân tinh tế chính hiệu, sau khi đã nắm rõ sơ bộ đống sách trên kệ của Cù Tiểu Phong, anh liền tự tay đặt mua luôn cuốn 《Tạp chí Khoa học Kỹ thuật Quân sự Liên minh》. Đây là cuốn tạp chí cực kỳ danh giá do Giáo sư Phùng Sơn —— người đứng đầu hệ Chế tạo Cơ giáp của Trường Quân sự số 1 Liên minh đích thân chủ trì biên soạn, kết hợp cùng toàn thể đội ngũ giảng viên hệ Cơ giáp của ba trường quân sự lớn nhất Liên minh sáng lập nên. Những công nghệ được ghi chép và phân tích trong cuốn tạp chí này đều là những công nghệ cơ giáp tối tân và mật thiết nhất của Liên minh ở thời điểm hiện tại.
Cù Tiểu Phong cũng chỉ đến khi món hàng chuyển phát nhanh được giao tận cửa nhà thì mới ngã ngửa ra biết được trên đời này còn tồn tại một loại sách báo mang tính quyền lực tối cao đến nhường ấy. Kỳ Quân Ngự sau đó cũng rất biết điều mà đem toàn bộ số sách báo quý giá đó xếp gọn gàng vào trong thư phòng của Cù Tiểu Phong.
Mà thi thoảng, anh cũng sẽ giống như lúc này, không ngồi ôm sách đọc nữa mà chuyển sang dán mắt vào chiếc quang não.
“Anh đang làm gì đấy?”
Cù Tiểu Phong vừa hỏi vừa lách người qua khoảng trống giữa ghế sofa và bàn trà, tự nhiên ngồi xuống ngay sát bên cạnh Kỳ Quân Ngự.
Kỳ Quân Ngự thấy cậu tới liền chu đáo dịch chuyển màn hình ảo của quang não ra vị trí chính giữa hai người để cậu cùng xem.
Trên màn hình hiển thị chính là trang blog công chúng của Cù Tiểu Phong.
Thực ra ngay vào khoảnh khắc câu hỏi vừa mới thốt ra khỏi miệng thì Cù Tiểu Phong cũng đã nhìn thấy rõ mười mươi rồi. Do Kỳ Quân Ngự không hề kích hoạt chế độ bảo mật riêng tư cho quang não, nên lúc cậu sáp lại gần ngồi xuống đã vô tình liếc mắt thấy ngay.
“Sao anh lại ngồi xem cái này thế?”
“Thấy cũng khá thú vị.”
“Đâu, để tôi xem thử nào.”
Kỳ Quân Ngự liền nhanh tay mở khóa quyền hạn thao tác của quang não, lúc này Cù Tiểu Phong đã có thể tự do dùng ngón tay của mình để lướt quẹt trên màn hình ảo của anh một cách thoải mái.
【Huyết vịt fans nấu trọng độ mê luyến: Thèm xỉu ngang xỉu ngửa /chảy nước miếng/ /chảy nước miếng/ /chảy nước miếng/】
【Cải trắng mau giảm giá: Tôi lại tới điểm danh đây —— Tiểu Phong khi nào thì mới chịu livestream thế hả! Bật mí cho mụ mụ biết đi, tui đã sắm sẵn cái quang não có chức năng nếm vị giác rồi đó! Tiểu Phong mau mau livestream đi, thèm nếm thử tay nghề của cậu quá chừng /hoa tươi/】
【Ngựa con trên thảo nguyên: Các video nấu ăn của tiểu blogger này bước nào bước nấy luôn chi tiết nhất, đây là lần đầu tiên tôi thấy một chủ bá ẩm thực có tâm và chân thành đến vậy trên Tinh Võng.】
【Tinh cầu lữ khách: Đây mà là nạm bò á? Lần đầu tiên tôi thấy miếng thịt nhìn mướt mượt mà không bị khô khan thế này đấy.】
【Tiểu thần tiên núi Thanh Thủy: Thôi không nói nhiều nữa, lên đồ luôn cho nóng [Hình ảnh] [Hình ảnh]】
Mấy tấm ảnh đính kèm toàn là mớ ảnh tư liệu từ thời thượng cổ được dân mạng truyền tay nhau lưu về đến mức mờ căm mờ cúi, thậm chí chẳng còn nhìn rõ tên thương hiệu trên bao bì của mấy túi dung dịch dinh dưỡng nữa. Đây vốn là cách thức thả ảnh meme kinh điển mà cư dân mạng tinh tế hay dùng để ẩn ý cho việc: "Thèm thuồng đến mức bụng reo biểu tình rồi đây này".
