Tinh Tế: Dựa Vào Phát Sóng Trực Tiếp Đi Lên Đỉnh Cao Nhân Sinh - Chương 23.2
Cập nhật lúc: 16/07/2026 04:05
Chiếc đồng hồ treo tường trong phòng khách vẫn đều đặn phát ra những tiếng “tích tắc” khô khốc, nghe qua cứ như một khúc nhạc điệu thôi miên êm dịu. Hai bóng người trên ghế sofa ai nấy đều tập trung cao độ vào phần việc riêng của mình.
“Cạch.”
Đó là âm thanh giòn giã phát ra khi kim phút của chiếc đồng hồ chính thức nhảy sang một cột mốc giờ chẵn mới.
Cùng lúc đó, một cái đầu bù xù lông tóc bỗng nhiên “bép” một phát, vô tư tựa thẳng vào cánh tay trái của Kỳ Quân Ngự. Chiếc màn hình quang não đen ngóm trên tay cậu hơi nghiêng lệch sang bên phải, nhưng nhanh ch.óng được chủ nhân của nó khống chế lại. Kế bên đó, chiếc màn hình ảo màu trắng của Kỳ Quân Ngự cũng nương theo chuyển động cánh tay của chủ nhân mà từ từ khép lại gần.
Kỳ Quân Ngự khẽ liếc mắt nhìn sang bên trái, đập vào mắt anh là một mái tóc đen nhánh, bông xù đang gối gọn gàng trên bắp tay mình, dịch xuống phía dưới là một gương mặt trắng loáng, gầy gò. Dù cho cậu đang nằm tì sát vào người anh như thế, nhưng góc nghiêng ấy lại chẳng hề lộ ra một chút thịt thừa đáng yêu nào trên má cả.
Cả cơ thể cậu nằm nghiêng hẳn sang một bên, gầy mỏng tựa như một tờ giấy, cái tư thế ngủ này xét theo góc độ khoa học thì chẳng thể coi là thoải mái cho nổi.
Quá gầy rồi.
Đáy mắt Kỳ Quân Ngự bỗng chốc dâng lên một tia thâm trầm, tối tăm chưa từng có. Anh nhanh ch.óng thu hồi tầm mắt, cố gắng giữ cho toàn bộ cơ thể mình bất động như một bức tượng để không làm cậu giật mình thức giấc. Bàn tay phải của anh thoăn thoắt gõ phím, hai phút sau liền thu hồi màn hình ảo, tắt phụt quang não.
Anh nhẹ nhàng nâng nửa thân trên đang tựa vào người mình của Cù Tiểu Phong lên, cẩn thận di dời đầu cậu tựa sát vào l.ồ.ng n.g.ự.c vững chãi của mình, rồi vươn tay tắt luôn chiếc quang não còn đang sáng của cậu. Anh đem tấm chăn mỏng vốn đang đắp trên đùi mình quấn c.h.ặ.t lấy phần thân dưới của Cù Tiểu Phong, một tay vòng qua đỡ lấy tấm lưng gầy, tay còn lại luồn xuống nâng bổng hai chân cậu lên, nhẹ nhàng thực hiện một cú bế kiểu công chúa ôm trọn người vào lòng.
“Ưm……”
Có lẽ do hành động nhấc bổng người đột ngột này đã khiến cho kẻ đang chìm sâu trong giấc mộng cảm nhận được sự xáo trộn, đầu Cù Tiểu Phong khẽ dụi dụi vào n.g.ự.c anh một chút, miệng lầm bầm phát ra vài tiếng ngái ngủ tỏ vẻ kháng nghị.
Kỳ Quân Ngự bật cười thành tiếng một cách bất lực.
Anh sải bước dài, vững vàng bế cậu đi thẳng về phía phòng ngủ.
Khi đi ngang qua góc sofa ngoài cùng, một góc áo của Cù Tiểu Phong không cẩn thận vướng vào một cành hoa nhỏ đang vươn ra.
Đó là một nhánh nhị hoa thon dài, nụ hoa căng mọng, đóa hoa có màu trắng muốt như ngọc.
Được chăm bón vô cùng mát tay.
Theo lý mà nói thì không gian phòng khách hiện tại đang chìm trong bóng tối dày đặc, thế nhưng Kỳ Quân Ngự lại đứng chôn chân tại chỗ, dán c.h.ặ.t mắt vào chậu hoa nhài rủ bông kia một hồi lâu, cứ như thể anh đang thông qua chậu hoa ấy để nhìn ngắm một điều gì đó sâu xa hơn thế.
