Tinh Tế: Dựa Vào Phát Sóng Trực Tiếp Đi Lên Đỉnh Cao Nhân Sinh - Chương 24.1

Cập nhật lúc: 16/07/2026 04:05

Cù Tiểu Phong: “Vâng ạ, tôi ra ngay đây.”

Lau khô những vệt nước còn đọng trên mặt, cậu cầm lấy chiếc ly súc miệng hứng đầy nước. Sau khi dấp nước rửa mặt và vỗ vỗ vào gáy, đầu óc cuối cùng cũng tỉnh táo hẳn lên. Đúng lúc này, Cù Tiểu Phong ngước đầu nhìn vào gương và lập tức bị thu hút bởi một vệt màu đỏ hồng kỳ lạ.

Cậu đặt chiếc ly đầy nước xuống bệ đá, vừa thong thả nặn kem đ.á.n.h răng vừa nghiêng đầu ghé sát vào mặt gương để nhìn cho rõ. Quả nhiên là không nhìn lầm, ngay trên sườn cổ đoạn gần xương quai xanh của cậu tự dưng xuất hiện một cái “bánh bao nhỏ” đỏ hồng do muỗi đốt. Cù Tiểu Phong dùng đốt ngón tay còn đang dính chút kem đ.á.n.h răng quẹt nhẹ qua xoa xoa, cũng may là không thấy ngứa ngáy gì. Thế nhưng cậu vẫn âm thầm điền ngay món “nhang muỗi” vào danh sách những thứ cần mua gấp trên mạng.

Sau khi hoàn thành thủ tục vệ sinh cá nhân với tốc độ ánh sáng, Cù Tiểu Phong hăm hở bước vào nhà bếp. Lúc này, Kỳ Quân Ngự đang đứng bên bàn, tay cầm hộp sữa rót vào chiếc ly thủy tinh.

“Có việc gì cần tôi phụ một tay không anh?”

“Chuẩn bị xong xuôi hết rồi, cậu mau ngồi xuống ăn cơm đi.”

Bữa sáng do một tay Kỳ Quân Ngự chuẩn bị trông vô cùng phong phú và ngon mắt. Trên bàn có mấy lát bánh mì gối đã được nướng vàng giòn, mâm bên cạnh là mấy quả trứng ốp la tỏa hương thơm phức mà Cù Tiểu Phong ngửi thấy lúc nãy, ngoài ra còn có cả bít tết bò vừa mới áp chảo xong xuôi.

Cù Tiểu Phong tiên thủ hạ vi cường, cầm ngay ly thủy tinh trước mặt lên nhấp một ngụm, sữa bò được hâm nóng hổi, ngọt ngào vừa miệng.

Kỳ Quân Ngự thì thong thả lấy một lát bánh mì nướng, quết lên trên một lớp mứt trái cây dày rồi chậm rãi thưởng thức. Cù Tiểu Phong bên này thì dùng nĩa xiên một miếng trứng ốp la bỏ vào miệng, trứng được chiên chín hoàn toàn, đúng gu cậu thích mê.

“Tối hôm qua…… tôi ngủ quên mất tiêu.”

Cù Tiểu Phong lên tiếng trước, gãi gãi đầu có chút ngượng ngùng.

Kỳ Quân Ngự nghe vậy thì khẽ nâng ly, nhấp một ngụm sữa bò trong ly của mình.

“Cảm ơn anh đã đưa tôi về phòng ngủ nha.” Lời này vừa thốt ra khỏi miệng, cảm giác xấu hổ trong lòng Cù Tiểu Phong lại bắt đầu rục rịch biểu tình. Tâm lý chung của những kẻ đang thầm thương trộm nhớ một ai đó chính là luôn muốn bản thân phải thật hoàn hảo, chỉn chu trước mặt đối phương cơ chứ, đằng này cậu lại lăn ra ngủ như c.h.ế.t, mất hình tượng kinh khủng.