Đó đều là những bình luận hàng đầu lọt top thịnh hành dưới bài đăng mới, ngoại trừ hai cái dòng sặc mùi bắt bẻ của ông anh Úc Duy Khang lúc nãy.
Cù Tiểu Phong kiên nhẫn lướt màn hình từ trên xuống dưới một lượt. Đương nhiên, ẩn hiện trong số đó cũng không thiếu những dòng bình luận sặc mùi chèo thuyền, gán ghép linh tinh, ví dụ như:
【Tiểu phì pi: Ôi chu choa, đẹp đôi quá đi mất thôi ~】
【Tiểu phì pi: Ý tôi là đang khen cả hai người luôn á nha /cười gian/ /cười gian/ /cười gian/】
【Không có việc gì ái khái điểm: Cái anh chàng tóc dài kia là bạn đời của Tiểu Phong đấy à? Nhìn cái bóng lưng thôi mà đã thấy tướng phu thê ngập tràn rồi!】
【Bầu không khí cảm lão tổ: Quả không hổ danh là chân lý do tổ tông truyền lại! Không thấy mặt mũi đâu mới là đỉnh cao của cái sự đẹp đôi á nha /pháo hoa/ /pháo hoa/】 ……
Cù Tiểu Phong ngượng chín cả mặt, vội vàng thẳng tay lướt nhanh qua mớ bình luận đó. Trong lòng cậu thầm ghi hận, chuẩn bị lát nữa sẽ đích thân vào gõ đầu tài khoản “Không có việc gì ái khái điểm” này một trận để dập tắt ngay cái ngọn lửa buôn dưa dạo này.
Khổ nỗi chính chủ của cái bóng lưng kia hiện tại vẫn đang bằng xương bằng thịt ngồi chần chẫn ngay bên cạnh, Cù Tiểu Phong chỉ đành mắt không thấy tâm không phiền, giả vờ như mình bị mù chữ. Kẻ có tật thì giật mình, cậu chỉ mới chớm tưởng tượng ra cái viễn cảnh bản thân phải cố tỏ ra bình tĩnh, ngón tay chỉ vào màn hình rồi cười ha hả bảo: “Ha ha ha anh xem buồn cười chưa, tự dưng có người bảo tụi mình là một cặp kìa”…… Ôi thôi xin kiếu, cái viễn cảnh đó nó sượng trân và quê độ tới mức cậu không dám nghĩ tiếp nữa.
Tất nhiên, đi kèm với sự nổi tiếng thì bao giờ cũng có sự xuất hiện bè lũ anti-fan hung hãn cùng đống bình luận độc hại.