Kỳ Quân Ngự khẽ động đậy. Anh hơi dịch chuyển bàn tay đang đỡ lấy phần đùi của Cù Tiểu Phong lên cao thêm vài phân, ép sát nửa thân trên của cậu vào sát l.ồ.ng ngự mình hơn, rồi tranh thủ giải phóng bàn tay trái để nhẹ nhàng gỡ nhánh hoa nhài kia ra khỏi gấu áo cậu.
Anh đẩy cửa phòng ngủ, dùng chân hất nhẹ tấm chăn bông ra, cẩn thận cởi bỏ chiếc áo khoác mỏng đang choàng trên người Cù Tiểu Phong rồi đặt cậu nằm xuống giường, đắp chăn ngay ngắn. Tiếp đó, anh lại cúi người tháo đôi dép lê còn đang vướng trên hai bàn chân cậu ra xếp gọn gàng dưới gầm giường, thu lại tấm chăn mỏng màu xám lúc nãy rồi đặt hai chân cậu vào trong chăn bông, sửa lại tư thế ngủ cho cậu ngay ngắn thẳng thớm.
Trong căn phòng tối đen như mực và tĩnh lặng như tờ, chỉ còn nghe thấy tiếng hít thở của hai người đan xen vào nhau, một người trầm ổn sâu sắc, một người nông nhẹ nhịp nhàng. Bỗng nhiên, nhịp thở nông nhẹ của ai kia bất chợt khựng lại một nhịp, khiến cho hai luồng hơi thở bỗng chốc trùng khớp vào nhau một cách kỳ lạ.
Kể từ khi có ký ức cho đến tận bây giờ, chất lượng giấc ngủ của Cù Tiểu Phong trước giờ đều thuộc hàng cực kỳ đỉnh cao. Sau khi xuyên không vào cơ thể này, có lẽ là do phần đầu từng bị chấn thương từ trước nên chất lượng giấc ngủ của cậu lại càng được nâng lên một tầm cao mới, đặt lưng xuống là ngủ bất chấp sự đời.
Thế nên một Cù Tiểu Phong đã chìm sâu vào giấc nồng hoàn toàn chẳng hề hay biết gì về việc bản thân vừa được người ta bế ẵm một quãng đường dài như thế, cậu chỉ đơn giản là đang bận tận hưởng một giấc mơ cổ tích siêu cấp ngọt ngào trong đầu mà thôi.
Cậu mơ thấy bản thân mình bỗng dưng mọc ra một đôi cánh thiên thần nhỏ, đang tự do tự tại bay lượn trên một trang viên hoa hồng rộng lớn bao la bát ngát, trải dài đến tận chân trời. Ánh mặt trời vàng ruộm phủ lên người mang lại một cảm giác ấm áp đến tận xương tủy, cậu thỏa thích lăn lộn, nhún nhảy rồi lại cất cánh bay cao trên chiếc giường lớn được kết bằng vô vàn đóa hoa hồng đỏ rực…… Cậu cứ bay đến đâu là mớ hoa hồng bên dưới lại giống như có phép thuật mà sinh sôi nảy nở, điên cuồng vươn cao đến đó, chẳng mấy chốc toàn bộ tầm mắt của cậu chỉ còn lại một màu đỏ rực rỡ, lộng lẫy vô ngần.
Bay lượn mãi cũng đến lúc thấm mệt, cậu chậm rãi đáp cánh xuống giữa chiếc giường hoa hồng khổng lồ kia. Vào khoảnh khắc đó, cậu mới chợt ngửi thấy một mùi hương hoa hồng nồng nàn thoang thoảng, nhưng cái mùi hương này hình như có chút gì đó rất khác biệt so với mớ hương hoa hồng thông thường trong ký ức của cậu. Mùi hoa hồng trong giấc mơ này dường như còn được đan cài thêm một luồng lãnh hương thanh mát, độc lạ và cuốn hút hơn gấp bội phần……
Cậu không kiềm chế được lòng tham mà ra sức rướn người sát lại gần hơn, muốn hít hà cho thật đã.