Cù Tiểu Phong thẹn thùng tự đưa tay lên sờ sờ mũi để che giấu sự bối rối.

Kỳ Quân Ngự nhìn chăm chằm vào chú “đà điểu” đang có hai vành tai đỏ ửng trước mặt, trong lòng cảm thấy vô cùng thú vị, khẽ đáp: “Không phiền chút nào đâu.”

Cù Tiểu Phong ngước mắt lên nhìn anh, đôi mắt sáng lấp la lấp lánh.

Kỳ Quân Ngự bồi thêm một câu: “Cậu gầy quá rồi đấy, lo mà ăn nhiều vào.”

Nói đoạn, anh tự tay đưa lát bánh mì đã được phết mứt trái cây cẩn thận sang tận tay cho Cù Tiểu Phong.

Cù Tiểu Phong vội vàng đón lấy: “Dạ, tôi biết rồi. Cảm ơn anh nha ^-^.”

Sau khi xử lý sạch sẽ bữa sáng, Cù Tiểu Phong rất tự giác bắt tay vào việc dọn dẹp bàn ăn và rửa sạch đống bát đĩa d.a.o nĩa.

Đây đã trở thành một quy luật ngầm đầy ăn ý giữa hai người: ai phụ trách nấu chính thì người còn lại sẽ thầu toàn bộ khâu dọn dẹp bãi chiến trường sau bữa ăn.

Kỳ Quân Ngự lấy một chiếc túi rác mới ra, tự tay nhấc túi rác đầy trong bếp lên cột c.h.ặ.t miệng lại rồi l.ồ.ng túi mới vào thùng. Anh liếc nhìn Cù Tiểu Phong đang cẩn thận xếp đống d.a.o nĩa đã lau khô vào giá, ngập ngừng một lát rồi mới lên tiếng phá vỡ bầu không khí: “Tôi chuẩn bị phải đi xa có việc vài ngày.”

Động tác trên tay Cù Tiểu Phong bỗng khựng lại mất một nhịp, nhưng cậu nhanh ch.óng lấy lại bình tĩnh, xoay người cầm lấy chiếc chảo rán đáy bằng. Cậu thuần thục dùng miếng bọt biển đẫm bọt xà phòng chà sát lòng chảo vừa được tráng qua nước ấm, ngoài miệng tỏ ra tự nhiên đáp: “Vâng ạ, anh cứ đi đi.”

“Anh lại đi đến hành tinh khác để khảo sát phong tục tập quán nữa hả?”

“Không phải, lần này là có một vị khách mua tranh muốn gặp mặt trực tiếp để bàn chuyện hợp tác làm ăn.”

Nghe thấy anh không phải đi đến mấy nơi thâm sơn cùng cốc hay hoang vu hẻo lánh nào đó, Cù Tiểu Phong âm thầm thở phào nhẹ nhõm một hơi, giọng điệu cũng theo đó mà trở nên phấn chấn, vui vẻ hẳn lên: “Thế thì chắc chắn là một vụ làm ăn lớn rồi đúng không anh?”

“Ừm. Một vụ làm ăn siêu cấp lớn luôn ấy chứ.”

“Ha ha.” Nghe được cái từ ngữ có chút trẻ con và ngạo nghễ phát ra từ chính miệng của một người nghiêm túc như Kỳ Quân Ngự, tâm trạng của Cù Tiểu Phong bỗng trở nên vô cùng kỳ lạ, là một kiểu vui vẻ, hân hoan khó tả. “Thế thì chúc anh mọi chuyện thuận buồm xuôi gió, mã đáo thành công nhé!”

“Xin nhận lời chúc tốt lành của cậu.”

……

Hôm đó Kỳ Quân Ngự dặn dò xong xuôi thì cũng nhanh ch.óng lên đường ngay sau đó. Anh chẳng mang theo bất cứ hành lý cồng kềnh nào, đi thẳng ra bãi đất lúc anh mới đặt chân đến đây, leo lên chiếc xe phi thuyền cá nhân đắt đỏ rồi phóng v.út đi mất hút.