【Liền ăn tam bát to: Eo ôi, lại cái trò bịp bợm rẻ tiền. Chỉ giỏi đi lừa mấy đứa nhà quê chưa từng được ăn ngon bao giờ thôi /khinh bỉ/ /khinh bỉ/】
【Ám ca đ.á.n.h giả: Nhìn qua là biết làm ăn nhố nhăng rồi, diễn xuất thì sượng trân phát ói /nôn mửa/ /nôn mửa/ /nôn mửa/】
【Liền ăn tam bát to: Bây giờ ngoài cái chiêu nấu nướng bịp bợm để dắt mũi dư luận ra, lại còn bày đặt kéo thêm người khác vào chung khung hình nữa cơ à? Bước tiếp theo chắc là lên kịch bản đóng giả người yêu rồi phát cẩu lương để bào tiền của fan đúng không? Mấy đứa fan cuồng mở to hai con mắt ra mà nhìn đi nhé!】
【Hải to lớn một chậu trang không dưới: Thật hay giả thế? Chiêu trò l.ừ.a đ.ả.o à!!】 ……
Mấy lời lẽ khó nghe kiểu này kể từ khi các video mỹ thực của Cù Tiểu Phong bắt đầu c.ắ.n thuật toán và thu hút lượng tương tác lớn thì chưa bao giờ có dấu hiệu hạ nhiệt. Tình trạng này tính ra cũng chẳng khác thời cậu còn ở Trái Đất là bao. Cứ hễ một sự việc nào đó được phơi bày trước bàn dân thiên hạ, qua cái miệng năm người mười ý nhào nặn và phóng đại lên, thì bản chất của nó đã không còn nằm trong tầm kiểm soát của chính chủ nữa rồi. Người ta chung quy cũng chỉ chọn tin vào những gì mà họ muốn tin mà thôi.
Ngay từ khi quyết định nhấn nút đăng tải tác phẩm đầu tay, Cù Tiểu Phong đã chuẩn bị sẵn cho mình một tinh thần thép. Bất kể là người đời có ném đến cho cậu những tràng vỗ tay, những đóa hoa tươi thắm, hay là thẳng tay hắt vào mặt cậu cả một gáo nước lạnh, cậu đều vui vẻ dang tay đón nhận tất cả.
Cậu tiếp tục rê ngón tay lướt xuống phía dưới.
“Cậu chưa từng có ý định sẽ mở livestream thử một lần sao?” Kỳ Quân Ngự bất ngờ lên tiếng, ánh mắt anh rõ ràng là cũng vừa mới lướt qua cái chiến trường đầy hỗn loạn dưới phần bình luận kia.
“Tôi…… thực ra có chút rén.” Cù Tiểu Phong trầm mặc một lát, cuối cùng vẫn quyết định chọn cách thẳng thắn đối diện với lòng mình.
Sau câu trả lời đó, Cù Tiểu Phong vô thức ngồi thẳng lưng dậy, hướng đôi mắt từ màn hình quang não chuyển dời sang gương mặt của Kỳ Quân Ngự, giống như đang thầm kỳ vọng người đàn ông trước mặt này sẽ đưa ra cho mình một lời khuyên hay một đáp án như thế nào.
Ánh mắt của Kỳ Quân Ngự lúc này vô cùng chuyên chú, thâm trầm, cứ như thể có một luồng năng lượng có thể nhìn thấu tâm can cậu vậy.
Cù Tiểu Phong bị nhìn đến mức có chút chột dạ không dám nhìn thẳng vào mắt anh nữa, cậu đành lảng tránh bằng cách hạ tầm mắt xuống, dán c.h.ặ.t vào chiếc mũi cao thẳng tắp của Kỳ Quân Ngự. Ngay phía bên phải sống mũi của anh có một nốt ruồi đen nhỏ xíu, ngày thường nếu chỉ nhìn thoáng qua thì hoàn toàn không thấy được, nhưng ở khoảng cách kề cận như hiện tại thì lại hiện lên rõ mười mươi.
Cậu cũng chẳng biết phải giải thích sao cho người ta hiểu, bản thân cậu chung quy cũng chỉ là một kẻ thuộc hệ lý thuyết đầy mình nhưng thực hành thì lẹt đẹt, chỉ có cái lợi thế duy nhất là trí nhớ siêu phàm. Mớ video dạy nấu ăn mà cậu từng xem qua ở kiếp trước giống như được lập trình sẵn và lưu trữ trong bộ não này vậy. Cứ mỗi khi cậu nảy ra ý định muốn chế biến một món ăn nào đó, là mớ video hướng dẫn liên quan lại giống như nấm sau mưa, “bùm một phát” tự động nhảy ra trong đầu, cộng thêm việc cậu cũng có sẵn chút nền tảng bếp núc cơ bản từ trước nên lần nào vào bếp cũng trộm vía không bị lật xe.