Bất thình lình, từ giữa những kẽ cánh hoa hồng rực rỡ trước mắt bỗng chốc chui ra một hình hài nhỏ xíu. Dù không nhìn rõ được ngũ quan khuôn mặt của sinh vật đó ra sao, nhưng cậu thấy rõ nó sở hữu một đôi cánh nhỏ đang vỗ bành bạch liên hồi —— hóa ra là một tiểu tinh linh.
Chú tiểu tinh linh kia cứ như thể vừa mới phát hiện ra sự tồn tại của gã nhân loại kỳ quặc này, liền tò mò bay đến gần, vươn ngón tay nhỏ xíu ra khẽ chạm chạm vào bờ môi mềm mại, hồng hào như cánh hoa của cậu một cái……
Nhịp thở bỗng chốc trở nên dồn dập…… Rồi lại từ từ bình ổn trở lại……
Cù Tiểu Phong hoàn toàn chìm sâu vào giấc ngủ tầng sâu không mộng mị.
“Cạch.”
Kỳ Quân Ngự khẽ khàng khép cửa phòng bước ra ngoài.
“Ưm ——”
Đến khi Cù Tiểu Phong tỉnh giấc thì trời đã sáng bạch từ lâu rồi, những vệt nắng sớm rực rỡ đã thi nhau len lỏi qua các khe hở của tấm rèm cửa mà chiếu thẳng vào trong phòng.
Cái thể trạng của cái cơ thể này đúng là yếu nhớt quá đi mất, Cù Tiểu Phong thầm rủa xả trong lòng. Chỉ mới thức đêm có một chút xíu thôi mà sáng ra cái đồng hồ sinh học đã đình công ngay lập tức, đầu óc thì cứ ong ong, rầu rĩ hết cả lên.
Như sực nhớ ra một chuyện tối quan trọng, Cù Tiểu Phong vội vàng bật quang não lên, hấp tấp click mở file tài liệu ra kiểm tra.
“Phùuu ——” Cù Tiểu Phong thở phào nhẹ nhõm một hơi dài, may quá là may, cái bản kế hoạch tối hôm qua cậu cất công ngồi làm vẫn còn nguyên vẹn, không bị mất một chữ nào.
Nhưng mà khoan đã…… tối hôm qua cậu đã kịp nhấn nút lưu file chưa nhỉ? Chắc là lưu rồi nên giờ mới còn chứ hả.
Cái chuyện thức đêm cày cuốc này đúng là ký ức từ kiếp trước mất rồi, nửa đoạn sau của đêm hôm qua Cù Tiểu Phong hoàn toàn chẳng có một chút ấn tượng nào về việc mình đã gục xuống lúc mấy giờ nữa cả. Cậu chỉ nhớ mang máng là mí mắt mình lúc đó đã trĩu nặng xuống không chịu nổi nữa, trong đầu thầm nghĩ phải lưu lại file tài liệu này rồi đứng dậy đi về giường ngủ. Rồi sau đó…… sau đó là tầm mắt tối sầm lại, cả hệ thống thần kinh tự động “sập nguồn” luôn tại chỗ……
Xem ra là chính bản thân cậu sau khi nhấn nút lưu xong là lập tức ngất ngây con gà tây ngủ luôn tại trận rồi. Trong lòng cậu bắt đầu dâng lên một niềm cảm kích vô hạn đối với anh bạn tốt bụng, nhiệt tình Kỳ Quân Ngự vì đã có công khiêng cậu trở về phòng ngủ an toàn.
Đúng là không thể nuông chiều bản thân mà nằm nướng thêm được nữa, cậu lập tức tung chăn bật dậy, thay một bộ quần áo tươm tất rồi mở cửa tính tiến thẳng vào nhà vệ sinh để giải quyết thủ tục đ.á.n.h răng rửa mặt buổi sáng.
Vừa mới thò mặt ra khỏi cửa phòng, cậu đã suýt chút nữa thì va phải Kỳ Quân Ngự đang giơ tay định gõ cửa phòng mình.
“Tỉnh rồi đấy à. Mau đi đ.á.n.h răng rửa mặt rồi vào ăn sáng đi cậu.” Kỳ Quân Ngự vừa nói vừa khéo léo né người sang một bên, nhường đường cho Cù Tiểu Phong đi qua.
Khoảng cách giữa hai người lúc lướt qua nhau vô cùng cận kề, Cù Tiểu Phong có thể ngửi thấy rõ mồn một trên người Kỳ Quân Ngự đang vương lại một mùi khói dầu thoang thoảng.
Là mùi trứng ốp la chiên.