Cũng trong ngày hôm đó, hai anh em Cao Phong và Khúc Minh Nguyệt lại hí hửng chạy sang để ngó nghiêng xem tình hình mấy luống rau thế nào. Thế nhưng đập vào mắt hai đứa vẫn chỉ là hai khoảnh đất đen xì xì, im lìm không một bóng dáng mầm mống nào cựa quậy.

Dạo gần đây hiệu suất học tập của hai anh em này đều được thăng cấp vù vù, mới đến thứ Bảy mà tụi nó đã xử lý sạch sẽ đống bài tập về nhà. Thấy trong nhà lúc này chỉ còn trơ trọi một mình Cù Tiểu Phong, hai đứa liền bám đuôi kéo bằng được cậu ra ngoài chơi bời đổi gió. Ba người bọn họ cùng nhau rượt đuổi, chạy nhảy tung tăng trong cánh rừng, rồi lại rủ nhau nằm ườn trên t.h.ả.m cỏ xanh mướt để sưởi nắng. Cuối cùng, cả đám còn rủ nhau leo tót lên sân thượng của một tòa nhà cao tầng bỏ hoang để cùng nhau thưởng thức một trận hoàng hôn buông xuống đẹp đến nao lòng.

Cù Tiểu Phong thực sự đã có một ngày chơi bời vô cùng oanh tạc và vui vẻ.

Thế nhưng, ban ngày càng náo nhiệt và ồn ã bao nhiêu, thì khi màn đêm buông xuống, lúc trở về nhà lại càng thấy trống trải và tịch mịch bấy nhiêu.

Sau khi hoàn tất thủ tục tắm rửa, đ.á.n.h răng rửa mặt xong xuôi, Cù Tiểu Phong vào thư phòng ôm ra cuốn “Tạp chí Khoa học Kỹ thuật Quân sự Liên minh” số mới nhất. Cậu tắt phụt ánh đèn rực rỡ ở phòng khách, chọn một góc thoải mái rồi rúc sâu vào tận cùng bên trong chiếc ghế sofa, đưa tay vỗ nhẹ lên cái đầu con mèo máy nhỏ trên bàn, ánh đèn vàng ấm áp dịu nhẹ lập tức thắp sáng một góc phòng.

Ngày thứ nhất sau khi Kỳ Quân Ngự rời đi, khoảnh đất trồng xà lách ở nửa bên chiếc vali cũ bắt đầu nhú ra những chiếc mầm nhỏ xíu như hạt cát. Hai chiếc lá mầm bé tẹo teo nương tựa vào chiếc thân mảnh mai như sợi chỉ, nhìn qua chẳng có một chút dáng dấp nào là của một cây rau xà lách tương lai cả.

Ngày thứ ba sau khi Kỳ Quân Ngự rời đi, hai cái hộp sắt tròn dùng để trồng rau mùi cũng lục tục cho ra đời hai cái mầm non xanh mướt nhỏ xíu, thân hình vẫn cứ mảnh mai yếu ớt như vậy.

Nhìn thấy đống hạt giống rau củ mình tự tay gieo trồng cuối cùng cũng chịu ló đầu ra khỏi mặt đất thành công, Cù Tiểu Phong càng có thêm động lực để đẩy nhanh tiến độ hoàn thiện bản kế hoạch của mình.

Vào cái thời điểm trước khi nảy ra ý định trồng rau, đối với Cù Tiểu Phong mà nói, việc kinh doanh cái tài khoản mạng xã hội này chỉ đơn thuần là một công việc kiếm cơm giúp cậu cắm rễ và sống sót ở cái thời tinh tế xa lạ này. Nó giúp cậu thiết lập sợi dây liên kết với thế giới xung quanh, là công cụ để cậu kiếm tiền, kết giao bạn bè và nhận lấy sự yêu mến của người hâm mộ, gom góp mớ “chất dinh dưỡng” ấy để bản thân có thể tiếp tục tồn tại.

.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.