Việc mở livestream đúng là có thể thỏa mãn được sự mong mỏi của người hâm mộ, đồng thời cũng là cái tát thẳng mặt khiến cho mớ bình luận ác ý kia tự động bay màu. Thế nhưng trong lòng cậu vẫn canh cánh nỗi lo, nhỡ đâu bản thân lại luống cuống rồi làm hỏng việc ngay trên sóng trực tiếp thì sao. Một khi đã livestream nấu nướng thì bắt buộc phải mở chức năng chia sẻ vị giác cho khán giả cùng cảm nhận, nếu như lúc đó……
“Nếu cậu lo lắng chuyện lên sóng trực tiếp sẽ bị tâm lý rồi dẫn đến thất thủ, vậy thì sao không thử tập dượt trước một thời gian xem sao.” Kỳ Quân Ngự cứ như thể đi guốc trong bụng Cù Tiểu Phong, anh nhìn thấu nỗi băn khoăn của cậu và điềm tĩnh đưa ra một gợi ý cực kỳ thực tế.
“Tôi…… thực sự có thể làm được sao?”
“Đương nhiên rồi. Những món ăn do chính tay cậu nấu đều vô cùng mỹ vị, cái cậu đang thiếu lúc này chỉ là một chút lòng tự tin vào bản thân mà thôi.”
Ngữ điệu của Kỳ Quân Ngự vô cùng chân thành, dù gương mặt anh vẫn duy trì trạng thái lạnh lùng không chút biểu cảm khi thốt ra những lời đó, nhưng lại mang một sức thuyết phục cực kỳ lớn lao. Đoạn đối thoại giống như một đốm lửa nhỏ vô tình rơi trúng vào đám cỏ khô đang héo úa trong lòng Cù Tiểu Phong, lập tức bùng lên thành một ngọn lửa thảo nguyên rực cháy. Cậu nghe thấy chính giọng nói của mình vang lên đầy dứt khoát: “Được, nghe anh.”
Cậu nhìn thấy khóe môi Kỳ Quân Ngự khẽ cong lên thành một nụ cười, và rồi chính bản thân cậu cũng vô thức mà toe toét cười theo anh.
……
Giống như cái ý định này thực ra đã sớm nhen nhóm và cắm rễ sâu trong thâm tâm cậu từ lâu rồi, chỉ chờ một cái đẩy tay nhẹ nhàng từ ngoại lực là chiếc xe cút kít sẽ lập tức lao thẳng về phía trước với một tốc độ không gì cản nổi.
Cù Tiểu Phong dứt khoát không thèm lướt xem đống bình luận nhảm nhí trên mạng nữa. Cậu bật quang não cá nhân của mình lên, bắt đầu hì hục ngồi gõ kịch bản lên kế hoạch chi tiết cho buổi livestream sắp tới.
Kỳ Quân Ngự từ phía sau lưng bất ngờ lôi ra một chiếc chăn mỏng màu xám tro được gấp phẳng phiu, anh giũ tấm chăn ra rồi gấp đôi lại, nhẹ nhàng đắp lên người cho Cù Tiểu Phong. Tấm chăn mỏng được ủ hơi ấm từ nhiệt độ cơ thể của Kỳ Quân Ngự truyền sang, đắp lên người mang lại một cảm giác vô cùng thư thái và dễ chịu.
“Cảm ơn anh nha.” Cù Tiểu Phong hơi nhích người về phía Kỳ Quân Ngự, tiện tay kéo một góc chăn đắp sang cho anh, “Chia đôi ra là vừa vặn luôn này.”
“Không có gì. Tôi cũng phải cảm ơn cậu.”
Cứ đứng đó mà cảm ơn qua lại mãi làm Cù Tiểu Phong bỗng thấy có chút ngượng nghịu, cậu lí nhí: “Ờ mờ…… Không có gì đâu.”
Thế là Cù Tiểu Phong lại tiếp tục vùi đầu vào công cuộc lên kế hoạch của mình, còn Kỳ Quân Ngự thì khéo léo chuyển quang não của mình sang chế độ bảo mật riêng tư, bắt đầu tập trung xử lý đống công việc kinh doanh của bản thân.
